Huệ tần vội vàng hành lễ, vẻ mặt vô tội: "Nương nương minh giám, thần thiếp chưa bao giờ nói những lời như vậy. Không biết là kẻ nào đã thì thầm vào tai Lệ phi tỷ tỷ, khiến tỷ ấy hiểu lầm thần thiếp."
Tôi nhìn Lệ phi, lại nhìn Huệ tần, trong lòng đã hiểu rõ sự tình.
"Là ai nói với muội rằng Huệ tần đã nói những lời đó?" Tôi hỏi Lệ phi.
Lệ phi nhíu mày suy nghĩ một chút: "Là... là Thúy Nhi trong cung của muội, nó bảo nghe được từ a hoàn trong cung của Huệ tần."
"A hoàn đó tên là gì?"
Lệ phi há miệng, không trả lời được.
Tôi sai người gọi Thúy Nhi đến, chỉ vài ba câu đã hỏi ra sự thật.
Căn bản chẳng có a hoàn nào trong cung Huệ tần cả, những lời đó là do Thúy Nhi tự bịa đặt, lý do là vì có lần a hoàn trong cung Huệ tần xảy ra xung đột với nó, thế là nó muốn a hoàn cung Huệ tần cũng phải chịu ấm ức.
Còn việc sau lưng Thúy Nhi có kẻ nào sai khiến hay không, thì đó lại là chuyện khác.
Lệ phi nghe xong lời khai của Thúy Nhi, biểu cảm trên mặt đặc sắc vô cùng.
Từ phẫn nộ chuyển sang ngỡ ngàng, từ ngỡ ngàng chuyển sang x/ấu hổ, cuối cùng biến thành một nỗi chột dạ không nói nên lời.
Cô ấy quay đầu nhìn Huệ tần, đôi môi mấp máy, lời xin lỗi đã đến bên miệng rồi mà vẫn không sao thốt ra được.
Huệ tần lại rất rộng lượng, chủ động đưa cho cô ấy một bậc thang để xuống: "Tỷ tỷ là bị kẻ khác che mắt, không trách tỷ tỷ đâu."
Lệ phi đỏ bừng mặt, cuối cùng nghẹn ra một câu: "Chén trà của cô... ta đền cho cô bộ mới."
"Không cần đâu," Huệ tần mỉm cười, "Chén trà đó vốn dĩ thần thiếp cũng không thích lắm, tỷ tỷ giúp thần thiếp đ/ập vỡ rồi, ngược lại đỡ cho thần thiếp phải tự tay làm."
Tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng, cái miệng của Huệ tần quả thực lợi hại, nhưng người ta lợi hại có chừng mực, điểm đến là dừng, không dồn người vào đường cùng. Người thẳng tính như Lệ phi, đối đầu với kiểu người "kim châm trong bông" như Huệ tần, căn bản không phải là đối thủ.
Nhưng cũng tốt, sau chuyện này, mối qu/an h/ệ giữa Lệ phi và Huệ tần ngược lại hòa hoãn hơn nhiều.
Huệ tần phát hiện ra Lệ phi thực chất không có tâm địa x/ấu, chỉ là tính khí nóng nảy một chút; Lệ phi cũng nhận ra Huệ tần không phải là kẻ tiểu nhân chuyên đi nói x/ấu sau lưng, nên dành cho cô ấy thêm vài phần tôn trọng.
Còn tôi, tôi lại thu hoạch được sự cảm kích của hai mỹ nhân nữa.
Lệ phi cảm thấy tôi đến kịp lúc giải vây cho cô ấy, Huệ tần cảm thấy tôi phân biệt rõ phải trái, trả lại sự trong sạch cho cô ấy, cả hai đều bắt đầu chạy đến cung của tôi thường xuyên hơn.
9.
Cứ như vậy, người này rồi người kia, đoàn chị em hậu cung của tôi ngày càng lớn mạnh.
Buổi trà chiều thỉnh an mỗi ngày của tôi đã trở thành dịp náo nhiệt nhất trong hậu cung, các phi tần tranh nhau thể hiện tài nghệ, người đá/nh đàn, người vẽ tranh, người múa, người hát, đủ loại hình thức, đặc sắc vô cùng.
Tôi ngồi trên ghế chủ vị, bên trái là gương mặt kinh diễm tuyệt trần của Lệ phi, bên phải là khí chất ôn nhu tri thức của Thục phi, đối diện là gương mặt kiêu kỳ của Đức phi – rõ ràng rất muốn cười nhưng cứ phải cố làm mặt lạnh, bên cạnh còn có Liên tần thỉnh thoảng lại ghé sát nói thầm, Uyển Quý nhân thì mang vẻ mặt ngoan ngoãn nhưng lại lén lút quan sát sắc mặt, Huệ tần thỉnh thoảng lại thốt ra một câu bình phẩm sắc sảo mà không kém phần hài hước.
Thật không thể nào vui hơn được nữa.
Hơn nữa, tôi còn nâng cao đãi ngộ cho những phi tử không được sủng ái.
Trong hậu cung có một số phi tử, hoàng đế có khi cả năm trời chẳng lật thẻ bài lấy hai lần, theo quy định thì phần lệ của họ tuy không đến mức bị bớt xén, nhưng chuyện hậu cung lấy lòng người này, đạp người kia vốn là chuyện như cơm bữa.
Còn tôi, lấy danh nghĩa hoàng hậu, cứ cách vài ngày lại gửi cho họ vài thứ, hôm nay tặng hai súc vải tốt, ngày mai tặng hộp trà ngon, ngày kia lại sai ngự thiện phòng thêm cho họ hai món ăn.
Triết lý của tôi rất đơn giản: Hoàng đế có sủng ái các cô hay không là chuyện của hoàng đế, nhưng trên địa bàn của tôi, mỗi một mỹ nhân đều phải sống vui vẻ hạnh phúc.
Những phi tử không được sủng ái này cảm động không thôi, họ vốn dĩ trong hậu cung như những người vô hình, đột nhiên được hoàng hậu quan tâm như vậy, từng người một đều thụ sủng nhược kinh, nhìn thấy tôi chỉ muốn dốc hết gan ruột.
Ước mơ của tôi cứ như vậy từng bước từng bước trở thành hiện thực.
Tất cả mỹ nhân trong hậu cung đều vây quanh tôi, ngược lại hoàng đế mới là kẻ bị bỏ rơi sang một bên.
Mà chính bản thân hoàng đế, vậy mà lại hoàn toàn không hay biết gì, thậm chí còn khen tôi là vị hoàng hậu tốt hiếm thấy.
Ngày đó ngài ấy đến cung tôi, nhìn thấy hậu cung một mảnh hòa thuận, các phi tần chung sống vui vẻ, việc học hành của con cái cũng được quán xuyến ch/ặt chẽ, mọi việc trong ngoài đều đâu ra đấy.
Ngài ấy cảm động nắm lấy tay tôi nói: "Hoàng hậu, nàng quả thực là người vợ tốt của trẫm, trẫm không nhìn lầm người. Sau này mọi việc trong hậu cung, trẫm toàn quyền giao cho nàng, nàng cứ tùy ý quyết định là được."
Tôi tủm tỉm cười đáp lời, trong lòng nghĩ thầm đây là do chính miệng chàng nói đấy nhé, đừng có mà hối h/ận.
10.
Bước ngoặt xảy ra vào một ngày ba tháng sau đó.
Đó là một buổi chiều tối bình thường, hoàng đế tăng ca phê tấu chương xong, vươn vai một cái, đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn.
Cụ thể là không ổn ở đâu thì lúc đầu ngài ấy không nói ra được, chỉ là luôn cảm thấy dạo gần đây bên cạnh mình thiếu thiếu thứ gì đó.
Ngài ấy gọi thái giám thân cận của mình là Đức Toàn, nhíu mày hỏi: "Đức Toàn, ngươi có thấy... dạo này trong cung hơi lạ không?"
Đức Toàn ngẩn người một chút, cẩn thận hỏi: "Hoàng thượng nói về phương diện nào ạ?"
Hoàng đế suy nghĩ một chút: "Dạo này trẫm đi dạo trong ngự hoa viên, sao chẳng bao giờ gặp được phi tần nữa nhỉ?"