Tôi thoát khỏi ứng dụng tiểu thuyết, ánh mắt vô tình lướt qua một bức ảnh trên bàn học của Lý Tiêu Lệ.
Đó là ảnh chụp chung của bốn đứa chúng tôi, chụp lúc vừa mới nhập học năm nhất, cả bốn đứa đều cười trông rất ngốc nghếch.
Lý Tiêu Lệ đứng cạnh tôi, giơ tay làm biểu tượng chữ V, miệng còn ngậm một cây kẹo mút.
Tôi cầm điện thoại lên, mở WeChat, nhấn vào khung chat của Lý Tiêu Lệ.
Tin nhắn cuối cùng vẫn là tin cô ấy gửi vào ngày chúng tôi xuyên không: “Hi Hi, cậu xem chương 13 đi, cười ch*t mình mất ha ha ha.”
Tôi không trả lời.
Tôi chỉ gõ một dòng chữ vào khung chat đó, nhưng không gửi đi:
“Tiêu Lệ, cậu có hối h/ận không?”
Tôi xóa dòng chữ đó đi rồi tắt điện thoại.
(Toàn văn hoàn)