Tam Thiên Hoa Sát

Chương 5

02/08/2026 12:32

Cảnh Đế đoán được đại khái sự tình.

Ám vệ bẩm báo: "Công chúa và Tề thám hoa vốn đã qua lại từ lâu, nửa năm nay vẫn luôn lén lút tư thông. Công chúa cô ta... còn thông đồng với mẹ của thám hoa, hôm nay dụ dỗ Lâm thị đến ngoại ô, sau đó sẽ..."

Ám vệ nói năng ngắn gọn, vạch trần chuyện công chúa m/ua chuộc sát thủ hại người.

Nghe vậy, Cảnh Đế không thể giữ bình tĩnh được nữa.

Trong miệng lẩm bẩm nhắc đi nhắc lại cái tên của tiểu nương tử.

"Lâm Tri Vi, Lâm Tri Vi... cái tên thật dễ nghe."

"Nàng ấy là người của trẫm! Ai dám động vào nàng ấy?!"

Cảnh Đế vừa nghĩ đến việc sắp được gặp người trong mộng, ông ta kích động đến mức ngay cả phong hiệu cho mỹ nhân khi vào cung cũng đã tiện thể nghĩ sẵn.

Ngày hôm sau, tôi thong dong đi theo Vương thị ra khỏi phủ.

Tôi biết, công chúa cũng đã xuất phát.

Cô ta muốn tận mắt nhìn thấy tôi rơi xuống địa ngục.

Nhưng đồng thời, Cảnh Đế cũng nên rời cung rồi.

Hôm nay, hươu ch*t về tay ai, thật sự chưa biết được.

Trên đường đi, Vương thị thỉnh thoảng lại nhìn tôi, nửa tiếc nuối nửa chán gh/ét: "Có thể gả cho con trai ta, đó cũng là phúc phận của ngươi."

"Ngươi cũng nên biết đủ đi."

"Vào cửa hai năm rồi, ngươi đến nay vẫn chưa có th/ai. Nhà họ Tề xem như cũng đã đối đãi tử tế với ngươi rồi."

Tôi nhếch môi:

"Mẹ chồng, lời này của người là ý gì? Con dâu sẽ hiểu nhầm là mẹ chồng đã làm chuyện gì có lỗi với con đấy."

Vương thị nghẹn lời, bĩu môi, không nói thêm gì nữa.

Bà ta vuốt ve chiếc vòng ngọc mới trên cổ tay, gương mặt đầy vẻ mưu tính.

Một canh giờ sau, xe ngựa đột nhiên dừng lại.

Việc đến nước này, Vương thị giống như kiếp trước, chắp hai tay cầu nguyện với trời: "A di đà phật, ta cũng là vì nhà họ Tề! Không liên quan gì đến ta đâu nhé!"

Tôi ghé sát vào tai mẹ chồng: "Mẹ chồng, người làm chuyện gì khuất tất sao?"

Vương thị run người, kéo tôi xuống xe ngựa.

Bà ta không giả vờ nữa, lộ rõ vẻ mặt hung á/c: "Lâm Tri Vi, làm vợ con trai ta hai năm, ngươi cũng nên biết đủ rồi. Hành nhi đi đến ngày hôm nay không dễ dàng gì, ngươi không nên cản đường nó."

Tôi giả vờ ngơ ngác: "Mẹ chồng nói ý gì? Con đâu có cản đường phu quân? Con rõ ràng luôn luôn tiếp tế cho chàng mà."

Con ngươi mẹ chồng đảo liên hồi, thẳng thừng chối bỏ: "Tóm lại... muốn trách thì trách số ngươi không tốt!"

Hừ...

Không, số tôi rất tốt!

Ngay cả Diêm Vương cũng nói, kiếp này tôi vốn dĩ phải thuận lợi an khang, là mệnh cách đại phú đại quý!

Đúng lúc này, công chúa xuất hiện.

Ngay sau đó,

Có bảy tám gã đàn ông vạm vỡ đi tới, từng tên một nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt thèm khát nhìn thật khiến người ta buồn nôn.

Công chúa cũng nhìn chằm chằm vào mặt tôi, ban đầu là kinh ngạc trong chốc lát, sau đó là c/ăm gh/ét: "Xinh đẹp thì sao? Nếu để Tề lang biết ngươi bị những gã đàn ông thô lỗ này hànhz hạz đến ch*t, chàng chỉ thấy gh/ê t/ởm buồn nôn thôi."

Tôi đứng tại chỗ, khóe môi nở nụ cười nhạt.

Thân hình của công chúa đã bắt đầu phát tướng.

Có thể nói là sưng phù lên rồi.

Da dẻ cũng dần dần ngả đen.

Phấn son dày đến mấy cũng không che giấu được vẻ x/ấu xí của cô ta.

"Quý nhân, bắt đầu được chưa? Anh em bọn ta sắp không đợi nổi nữa rồi!"

Gã đàn ông vạm vỡ xoa xoa tay, như con thú hoang đã đói ba ngày.

Công chúa cười đầy ngạo mạn: "Ừm, bắt đầu đi."

Thế nhưng, ngay khi gã đàn ông vạm vỡ đi về phía tôi, có ảnh vệ lập tức đến báo: "Điện hạ, không xong rồi! Có đại quân đang kéo về phía này! Điện hạ mau mau rời đi!"

Công chúa sợ ch*t, rời cung không mang theo nhiều người, tất nhiên phải đi trước.

Cô ta dặn dò gã đàn ông: "Người đã đưa đến rồi, tùy các ngươi xử lý. Đừng để ả ch*t quá dễ dàng!"

Công chúa rời đi trước một bước.

Để lại Vương thị ở đó.

Vương thị hét lớn: "Điện hạ, còn lão thân thì sao?"

Công chúa quay đầu cười kh/inh bỉ: "Tề lang ngoại trừ bản cung ra, không cần ai cả."

Vương thị kinh hãi biến sắc.

Mà điều khiến bà ta tuyệt vọng hơn chính là, Cảnh Đế đã dẫn theo người đến.

Đến lúc tôi diễn kịch rồi.

Tôi làm ra vẻ kinh ngạc, như một tiểu nương tử bị dọa đến ngốc nghếch.

Khi Cảnh Đế lao tới, ôm ch/ặt lấy tôi, tôi vô cùng ngơ ngác, nước mắt lưng tròng: "Chàng... lang quân trong mộng, lại là thật sao? Chàng đến c/ứu thiếp rồi?"

Tôi khóc như hoa lê đẫm mưa.

Tố cáo mẹ chồng đ/ộc á/c, cũng tố cáo Tề Hành bội tín bội nghĩa.

"Lang quân, chàng mau đi đi, thiếp lần này đắc tội với quý nhân trong cung rồi, chàng đừng quản thiếp nữa!"

Cảnh Đế đã biết hết mọi chuyện.

Ông ta quét mắt nhìn những gã đàn ông vạm vỡ đang bị kh/ống ch/ế, lại nhìn Vương thị, xót xa cho tôi đến mức không thể nào hơn.

Lúc này, chỉ cần ôm tôi trong tay, ông ta đã khó tránh khỏi động tình.

Ông ta đã kiêng khem mười sáu năm, cũng muốn có hoàng tự hơn mười năm rồi, làm sao còn bận tâm đến công chúa nữa?

Suy cho cùng, ông ta là đế vương, người ông ta yêu nhất, vẫn luôn là chính bản thân mình.

"Đừng sợ, có trẫm ở đây, trẫm có thể giúp nàng."

Tôi mở to mắt, không thể tin nổi: "Trẫm? Ngài là..."

Cảnh Đế nắm lấy tay tôi, đặt lên ngựk ông ta:

"Trẫm là hoàng đế."

Tôi nhắm nghiền hai mắt, giả vờ ngất xỉu đi.

Thời điểm này, nên để Cảnh Đế anh hùng c/ứu mỹ nhân rồi.

Vương thị không cam tâm, gào khóc bôi nhọ tôi: "Hoàng, hoàng thượng! Dân phụ là mẹ của tân khoa thám hoa! Lâm thị là con dâu của dân phụ, nó tư thông với người khác, bị dân phụ bắt tại trận, dân phụ đang định dạy dỗ nó đây!"

Tôi tiếp tục giả vờ ngất.

Không giải thích bất cứ điều gì.

Kí/ch th/ích sự xót xa và thương cảm của Cảnh Đế đến mức tối đa.

Vương thị thật sự ng/u xuẩn!

Bà ta còn chưa biết, tôi chính là người phụ nữ trong mộng mà Cảnh Đế đã mất bao công sức tìm ki/ếm.

Là liều th/uốc duy nhất chữa khỏi căn b/ệnh bất lực của ông ta.

Là hy vọng của nửa đời sau của ông ta!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi tìm được tình yêu

Chương 11
Trước khi tận thế ập đến, tôi đã cứu một người đàn ông đang hôn mê bất tỉnh. Khi anh ta được đưa đi, dù ý thức đã mơ hồ, anh vẫn nắm chặt tay tôi không chịu buông, dặn đi dặn lại rằng đừng rời khỏi đây, hãy chờ anh quay về tìm tôi. Lần gặp lại tiếp theo, anh đã trở thành thủ lĩnh của căn cứ mới. Thế nhưng, tôi chỉ kịp nhìn anh ta từ xa một cái, rồi được sắp xếp chỗ ở với thân phận là em trai của ân nhân cứu mạng anh ta. Tôi vội đuổi theo, định hỏi cho rõ mọi chuyện, thì trước mắt bỗng hiện lên vô số dòng bình luận. [Tên nam phụ pháo hôi bắt đầu làm trò rồi kìa. Cứ bám riết lấy cái ơn cứu mạng một lần đó, giờ còn định dây dưa với nam chính nữa!] [Không sao đâu, pháo hôi vốn chỉ là chất xúc tác cho tình cảm của cặp chính thôi. Chỉ thương bé thụ nhà mình, lại có một đứa em trai chỉ biết bám víu, hút máu như thế...] [Dù sao nó cũng chẳng quậy được bao lâu nữa đâu, sắp biến thành zombie rồi.] Đôi môi vừa hé mở của tôi lại lặng lẽ khép lại. Tôi xoay người, im lặng bước trở về hàng ngũ của những người mới được tiếp nhận vào căn cứ.
11.15 K
7 Đầm Ngang Chương 10
10 Độ Vong Xuyên Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

NĂM NĂM SAU, NGƯỜI YÊU ĐÃ CHẾT TRỞ VỀ

14
Tạ Cảnh Hoài và Lâm Dư là thanh mai trúc mã, từng hứa sẽ nắm tay nhau đi đến bạc đầu. Một người là alpha trội cấp S, người thừa kế của gia tộc danh giá. Một người chỉ là beta bình thường, không pheromone, không thể đánh dấu, càng không thể xoa dịu những kỳ mẫn cảm ngày một nguy hiểm của người mình yêu. Khi Tạ Cảnh Hoài nhập viện vì tuyến thể rạn vỡ, nhà họ Tạ lập tức đưa một omega có độ tương thích chín mươi sáu phần trăm đến bên anh. Lâm Dư buộc phải rời đi, nhưng chiếc xe chở cậu đã gặp tai nạn giữa cơn mưa lớn. Năm năm sau, Lâm Dư tỉnh lại trong cơ thể của một alpha xa lạ. Ngày gặp lại, Tạ Cảnh Hoài đang dắt tay một đứa trẻ có gương mặt giống hệt Lâm Dư thuở nhỏ. Anh nhìn chằm chằm vào người xa lạ trước mặt, khàn giọng hỏi: “Ninh tiên sinh, chúng ta thật sự chưa từng gặp nhau sao?”
Boys Love
Hiện đại
459