Kịp thời phát hiện ra bức thư thông địch giả do ả lén lút đặt trong thư phòng, đại ca đã tráo bằng bức thư thông địch thật của Đoan Bình Quận Vương mà huynh ấy đã điều tra ra từ trước.
Tam ca rút miếng giẻ trong miệng ả ra: “Nói đi, ngươi là người của ai?”
Ánh mắt Bạch liên hoa bình thản, đâu còn vẻ nhút nhát và đơn thuần như ngày thường.
Tam ca không gi/ận, tiếp tục nói: “Ngươi là Tô Liên Nhi, nữ quan bên cạnh Thái hậu.”
Bạch liên hoa cuối cùng cũng có biểu cảm, nhưng vẫn rất bình tĩnh.
“Ngươi có một căn nhà ba gian ở ngõ Vĩnh Phúc. Phó thống lĩnh Cấm quân Vương Truyền Hùng cũng ở đó phải không? M/ua tin tức về ngươi đúng là đắt thật đấy. Vương Truyền Hùng đòi ta năm nghìn lượng.”
Bạch liên hoa hoàn toàn sụp đổ, vẻ mặt như vỡ vụn.
“Thế này đã không chịu nổi rồi sao?” Tam ca cười nhạo một tiếng, tiếp tục kích động ả: “Truyền Hùng ca ca của ngươi ở ngõ Đông Thịnh cũng có một căn nhà ba gian, ngươi đoán xem bên trong ở cùng ai?”
“Là muội muội ruột của ngươi, Tô Tích Nhi.”
Đôi vai Bạch liên hoa sụp xuống, ả lắc đầu không thể tin nổi.
“Ha ha ha ha... Ngươi có biết vì sao Vương Truyền Hùng mấy năm nay thăng tiến vùn vụt, thuận buồm xuôi gió không? Bởi vì, hắn là khách quý của Thái hậu.”
“Á...” Bạch liên hoa không chịu nổi nữa, thét lên.
Lời khai của ả được lập biên bản rất thuận lợi. Tam ca gọi phủ binh mang lời khai đến cho Thích Đại soái.
Sau đó huynh ấy xoa đầu ta: “Đi thôi, đại công thần của chúng ta. Ở đây xong việc rồi, chúng ta đi an ủi đại tẩu. Đại tẩu là người tâm tính tiểu thư, lúc này chắc đã sợ đến phát khóc rồi.”
16、
Đại tẩu đang bị xem nhẹ kia đang kiễng chân đợi hai chúng ta trong viện của mình.
Phụ mẫu và đại ca gặp nguy hiểm chưa rõ sống ch*t, đại tẩu lo đến mức mồ hôi vã ra đầy trán.
Ta không biết nội tình, cũng ngơ ngác lo lắng theo.
Để an ủi hai chúng ta, tam ca kể lại đầu đuôi sự việc.
Thái hậu là mẹ kế của Hoàng thượng. Khi tiên hoàng băng hà, bà không có con nối dõi nên đã phò tá Hoàng thượng lên ngôi.
Nhưng Thái hậu luôn nắm giữ triều chính, ra sức bành trướng thế lực ngoại tộc của mình.
Đoan Bình Quận Vương chính là cháu trai nhà mẹ đẻ Thái hậu, năm đó việc ngoại thích phong vương cũng gây ra không ít sóng gió.
Những năm gần đây Hoàng thượng thân chính, thế lực đảng Thái hậu ngày càng lụi bại.
Thái hậu cảm thấy Hoàng thượng ngày càng khó kiểm soát, hai năm trước đã chuẩn bị đưa cháu gái nhà mẹ đẻ vào cung làm hậu.
Hoàng thượng không đồng ý, đảng Thái hậu liền nảy sinh lòng bất thần.
Ba tháng trước Hứa Quý phi sinh hạ hoàng tử, Thái hậu liền hạ sát tâm với Hoàng thượng.
Bà muốn phò tá ấu chúa lên ngôi, để tái nắm quyền kiểm soát triều chính.
Nhà họ Cao ta chỉ trung thành với hoàng quyền, không phò tá ngoại thích.
Năm đó Thích Đại soái còn dùng sức một mình bình ổn cuộc nổi lo/ạn của ba vị vương gia, bảo vệ Hoàng thượng.
Vì vậy, đảng Thái hậu muốn “đồ long”, tất phải tiêu diệt nhà họ Cao - nơi có hai vị soái.
Thế là mới có chuyện Bạch liên hoa làm kế, vu oan đại ca h/ủy ho/ại sự trong trắng của ả, nhằm mục đích vào phủ làm gián điệp.
Đại ca và mẫu thân muốn “tương kế tựu kế”, thả gián điệp vào phủ.
Nhưng diễn kịch thế nào cũng thấy cứng nhắc, chỉ sợ khiến đối phương nghi ngờ, “đả thảo kinh xà” (đá/nh cỏ động rắn).
Sau đó ta vô tình xử lý chuyện của Bạch liên hoa, khiến mọi việc thuận nước đẩy thuyền, lừa được Thái hậu đa nghi.
Thảo nào tam ca nói ta là công thần. Đúng là thể chất cá chép vàng mà!
17、
Ngày nhà họ Cao sụp đổ chính là lúc Thái hậu phát động cung biến.
Vũ Lâm Vệ và Cấm quân đều là người của Thái hậu, cũng là lực lượng chủ lực trong vụ cung biến hôm nay.
“Tam ca, không phải huynh thích Cấm quân thống lĩnh Khương Chí sao? Chẳng lẽ...” Ta dường như đã biết chuyện động trời.
Tam ca ngượng ngùng dùng lưỡi đẩy đẩy má.
“Khương Chí thích nam phong, ta cũng là bất đắc dĩ mới làm vậy. Ai bảo tam ca của muội phong thái ngút ngàn làm chi.
Ban đầu chỉ định trà trộn vào bên cạnh hắn làm nằm vùng, nhưng những th/ủ đo/ạn muội dạy ta...”
Tam ca đỏ mặt, khóe miệng ngoác đến tận mang tai.
“Những th/ủ đo/ạn muội dạy quá lợi hại. Khương Chí hắn, hắn đã bị ta thuyết phục rồi.”
“Vì thế hôm nay mẫu thân và đại ca vào cung cần vương, không chỉ có Thủ Bị Quân, mà còn có Cấm quân của Khương Chí làm nội ứng. Các muội cứ yên tâm.”
Trời đất, thế cũng được ư?
Tam ca đưa cho ta hạt dẻ đã bóc vỏ rồi nói tiếp: “Chuyện nhị ca đưa muội vào nha môn Bộ Hộ, thực ra là để tung tin ta thích Khương Chí ra ngoài. Để đạt được sự tin tưởng của Khương Chí.”
Thảo nào, nhị ca bình thường đối với ta rất tốt, sao tự nhiên lại “câu cá chấp pháp” gài bẫy ta.
Quả nhiên cửa cao nhà rộng thâm sâu như biển, ta trong lúc vô tình đã tham gia vào vụ đại sự bình lo/ạn bảo hoàng rồi!
Thế này không phong cho cái danh hiệu Hương chủ, Huyện chủ gì đó thì hơi phí.
Ổn rồi, ổn rồi, cuộc sống cá ướp muối nửa đời sau ổn rồi.
18、
Đến chiều ngày thứ ba, Thích phu nhân và đại ca mới về phủ.
Cuộc mưu nghịch lần này đã bị tiêu diệt hoàn toàn.
Chứng cứ thông địch của Đoan Bình Quận Vương rành rành như núi.
Kế hoạch đồ long của Thái hậu bị tờ giấy khai của Bạch liên hoa đóng đinh vào tội ch*t.
Tiểu hoàng tử được giải c/ứu từ căn mật thất trong cung Thái hậu, Hứa Quý phi đã bị hại ch*t.
Cuộc nổi lo/ạn hoàn toàn bình ổn.
Các lộ binh mã trong thành rút đi từng đợt.
Lại qua một ngày nữa, Cao soái mới từ trong cung trở về.
Ông vừa nhìn thấy ta đã kinh ngạc không thôi.
“Nàng... nàng chính là con của Vân nương phải không?”
Nương ta?
Người nói tiếp đi chứ, cứ lấp lửng thế này định làm ai tức ch*t hả?
Ông càng không nói ta càng tò mò, ta đã tưởng tượng ra 108 phiên bản kịch bản cẩu huyết về ba người họ rồi.
Sốt ruột đến mức gãi tai gãi đầu.
Phu nhân Thích nói ngày mai dẫn ta vào cung, mọi chuyện tự nhiên sẽ rõ ràng.