“Làm thầy người ta mà lòng dạ lại bẩn thỉu đến thế.”
Bên tai đột nhiên vang lên một giọng nam.
Quay đầu nhìn lại, chính là gã thanh niên đợi ch*t kia.
Tôi ra vẻ như thấy q/uỷ: “Không phải hôm nay ngươi muốn ch*t sao?”
“Sao vẫn còn sống?”
Sự mỉa mai trần trụi khiến người đàn ông đỏ bừng mặt.
“Tại hạ Thẩm Trường Lẫm, đại đệ tử chân truyền dưới tòa Vấn Húc.”
“Hôm nay đến chỗ cô nương là vô ý mạo phạm. Ta rời tông đã lâu, trong ký ức thì nơi đó vốn không có người.”
“Những lời hôm nay, cô nương cũng đừng để tâm, cứ coi như ta rảnh rỗi không có việc gì làm nên than vãn.”
Ồ!
Hóa ra là vị đại sư huynh chưa từng gặp mặt của tôi à!
Trông cũng b/ệnh không nhẹ.
Tôi không muốn để ý đến huynh ta, giờ tôi còn một việc đại sự phải làm.
Tông môn nghiêm cấm thầy trò yêu nhau.
Tông chủ là người coi trọng lễ pháp nhất, tôi phải đi tố cáo.
Đảm bảo sẽ khiến Vấn Húc phải ăn vài chục roj.
Nghĩ đến đây, bước chân tôi càng thêm nhanh.
Thậm chí không kịp nghe rõ câu cuối cùng của Thẩm Trường Lẫm.
Điều đó quan trọng sao?
Đương nhiên là không quan trọng.
Tôi bây giờ phải đi b/áo th/ù.
Ngự ki/ếm một mạch đến Ngưng Hoa điện của Tông chủ.
Các trưởng lão bên trong đang mặt mày nghiêm nghị, Tông chủ còn tức gi/ận đến mức mặt mày tím tái.
“Hỗn xược!”
“Vấn Húc! Trong mắt ngươi còn có ta là sư tôn này không?”
Chà!
Nhìn bầu không khí trong điện, chắc là không cần tôi phải mở miệng tố cáo nữa rồi.
Tôi lén lút trà trộn vào, tìm một góc để ăn dưa hóng chuyện.
“Sư tôn, Tuyết Nhu đối với con là sự tồn tại quan trọng hơn tất thảy.”
“Chỉ cần có thể c/ứu sống muội ấy, con làm gì cũng được.”
“C/ầu x/in sư tôn chấp thuận.”
Lời vừa dứt, sắc mặt Tông chủ càng khó coi hơn.
Chòm râu trắng bị tức đến run cầm cập, ông giơ bàn tay r/un r/ẩy chỉ vào Vấn Húc, hồi lâu không nói nên lời.
Phải là Đại trưởng lão đứng bên cạnh lên tiếng, phá vỡ sự tĩnh lặng trong điện.
“Vậy còn Thẩm Vu thì sao?”
“Năm đó nàng vì tông môn mà ch*t, ngươi nói sẽ nhớ nàng cả đời.”
“Nhưng giờ lại vì một cô nương có dung mạo tương tự mà muốn lấy tàn h/ồn của Thẩm Vu để bù đắp cho cô nương kia sao?”
“Một món hàng giả, sao có thể tranh giành với chính chủ?”
“Vấn Húc, Thẩm Vu là vợ ngươi!”
“Ngươi hồ đồ quá!”
Đại trưởng lão nói những lời này đầy đ/au xót.
Vấn Húc dưới sân vẫn quỳ đó, vẻ mặt không chút lay chuyển.
“Người ch*t không thể truy hồi, đệ tử đã sớm buông bỏ rồi.”
Xì!
Thật sự buông bỏ thì đã không ôm Tô Tuyết Nhu mà gọi tên Thẩm Vu rồi.
“Chuyện này ta không làm chủ được.”
“Ngươi gọi Trường Lẫm đến đây, tàn h/ồn của mẹ ruột nó, chỉ mình nó có tư cách quyết định đi đâu.”
“Ta không đồng ý!”
Từ ngoài điện truyền đến một lời đáp đanh thép.
Các trưởng lão nghe tiếng nhìn ra.
Không thấy người đến, ngược lại lại chú ý đến tôi đang trốn sau cột ở hàng sau để nghe lén.
Tôi: ...
Đi vào nói chuyện thì ch*t à?
Bị lộ trước mặt các trưởng lão, tôi cũng chẳng hề chột dạ.
Phủi phủi lớp bụi không tồn tại trên áo, tôi ra vẻ đường hoàng: “Sư tôn vừa rồi trên chiến trường, hoàn toàn chìm đắm trong nỗi đ/au của một mình tiểu sư muội, không màng đến sống ch*t của các đệ tử khác.”
“Làm thầy người ta mà không thực hiện được trách nhiệm bảo vệ đệ tử.”
“Thực sự khiến chúng ta lạnh lòng.”
“Con đến đây hôm nay là để c/ầu x/in Tông chủ, dựa theo luật lệ tông môn mà xử lý người này.”
Lời vừa dứt, người đàn ông lên tiếng lúc nãy mới thong dong bước vào đại điện.
Tuy đã thay một bộ y phục màu tím khác, tinh thần cũng tốt hơn nhiều, nhưng tôi vẫn nhận ra ngay lập tức.
“Thẩm Trường Lẫm?”
Huynh ta mỉm cười dịu dàng với tôi, rồi chuyển sang vẻ nghiêm nghị nhìn Tông chủ trên cao.
“Tông chủ, con tán thành lời của vị sư muội này.”
“Kẻ phụ tình vô trách nhiệm, nên chịu hình ph/ạt ba mươi roj.”
“Sau đó giam vào cấm địa tông môn, vĩnh viễn không được ra ngoài.”
Giọng điệu huynh ta nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
Những lời nói ra cũng khiến người ta cảm thấy dễ chịu.
Các vị trưởng lão bàn bạc nửa ngày, cũng đồng tình gật đầu.
Nhưng Vấn Húc lại không đồng ý.
“Ta cống hiến cho tông môn bao nhiêu năm, các người sao dám đối xử với ta như vậy?”
“Thứ ta muốn, chẳng qua chỉ là c/ứu Tuyết Nhu một mạng.”
“Nếu không muốn, vậy thì tất cả xuống đó bồi táng cùng muội ấy đi!”
Ông ta đứng dậy, rút ki/ếm ra khỏi vỏ, chĩa thẳng vào Tông chủ.
Tu vi của đại năng Hóa Thần kỳ tỏa ra, sát khí đằng đằng.
Cảm nhận kỹ, có thể nhận ra m/a khí trên người Vấn Húc.
Tông chủ kinh hãi: “Nghịch đồ! Ngươi dám lén lút cấu kết với m/a tộc, còn đọa vào m/a đạo!”
Các trưởng lão phản ứng nhanh chóng, kết ấn bố trận.
Muốn áp chế Vấn Húc.
Nhưng không hiểu sao, pháp thuật nào đến chỗ Vấn Húc đều trở thành trò vô dụng.
Vấn Húc lúc này đã mất hết lý trí, ánh mắt oán đ/ộc nhìn Tông chủ và các trưởng lão.
“Năm đó các người vì tông môn mà bắt A Vu h/iến t/ế để đổi lấy sự bình yên cho tông môn.”
“Giờ lại giữ tàn h/ồn của A Vu, giả vờ từ bi.”
“Chỉ có mình ta là đ/au đớn mất đi người yêu!”
M/a khí cuồn cuộn, thanh ki/ếm trong tay Vấn Húc tỏa ra sát khí lạnh lẽo.
Tu vi trong khoảnh khắc đó tăng vọt.
Tông chủ và các trưởng lão đều không địch lại ông ta.
Tôi thầm thở dài trong lòng.
Âm thầm rút ki/ếm.
Một lũ th/ần ki/nh!
Pháp thuật không có tác dụng, thì sát thương vật lý chắc chắn có tác dụng chứ nhỉ?
Trận pháp bùa chú đều vô dụng rồi mà vẫn cứ ném vào người ta.
Thứ đeo bên hông là linh vật trang trí à?
Không ch/ém ông thì ch/ém ai?
Tu vi của tôi đúng là không so được với Vấn Húc.
Nhưng thuật liễm tức của tôi có thể gọi là đệ nhất thiên hạ.
Nếu không thì tôi trốn phía sau nghe nửa ngày, đã sớm bị phát hiện rồi.