Đang chơi game đạt chuỗi 5S, giây sau đã xuyên không về cổ đại.
Trước mặt tôi là hai đứa trẻ xinh xắn như búp bê đang quỳ.
Ánh mắt chúng trong veo, vẻ mặt đầy chính khí.
Cả hai cung kính nói: “Mẫu thân dùng trà ạ.”
Tôi ôm mặt, tình mẫu tử dâng trào.
【Đinh! Hệ thống nuôi dạy phản diện đã trói buộc thành công.】
【Mục tiêu nhiệm vụ: Nuôi dạy cặp song sinh thành tấm gương đối lập với nhân vật chính.】
【Phần thưởng nhiệm vụ: Trở về thế giới cũ kèm một phần thưởng nhỏ (100 triệu tệ).】
Nụ cười của tôi đông cứng, như bị sét đá/nh ngang tai.
Thật là nghiệt ngã! Mấy đứa nhỏ đáng yêu thế này mà lại phải nuôi thành phản diện ư?
Nha hoàn nhắc tôi phải đưa quà gặp mặt, tôi theo bản năng thò tay vào tay áo.
Điện thoại trượt ra, “bộp” một tiếng rơi thẳng vào lòng đứa trẻ.
“Defeat!”
Ngay khoảnh khắc âm thanh trò chơi vang lên, tôi còn chưa kịp than thở cho chuỗi 5S đầu đời vừa đ/ứt gánh.
Đối diện với ánh mắt kinh ngạc của chúng, tôi nhanh trí nói:
“Vật này tên là Đế Phỉ, là bảo vật bí truyền của vùng Tây Vực.”
Phản diện không nhất thiết phải là người x/ấu.
Ham chơi lười làm cũng có thể trở thành tấm gương đối lập.
Tôi quyết định rồi.
Đám trẻ không cần thi cử công danh, không cần làm quý nữ.
Mục tiêu của chúng ta là: Đời người ngắn ngủi, hãy biết hưởng thụ.
Tôi nở một nụ cười dịu dàng trên mặt,
Dùng hết kỹ năng diễn xuất của cả đời mình mà nói:
“Hiên nhi đọc sách vất vả, D/ao nhi học lễ mệt nhọc, vật này là thứ giúp thư giãn tâm trí tốt nhất.”
“Hai con còn nhỏ, đừng tự gò bó mình cả ngày, cầm lấy mà chơi đi.”
Sợ chúng không biết cách dùng, tôi còn làm mẫu các thao tác cơ bản.
“Nhìn này, giống như thế này, điều khiển vị anh hùng nhỏ này, đá/nh bại kẻ địch đối diện.”
“Đẩy trụ, phá hủy pha lê, thế là thắng.”
Đôi mắt hai đứa trẻ sáng rực lên.
Trẻ con thời cổ đại nào đã từng thấy thứ này?
Sự kí/ch th/ích của âm thanh, ánh sáng và điện tử, cộng thêm cảm giác khao khát chiến thắng được khơi dậy.
Thơ ca lễ nghi gì, điềm tĩnh chững chạc gì, tất cả đều bị vứt ra sau đầu.
Đắm chìm vào game, bỏ bê học hành, một chuỗi dịch vụ nuôi dạy thành “phế vật”.
Tôi đúng là thiên tài!
Thẩm Hồi Hiên cầm điện thoại, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn tôi.
“Tạ ơn mẫu thân ban thưởng.”
Thẩm Hồi D/ao cũng ngoan ngoãn đáp lời.
Sau khi chúng đi, tôi cho lui hết người hầu, ngả người ra sau thở phào nhẹ nhõm.
Cuối cùng cũng vượt qua được ải này.
Theo lời hệ thống, người chồng hờ của tôi là một vị tướng quân trấn giữ biên cương, quanh năm không có mặt ở nhà.
Cha mẹ chồng đã mất từ sớm, trong phủ chỉ có tôi và hai đứa trẻ, cộng thêm một đám người hầu.
Nói cách khác, ở đây tôi là người quyết định.
Tôi nheo mắt, bắt đầu thương lượng với hệ thống.
“Này, ngươi vừa thấy rồi đấy, ta đã đưa điện thoại cho lũ trẻ rồi.”
“Cho nên tiếp theo ngươi phải đảm bảo điện thoại luôn đầy pin, bộ nhớ đầy đủ, mạng mẽo mượt mà…”
“Dừng lại! Ngươi đi/ên à?”
Hệ thống phát ra tiếng kêu chói tai trong tâm trí tôi.
“Ta không tịch thu điện thoại ngay tại chỗ đã là thiếu trách nhiệm rồi, còn muốn ta giúp ngươi?”
Tôi cười lạnh.
“Đã thiếu trách nhiệm rồi, chẳng lẽ ngươi còn muốn nhiệm vụ thất bại?”
Hệ thống ấp úng.
“Nhưng, nhưng ta là hệ thống nuôi dạy phản diện mà, ngươi phải nuôi chúng thành người x/ấu mới đúng chứ.”
Nhắc đến chuyện này là tôi lại thấy bực.
Vốn dĩ hai đứa trẻ ngoan ngoãn, chỉ vì phải làm tấm gương đối lập cho nam nữ chính.
Cuối cùng một đứa bị lăng trì đến ch*t, một đứa bị ném vào quân doanh sống không bằng ch*t.
Tại sao chứ!
Nhân vật chính thì gh/ê g/ớm lắm à!
Tôi đây không có ưu điểm gì, chỉ được cái bao che cho người của mình.
Lũ trẻ đã gọi tôi một tiếng mẹ, thì tôi phải bảo vệ chúng.
“Ngươi cứ nói xem phương pháp của ta có hiệu quả hay không là được.”
Thanh tiến độ nhiệm vụ sau khi lũ trẻ nhận điện thoại đã nhích lên một chút có thể thấy rõ bằng mắt thường.
Chứng minh kế hoạch này hoàn toàn khả thi.
“Vậy… nhiều nhất là giữ cho đầy pin và bộ nhớ đầy đủ thôi, còn mạng thì đừng có mơ, nếu không mọi thứ sẽ lo/ạn hết lên đấy.”
“Chốt!”
Tôi vội vàng đồng ý.
Vốn dĩ cũng chẳng nghĩ đến việc có thể kết nối mạng, hai cái kia đồng ý là tốt lắm rồi.
Những ngày sau đó, hai đứa trẻ suýt nữa đá/nh nhau vì tranh giành xem ai được chơi trước.
Thanh tiến độ tăng vọt, lòng tôi vui như mở hội.
Vì trò chơi, chúng nhanh chóng trở nên thân thiết với tôi.
“Mẫu thân, cái câu ‘vô sỉ phát dục, đừng lãng’ này có nghĩa là gì ạ?”
Thẩm Hồi Hiên giơ điện thoại hỏi tôi.
Tôi tiện miệng đáp: “Nghĩa là bảo con âm thầm trở nên mạnh mẽ, đừng có khoe khoang linh tinh.”
Nó trầm ngâm suy nghĩ.
Thẩm Hồi D/ao chơi mấy ngày liền luôn thua, cảm giác thất bại tràn trề.
Thế là nó chuyển sang chơi các trò chơi khác.
Ngoài trò chơi công thủ đẩy trụ, trong điện thoại còn có các trò chơi chiến thuật, tranh đấu hậu cung, v.v.
Nó đắm chìm vào một trò chơi cung đấu có tên là 《Thứ Nữ Đăng Hoàng》.
Cầm kỳ thi họa đều đã lâu không đụng tới.
Nhân vật của Thẩm Hồi D/ao trong đó là một tú nữ.
Ban đầu không bị ph/ạt quỳ thì cũng bị tống vào lãnh cung.
Nó cũng không nản lòng, hết lần này đến lần khác chơi lại.
Ghi chép sở thích của từng NPC, nghiền ngẫm kết quả khác nhau của các lựa chọn đối thoại.
Gần đây cuối cùng cũng lên được tần vị, vui vẻ chia sẻ với tôi.
【Ham chơi lười làm, tiến độ nhiệm vụ nuôi dạy phản diện +15%.】
Thẩm Hồi Hiên thì bắt đầu nảy sinh sự quan tâm sâu sắc đối với trò chơi trị quốc 《Thiên Triều Thượng Quốc》.
Đất nước của nó luôn diệt vo/ng nhanh chóng.
Không bị quân phản lo/ạn lật đổ thì cũng là quốc khố trống rỗng, dân chúng lầm than.
Nó lo đến mức vò đầu bứt tai, bỏ cả ăn cả ngủ.
【Ham chơi lười làm, tiến độ nhiệm vụ nuôi dạy phản diện +15%.】
Nhìn giá trị “nuôi thành phế vật” tăng vọt trên bảng điều khiển của hệ thống, lòng tôi vui sướng khôn cùng.
Hai đứa trẻ trước kia ngoan ngoãn hiểu chuyện, giờ đây lại bỏ ăn bỏ ngủ để nghiên c/ứu những trò chơi kỳ quái.
Ông thầy dạy học trong phủ không ngồi yên được nữa rồi.