Sắc mặt Thẩm Diệu Âm hoàn toàn lạnh xuống.

Mẹ tôi che chở tôi ra phía sau.

"Tấn Vương phi, trẻ con đùa nghịch, người sẽ không chấp nhặt chứ?"

Thẩm Diệu Âm nhìn chằm chằm mẹ tôi, một lát sau mới cười.

"Tất nhiên là không."

Trước khi đi, bà ta để lại lời nhắn.

"Tỷ tỷ, cửa phủ Thái phó luôn mở rộng đón chờ. Chỉ là Tạ Vô Cữu có thể ra ngoài được hay không, còn phải xem tỷ chọn thế nào."

12、

Đêm đó, mẹ tôi không ngủ.

Bà ngồi dưới ánh đèn, lật xem những hồ sơ mà phủ Tạ gửi tới.

Tôi nằm trên giường giả vờ ngủ.

Đạn mạc đã nói rõ ràng về những chuyện sắp xảy ra.

【Ôn Phù Nguyệt sẽ vì c/ứu Tạ Vô Cữu mà quay về phủ Thái phó.】

【Phủ Thái phó ép bà ta giao ra Huyền Hạc Lệnh, bà ta không chịu, liền nh/ốt cái đuôi nhỏ vào ngục nước.】

【Phản diện biết tin liền phát đi/ên, giả vờ đầu quân cho Tấn Vương.】

【Tấn Vương lấy được Huyền Hạc Lệnh, dẫn quân cũ Bắc Cảnh mưu phản.】

【Cuối cùng phản diện bị vạn tiễn xuyên tâm, Ôn Phù Nguyệt tuẫn tình, cái đuôi nhỏ bị nữ chính nhỏ đ/âm ch*t.】

Tôi càng xem càng tức.

Những người này, sao cứ luôn nhắm vào mạng sống của người nhà tôi thế?

Huyền Hạc Lệnh là cái gì chứ?

Tôi đang nghĩ ngợi thì ngoài cửa sổ bỗng có tiếng động khẽ.

Một bóng đen lách vào.

Tôi lập tức lần tìm chiếc trâm bạc hình chuông.

"Là ta."

Giọng của Tạ Vô Cữu.

Tôi ngẩn người.

Hắn không phải bị nh/ốt rồi sao?

Mẹ tôi cũng đứng dậy.

Tạ Vô Cữu mặc đồ dạ hành, trên vai có vết thương, nhưng sắc mặt vẫn ổn.

Mẹ tôi vội vàng tiến lên: "Sao anh ra được?"

Tạ Vô Cữu lười biếng đáp: "Chiếu Ngục cũng đâu phải hang hùm miệng sói."

Nói xong, hắn nhìn thấy tôi, nhướng mày.

"Cáo nhỏ, còn giả vờ ngủ à?"

Tôi chậm rãi ngồi dậy.

"Cha, người làm thế này khiến quan phủ trông vô dụng quá."

Tạ Vô Cữu bật cười.

Mẹ tôi lại không cười.

"Đây là cái bẫy?"

Tạ Vô Cữu ừ một tiếng.

"Tấn Vương muốn Huyền Hạc Lệnh. Hoàng thượng cũng muốn biết, trong triều còn bao nhiêu kẻ đứng về phía Tấn Vương."

Sắc mặt mẹ tôi dần bình tĩnh lại.

"Cho nên, anh muốn giả vờ đầu quân cho Tấn Vương."

Tạ Vô Cữu nhìn bà.

"Vốn không muốn kéo nàng vào cuộc."

Mẹ tôi khẽ nói: "Tôi đã ở trong cuộc rồi."

Ngón tay bà điểm trên tập hồ sơ.

"Thẩm Diệu Âm muốn tôi về phủ Thái phó, chứng tỏ phủ Thái phó là nơi Tấn Vương truyền tin. Nếu tôi về đó, có thể giúp các người tìm được sổ sách."

Tạ Vô Cữu nhíu mày: "Không được."

Mẹ tôi ngước mắt.

"Anh có thể lấy thân nhập cuộc, tại sao tôi lại không thể?"

Hai người nhìn nhau hồi lâu.

Không khí trong phòng thật kỳ quặc.

Tôi cảm thấy họ như sắp cãi nhau, lại như sắp ôm lấy nhau.

Cuối cùng tôi giơ tay.

"Con cũng đi."

Hai người đồng loạt nhìn tôi.

"Không được."

Tôi bĩu môi.

"Hai người không đưa con đi, con sẽ tự đi."

Tạ Vô Cữu nheo mắt: "Đe dọa ta?"

Tôi cười ngoan ngoãn.

"Không phải ạ, Tuế Tuế chỉ là thông báo cho cha mẹ biết thôi."

Tạ Vô Cữu im lặng một hồi, bỗng bật cười.

"Giống ta."

Mẹ tôi lườm hắn.

"Giống chỗ nào? Đều do anh làm hư cả."

Tôi rất muốn nhắc bà rằng, tôi bị hắn làm hư chưa đầy mười ngày.

Nhưng tôi không nói.

Bởi vì mẹ tôi hiếm khi không khóc nữa.

13、

Ngày hôm sau, tôi và mẹ đến phủ Thái phó.

Phủ Thái phó rộng hơn phủ Tạ, nhưng lạnh lẽo như hầm băng.

Trước cửa đứng một ông lão cao g/ầy.

Đó là ông ngoại tôi, Ôn Thái phó.

Ông nhìn mẹ tôi, câu đầu tiên chính là: "Nghịch nữ, còn biết đường quay về."

Sắc mặt mẹ tôi tái đi.

Tôi lập tức lên tiếng: "Ông ngoại dữ quá."

Ôn Thái phó nhìn về phía tôi.

"Đây là cái giống loài không ra gì đó sao?"

Ánh mắt mẹ tôi lập tức lạnh đi.

"Cha hãy thận trọng lời nói."

Ôn Thái phó cười lạnh: "Sao, sinh ra một đứa con lai lịch bất minh, còn sợ người ta nói à?"

Tôi nghiêng đầu nhìn ông ta.

"Ông ngoại, trên râu của ông dính hạt cơm kìa."

Ôn Thái phó khựng lại, theo bản năng đưa tay sờ râu.

Chẳng có gì cả.

Tôi cười ngọt ngào.

"Lừa ông đấy."

Mấy hạ nhân bên cạnh cúi đầu nhịn cười.

Ôn Thái phó tức đến mức mặt mày tím tái.

Thẩm Diệu Âm dìu một người phụ nữ đi tới.

Người phụ nữ đó là mẹ bà ta, Thái phó phu nhân hiện tại.

Nghe nói trước đây chỉ là nha hoàn bên cạnh mẹ ruột tôi, sau đó bò lên giường chủ, rồi hại ch*t chính thất, cuối cùng trở thành vợ chính thức.

Bà ta cười từ ái.

"Phù Nguyệt, về được là tốt rồi. Chuyện đã qua, người một nhà đóng cửa lại từ từ nói."

Tôi nhìn bà ta.

Trên cổ tay bà ta đeo một chiếc vòng ngọc trắng.

Đạn mạc nói, đó là di vật của bà ngoại tôi.

Mẹ tôi cũng nhìn thấy.

Tay bà khẽ run lên.

Thẩm Diệu Âm cố ý nâng tay mẹ mình lên, dịu dàng nói: "Tỷ tỷ đừng trách, mẹ đã đeo quen chiếc vòng này rồi."

Mẹ tôi không nói gì.

Tôi giơ tay chỉ vào chiếc vòng.

"Dì ơi, chiếc vòng này đẹp thật."

Thẩm Diệu Âm cười đắc ý.

Tôi nói tiếp: "Chỉ là đeo trên tay bà ta, trông hơi giống đồ ăn tr/ộm."

Xung quanh im phăng phắc.

Thái phó phu nhân mặt c/ắt không còn giọt m/áu.

Ôn Thái phó quát lớn: "Láo xược!"

Tôi lập tức trốn vào lòng mẹ.

"Mẹ ơi, Tuế Tuế nói sai sao? Đồ của người ch*t, không hỏi chủ nhân mà đã tự ý đeo, chẳng phải là tr/ộm sao?"

Mẹ tôi xoa đầu tôi.

"Tuế Tuế không sai."

Ôn Thái phó tức gi/ận giơ tay.

Nhưng tay ông ta không thể hạ xuống.

Một ám khí sượt qua tay áo ông ta, găm thẳng vào cột nhà.

Trên tường viện, ám vệ phủ Tạ đứng đó mặt không cảm xúc.

Mẹ tôi ngước nhìn một cái.

Khóe môi khẽ cong lên một cách khó thấy.

Tôi cũng yên tâm rồi.

Cha quả nhiên không làm con thất vọng.

14、

Sau khi chuyển vào phủ Thái phó, tôi mới biết thế nào là khắp nơi đều là tai mắt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi tìm được tình yêu

Chương 11
Trước khi tận thế ập đến, tôi đã cứu một người đàn ông đang hôn mê bất tỉnh. Khi anh ta được đưa đi, dù ý thức đã mơ hồ, anh vẫn nắm chặt tay tôi không chịu buông, dặn đi dặn lại rằng đừng rời khỏi đây, hãy chờ anh quay về tìm tôi. Lần gặp lại tiếp theo, anh đã trở thành thủ lĩnh của căn cứ mới. Thế nhưng, tôi chỉ kịp nhìn anh ta từ xa một cái, rồi được sắp xếp chỗ ở với thân phận là em trai của ân nhân cứu mạng anh ta. Tôi vội đuổi theo, định hỏi cho rõ mọi chuyện, thì trước mắt bỗng hiện lên vô số dòng bình luận. [Tên nam phụ pháo hôi bắt đầu làm trò rồi kìa. Cứ bám riết lấy cái ơn cứu mạng một lần đó, giờ còn định dây dưa với nam chính nữa!] [Không sao đâu, pháo hôi vốn chỉ là chất xúc tác cho tình cảm của cặp chính thôi. Chỉ thương bé thụ nhà mình, lại có một đứa em trai chỉ biết bám víu, hút máu như thế...] [Dù sao nó cũng chẳng quậy được bao lâu nữa đâu, sắp biến thành zombie rồi.] Đôi môi vừa hé mở của tôi lại lặng lẽ khép lại. Tôi xoay người, im lặng bước trở về hàng ngũ của những người mới được tiếp nhận vào căn cứ.
11.15 K
7 Đầm Ngang Chương 10
10 Độ Vong Xuyên Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

NĂM NĂM SAU, NGƯỜI YÊU ĐÃ CHẾT TRỞ VỀ

14
Tạ Cảnh Hoài và Lâm Dư là thanh mai trúc mã, từng hứa sẽ nắm tay nhau đi đến bạc đầu. Một người là alpha trội cấp S, người thừa kế của gia tộc danh giá. Một người chỉ là beta bình thường, không pheromone, không thể đánh dấu, càng không thể xoa dịu những kỳ mẫn cảm ngày một nguy hiểm của người mình yêu. Khi Tạ Cảnh Hoài nhập viện vì tuyến thể rạn vỡ, nhà họ Tạ lập tức đưa một omega có độ tương thích chín mươi sáu phần trăm đến bên anh. Lâm Dư buộc phải rời đi, nhưng chiếc xe chở cậu đã gặp tai nạn giữa cơn mưa lớn. Năm năm sau, Lâm Dư tỉnh lại trong cơ thể của một alpha xa lạ. Ngày gặp lại, Tạ Cảnh Hoài đang dắt tay một đứa trẻ có gương mặt giống hệt Lâm Dư thuở nhỏ. Anh nhìn chằm chằm vào người xa lạ trước mặt, khàn giọng hỏi: “Ninh tiên sinh, chúng ta thật sự chưa từng gặp nhau sao?”
Boys Love
Hiện đại
459