Ngài hắng giọng, chuẩn bị đợi các nàng đến hành lễ vấn an mình, sau đó thuận thế nói vài câu an ủi, mọi thứ sẽ trở lại bình thường.
Người đi đầu là Liên tần, nàng bưng một bát canh nóng hổi, bước chân vội vã.
Nàng là người đầu tiên nhìn thấy hoàng đế đứng ở cổng cung, sững sờ một chút.
Sau đó nàng vội vàng hành lễ, còn chưa đợi hoàng đế kịp nói câu nào đã lách qua người ngài chạy vào trong: "Hoàng thượng, canh nguội là mất ngon, thần thiếp phải mang vào cho nương nương trước đã!"
Người thứ hai là Trương Chiêu nghi, xách theo một hộp điểm tâm, cũng vội vàng hành lễ rồi lách qua người hoàng đế: "Nương nương, bánh táo tàu này nguội là mất ngon, người mau nếm thử đi ạ!"
Người thứ ba là Lệ phi ôm hoa, cô ấy có dừng lại hành một cái lễ hoàn chỉnh, nhưng còn chưa đợi hoàng đế kịp mở miệng đã tự đứng dậy: "Hoàng thượng thứ tội, hoa này không cắm vào bình ngay sẽ mất tươi, thần thiếp xin phép vào trong trước!"
Một nhóm phi tần cứ thế nối đuôi nhau đi vào, mỗi người dừng lại trước mặt hoàng đế một thoáng, rồi đều biến mất trong cổng cung trước khi ngài kịp lên tiếng.
Hoàng đế đứng trơ trọi ở cổng, bàn tay đưa ra vẫn còn cứng đờ giữa không trung, biểu cảm trên mặt từ nhẹ nhõm chuyển sang ngỡ ngàng, từ ngỡ ngàng chuyển sang mơ hồ, cuối cùng biến thành một nỗi tổn thương sâu sắc, không thể tin nổi.
Tôi đứng trong sân, nhìn đám mỹ nhân vây quanh, bày biện bát canh, hộp thức ăn, hoa tươi ra trước mặt tôi, líu lo khoe khoang như dâng bảo vật, không nhịn được mà quay đầu nhìn ra cửa.
Hoàng đế vẫn đứng đó, ánh tà dương kéo dài cái bóng của ngài, cái bóng lưng đó nhìn thế nào cũng toát lên vẻ mơ hồ và thê lương của một kẻ đang tự hỏi "Ta là ai, ta đang ở đâu, chuyện gì đã xảy ra vậy".
Có lẽ ngài mãi mãi cũng không hiểu nổi, cả một hậu cung phi tần mà ngài vất vả tuyển chọn, sao lại biến thành hậu cung của hoàng hậu ngài mất rồi?
Nhưng cũng chẳng sao cả, ngài không hiểu thì cứ để ngài không hiểu đi.
Dù sao tôi cũng đã làm được điều mà ông nội dặn trước khi vào cung: chỉ cần không làm chuyện dại dột, tôi muốn chơi thế nào thì chơi.
Tôi biến hậu cung thành mái nhà hạnh phúc của riêng mình, thế này chắc không tính là làm chuyện dại dột đâu nhỉ?
Tôi bưng bát canh nóng Liên tần mang đến, uống một ngụm, mỉm cười mãn nguyện.
Tối nay phải dạy họ chơi bài lá mới được, lần trước Thục phi thua ba ván vẫn chưa phục, hôm nay nhất định phải khiến cô ấy tâm phục khẩu phục.
Còn về phía hoàng đế --
Cứ mặc kệ ngài ấy đi, đằng nào ngài ấy cũng còn phải phê tấu chương mà.