Chỉ có hoa tươi, ánh nến, cảnh sông, và một vị tổng tài đang cố gắng giả vờ như mình rất sành sỏi.
Người phục vụ đưa thực đơn tới.
Cố Dạ Đình thậm chí chẳng buồn nhìn, thản nhiên nói:
“Cứ mang những món cô ấy thích lên.”
Tôi hỏi:
“Anh biết em thích gì sao?”
Cố Dạ Đình nhìn tôi.
“Ăn cay, không ăn hành ngò, tráng miệng chọn chocolate, đồ uống không đ/á.”
Tôi sững người.
Những thứ này hình như tôi chỉ tiện miệng nói qua một lần.
Vậy mà anh ấy lại nhớ kỹ.
Tôi hơi mất tự nhiên, cúi đầu uống nước.
“Trí nhớ tốt thật.”
Cố Dạ Đình nói:
“Trong hệ thống quét mã có lưu.”
Tôi ngẩng đầu.
Khóe môi anh khẽ nhếch lên rất nhẹ.
“Lừa em đấy.”
Tôi: “...”
Người đàn ông này vậy mà đã học được cách trêu chọc tôi rồi.
Ăn được một nửa, bên bờ sông bỗng đổ mưa.
Rất nhẹ.
Ngoài cửa sổ kính của nhà hàng, ánh đèn phản chiếu trên mặt nước.
Cố Dạ Đình nhìn cơn mưa, thần sắc hơi thẫn thờ.
Tôi biết anh lại nhớ đến đêm đó rồi.
Tôi không làm phiền anh.
Một lúc sau, anh khẽ nói:
“Trước kia mỗi khi trời mưa, tôi đều thấy rất phiền.”
Tôi hỏi:
“Còn bây giờ thì sao?”
Anh nhìn tôi.
“Cũng tạm.”
“Vì có người ăn tối cùng anh?”
Anh gật đầu.
Tim tôi bỗng mềm nhũn.
Sau đó anh bổ sung:
“Hơn nữa bữa này không cần dùng phiếu giảm giá.”
Tôi: “...”
Được rồi.
Sự dịu dàng lại bị sự “mãn giảm” phá tan tành.
Tình cảm của chúng tôi dần dần nóng lên.
Nhưng những tình tiết cẩu huyết của hào môn thì không bao giờ đến muộn.
Tại tiệc tối thường niên của tập đoàn Cố thị, Ôn Lê lại xuất hiện lần nữa.
Lần này cô ta không khóc.
Cô ta mặc một chiếc váy đỏ, trang điểm tinh xảo, khí chất tỏa ra ngùn ngụt.
Tôi nhìn là biết ngay, bạch nguyệt quang đã chuyển mình thành nữ phụ đ/ộc á/c.
Cô ta cầm ly rư/ợu đi đến trước mặt tôi, cười đầy ẩn ý:
“Cố phu nhân, lâu rồi không gặp.”
Tôi cũng cười:
“Sự nghiệp phiếu giảm giá dạo này thế nào rồi?”
Sắc mặt cô ta cứng đờ.
Rất tốt, trúng đích ngay phát đầu.
Ôn Lê hít sâu một hơi:
“Lâm Tiểu Mãn, cô tưởng mình thật sự thắng rồi sao?”
Tôi nói:
“Sao lại là câu này nữa? Nữ phụ hào môn các người không được đào tạo về lời thoại à?”
Ôn Lê: “...”
Cô ta nghiến răng:
“Cô có biết tối nay Cố thị sắp công bố cái gì không?”
Tôi hỏi:
“Công bố Vương Đại Tráng được thăng chức à?”
Ôn Lê cười lạnh:
“Cố thị sắp ra mắt hệ thống định danh kỹ thuật số hoàn toàn mới.”
Tôi sững sờ.
Chuyện này thì tôi thật sự không biết.
Ôn Lê tiến lại gần tôi, hạ thấp giọng:
“Cô đoán xem, nếu tất cả mọi người đều biết Cố Dạ Đình mỗi ngày ba giờ sáng đều biến thành mã QR, họ sẽ nhìn anh ta thế nào?”
Tôi nhướn mày.
“Nhìn thế nào?”
Ôn Lê nói:
“Họ sẽ coi anh ta là quái vật.”
Nụ cười trên mặt tôi nhạt dần.
Ôn Lê cuối cùng cũng cảm thấy mình đã gỡ gạc lại được một ván.
Cô ta tiếp tục:
“Hào môn sợ nhất là bê bối. Cô tưởng nhà họ Cố có thể bảo vệ các người mãi sao?”
Tôi nhìn cô ta.
“Ôn Lê.”
Cô ta đắc ý nói:
“Sao? Sợ rồi à?”
Tôi nói:
“Cô thật sự rất rảnh rỗi.”
Ôn Lê: “?”
Tôi chân thành gợi ý:
“Cô có muốn đi học cao học không? Đi tập gym cũng được. Đừng ngày nào cũng nghiên c/ứu xem chồng người khác ba giờ sáng có biến thành mã hay không nữa.”
Ôn Lê tức đến mức suýt hất rư/ợu vào mặt tôi.
Đúng lúc này, người dẫn chương trình trên sân khấu tuyên bố:
“Sau đây, xin mời Tổng giám đốc tập đoàn Cố thị, ông Cố Dạ Đình lên sân khấu.”
Tiếng vỗ tay vang dội cả hội trường.
Cố Dạ Đình mặc bộ vest đen bước lên sân khấu.
Ánh đèn chiếu rọi lên người anh.
Anh vẫn lạnh lùng, cao quý, mạnh mẽ.
Giống như bất kỳ vị tổng tài ngạo nghễ nào trong các tiểu thuyết cẩu huyết.
Nhưng chỉ mình tôi biết, lúc ba giờ sáng, anh sẽ biến thành một mã QR cần người khác quét một cái mới thấy an tâm.
Cố Dạ Đình đứng trước micro, ánh mắt quét qua toàn trường.
Cuối cùng dừng lại trên người tôi.
Anh nói:
“Hôm nay, tôi muốn công bố một việc.”
Ôn Lê đứng cạnh tôi, nở nụ cười thầm kín.
Cô ta tưởng rằng vụ vạch trần mà mình đã cài cắm trước đó sẽ khiến Cố Dạ Đình rơi vào thế bị động.
Nhưng Cố Dạ Đình lại nói:
“Về việc người thừa kế nhà họ Cố sẽ biến thành mã QR vào lúc ba giờ sáng, đó là sự thật.”
Cả hội trường im lặng.
Nụ cười của Ôn Lê cứng đờ.
Tôi cũng sững sờ.
Cố Dạ Đình tiếp tục:
“Đây là một truyền thống đặc biệt đã kéo dài nhiều năm của nhà họ Cố.”
“Trước đây, tôi luôn nghĩ nó là một khiếm khuyết cần phải che giấu.”
“Vì tôi sợ bị nhìn thấy, sợ bị chế giễu, sợ người khác phát hiện ra tôi không phải lúc nào cũng bình tĩnh, mạnh mẽ, không một tì vết.”
Anh dừng lại một chút.
“Nhưng sau đó có người nói với tôi rằng, biến thành mã QR cũng không ảnh hưởng đến việc làm người.”
Cả hội trường: “...”
Truyền thông: “...”
Tôi: “...”
Mặc dù tôi biết người anh nói là tôi.
Nhưng câu này nghe kiểu gì cũng thấy quái quái.
Cố Dạ Đình thần sắc vẫn nghiêm túc.
“Cố thị sẽ ra mắt hệ thống định danh kỹ thuật số hoàn toàn mới, không phải để biến mỗi người thành một mã QR.”
“Mà là hy vọng mỗi người đều có thể sở hữu một danh tính kỹ thuật số an toàn, có thể kiểm soát và có thể rút lui.”
“Mọi sự liên kết đều nên tôn trọng ý nguyện của bản thân.”
“Mọi kết nối đều không nên trở thành sự ràng buộc.”
“Đây là hướng đi tương lai của Cố thị.”
Sau vài giây im lặng, tiếng vỗ tay vang lên như sấm.
Sắc mặt Ôn Lê tái mét.
Cô ta vốn muốn dùng bí mật để tấn công anh.
Nhưng Cố Dạ Đình đã đi trước một bước, biến bí mật thành một buổi họp báo ra mắt sản phẩm.
Tôi cuối cùng cũng hiểu ra.
Tổng tài vẫn mãi là tổng tài.
Cho dù mỗi ngày ba giờ sáng có biến thành mã QR, cũng không hề ảnh hưởng đến việc ban ngày gọi vốn niêm yết.
Cố Dạ Đình xuống sân khấu rồi đi về phía tôi.
Tôi nhìn anh:
“Sao anh không nói trước với em?”
Anh nói:
“Muốn tạo bất ngờ cho em.”
Tôi nói: