Cảnh Đế hành động vô cùng quyết liệt, chỉ trong vòng hai ngày, ông đã khép tội kết bè kết đảng, nhận hối lộ để tước đoạt toàn bộ tước vị của Tề Hành, hai mẹ con họ cùng nhau vào ngục, chờ ngày xử trảm sau mùa thu.
Công chúa nghe tin, tìm đến Cảnh Đế c/ầu x/in.
Cảnh Đế làm ngơ không đáp.
Ba ngày tiếp theo, Cảnh Đế không lên triều, ở lại tẩm điện cùng tôi suốt ba ngày ba đêm.
Tin tức Cảnh Đế đã 'hồi phục' khiến cả Hoàng hậu và công chúa đều nảy sinh cảm giác bất an.
Trong cung ai nấy đều tò mò, mỹ nhân được Cảnh Đế giấu trong tẩm điện rốt cuộc có dung mạo ra sao.
Ngày hôm đó, tôi cuối cùng cũng bước ra khỏi tẩm điện.
Công chúa vốn tính bạo dạn, xông thẳng vào.
Vừa nhìn rõ mặt tôi, công chúa gần như sững sờ, cô ta nhìn chằm chằm vào nốt ruồi lệ nơi đuôi mắt tôi, cuối cùng cũng xâu chuỗi được mọi chuyện.
"Lâm Tri Vi... là ngươi! Ngươi... ngươi chính là nữ lang trung của Hồng Nhan Phường?!"
Tôi mỉm cười nhạt, ánh mắt đầy vẻ kh/inh miệt.
Khuôn mặt công chúa đã nổi đầy nốt đỏ.
Không còn vẻ rạng rỡ của ngày xưa, trông còn thảm hại hơn cả những người phụ nữ nông thôn ngoài đường.
"Ngươi đã bắt đầu mưu hại bản công chúa từ lâu rồi?! Cao dưỡng nhan có đ/ộc!"
Tôi chậm rãi tiến lại gần cô ta, hạ giọng chỉ đủ cho hai người nghe, khẽ cười: "Ta không tranh giành Tề Hành với ngươi nữa, sau này ta làm mẫu hậu của ngươi, được không?"
"Phải rồi, ta sẽ không để ngươi trở thành Hoàng thái nữ đâu. Vì con của ta sẽ kế thừa ngôi vị hoàng đế."
Điều này chắc chắn đã kích động công chúa.
Cô ta vốn là kẻ không biết trời cao đất dày là gì.
Được làm đứa con duy nhất của đế vương suốt mười sáu năm, kiêu ngạo tự phụ vốn là bản tính của cô ta.
Cô ta gào lên gi/ận dữ: "Tề Hành chỉ yêu bản cung! Ngôi vị hoàng đế cũng là của bản cung!"
Cảnh Đế nghe tin chạy đến, vừa vặn nghe được câu nói đại nghịch bất đạo ấy.
Con cái là tâm b/ệnh của ông.
Ngôi vị truyền thừa cũng là tâm b/ệnh của ông.
Trước kia, vì bất lực nên ông mới dung túng cho đứa con gái duy nhất.
Giờ đây, ông đã có tôi, đã nhìn thấy hy vọng, tất nhiên không thể dung thứ cho sự càn rỡ của công chúa.
Khi công chúa vung tay định đá/nh, Cảnh Đế tung một cước đ/á văng cô ta ra.
Lực chân rất mạnh, công chúa bị đ/á văng xa mấy bước.
Cô ta bàng hoàng không tin nổi: "Phụ hoàng... người lại vì một tiện nhân mà tổn thương nhi thần đến thế sao?! Nhi thần là đứa con gái người yêu thương nhất mà!"
Nực cười!
Đa số đàn ông đều chỉ yêu bản thân mình.
Lúc này, d/ục v/ọng, sự truyền thừa dòng dõi và lòng tự tôn nam nhi của Cảnh Đế... đều tập trung cả vào tôi.
Ông tất nhiên sẽ bảo vệ tôi như bảo vệ mạng sống.
Cảnh Đế ôm lấy tôi, dịu dàng hỏi han: "Không bị dọa chứ? Là lỗi của trẫm, để người khác làm phiền sự yên tĩnh của nàng."
Nói đoạn, Cảnh Đế ra lệnh: "Người đâu, đưa công chúa xuống, nếu không có lệnh của trẫm, không được phép để nó bước ra khỏi cửa nửa bước!"
Công chúa gào thét dọc đường đi.
Cảnh Đế đ/au đầu.
Tôi an ủi: "Hoàng thượng, Tề Hành quá biết cách dỗ dành người khác. Trước kia, thiếp cũng từng bị chàng ta xoay như chong chóng. Nghĩ lại, công chúa chắc chỉ là tạm thời bị mê hoặc mà thôi."
Dẫu sao cũng là đứa con gái duy nhất, Cảnh Đế vẫn chưa nỡ làm gì công chúa.
Nhưng Tề Hành thì khác, hắn là người ngoài.
Đã là tình địch, lại còn là kẻ lãng tử mê hoặc con gái mình, Cảnh Đế sao có thể buông tha?
Ngày hôm sau, Tề Hành bị gán thêm vài tội danh nữa.
Bị phán xử lăng trì.
Nghe tin, tôi mỉm cười mãn nguyện.
Còn về phía bà mẹ chồng cũ Vương thị, tôi vẫn còn một món quà lớn dành cho bà ta.
Tôi liên tục tạo mộng cho bà ta mấy ngày liền.
Trong mơ, đêm nào Vương thị cũng bị q/uỷ sai áp giải xuống chảo dầu.
Chẳng đầy ba ngày, Vương thị đã bị dọa cho ch*t khiếp.
Sau khi hai mẹ con họ ch*t, công chúa cũng an phận hơn nhiều. Sau lưng cô ta là Hoàng hậu và một thế gia môn phiệt hùng mạnh.
Không biết ai đã hiến kế cho công chúa, khiến cô ta ngoan ngoãn chịu cấm túc, còn đích thân chép kinh Phật cho Hoàng thái hậu.
Năm công chúa chào đời, Thái hậu vừa khỏi b/ệnh nặng.
Vì vậy, Thái hậu vô cùng cưng chiều đứa cháu gái này.
Nghe nói, Thái hậu sắp hồi cung để chống lưng cho công chúa.
Nhưng tôi sẽ không để cô ta được như ý.
Tôi tạo cho Ngự sử một giấc mộng.
Trong mơ, công chúa làm lo/ạn triều cương, đợi đến khi cô ta bốn mươi tuổi còn cư/ớp cả đứa cháu trai mười lăm tuổi của Ngự sử về làm nam sủng, khiến cháu trai Ngự sử uất ức mà ch*t.
Ngự sử bị dọa tỉnh giấc, đêm đó viết ngay sớ tấu hạch tội.
Ngự sử càng hạch tội, Hoàng hậu và công chúa càng sốt ruột.
Muốn lật đổ hoàn toàn Hoàng hậu và công chúa, tôi cần phải đổ thêm dầu vào lửa.
Tôi tạo mộng cho cả hai mẹ con họ.
Trong mơ, tôi sinh hạ hoàng tử, Cảnh Đế phong con trai tôi làm Thái tử.
Nhiều năm sau, Thái tử kế thừa đại thống. Hoàng hậu và công chúa bị đày vào lãnh cung, gia tộc của họ cũng chịu chung số phận.
Sau khi tỉnh mộng, hai mẹ con Hoàng hậu phát hiện ra họ đều mơ thấy cùng một giấc mơ.
Thế là, họ tin sái cổ vào giấc mộng đó.
Quyết định liên lạc với gia tộc, chuẩn bị đoạt quyền tự bảo vệ mình.
Đồng thời, tôi để Cảnh Đế mơ thấy những việc làm của Hoàng hậu và đồng đảng.
Cảnh Đế tất nhiên sẽ không ngồi chờ ch*t.
Giờ đây, ông chỉ đ/ộc sủng mình tôi, và cũng chỉ có thể sủng mình tôi.
Đêm nào ông cũng nhẹ nhàng vuốt ve bụng tôi, mong chờ hạt giống nảy mầm.
Ba tháng sau, Hoàng hậu thông đồng với gia tộc ép cung.
Thậm chí còn lấy danh nghĩa "thanh quân trắc" để tiêu diệt kẻ gây họa là tôi.
Ngày ép cung, công chúa mặc đồ tang, đỏ hoe mắt gào thét với tôi: "Lâm Tri Vi, nếu không phải vì ngươi thì Tề lang đã không ch*t! Ngươi tham quyền quý nên mới theo phụ hoàng, chính ngươi là kẻ phụ bạc Tề lang!"
"Bản cung thì khác, bản cung để tang cho Tề lang! Bản cung mới là chân ái của chàng!"