Dựa theo nguyên tắc giao dịch công bằng và trung thực của góc xem mắt các người, dùng tài sản giả mạo để lừa hôn, mưu đồ "tay không bắt sói" nhằm chiếm đoạt tài sản và tính mạng của phụ nữ, thì phải chịu tội gì?
Sắc mặt bà mối còn trắng bệch hơn cả lúc nãy, bà ta liều mạng lùi ra sau, muốn giả ch*t.
Nhưng quy tắc của phó bản là hiện hữu ở khắp mọi nơi.
Bầu trời góc xem mắt bỗng chốc trở nên đỏ như m/áu, mùi tanh nồng nặc lan tỏa khắp không gian.
Loảng xoảng.
Một tràng tiếng va chạm khiến người ta lạnh gáy truyền đến từ dưới mặt đất.
Vô số sợi xích thô kệch rực ch/áy ngọn lửa đen từ dưới đất đ/âm lên, siết ch/ặt lấy tứ chi và cổ của q/uỷ họa bì.
Không! Buông ta ra! Ta không hề vi phạm quy tắc. Là con tiện nhân đó ép ta!
Q/uỷ họa bì đi/ên cuồ/ng giãy giụa, những chiếc đ/ao xươ/ng ch/ém lo/ạn xạ vào sợi xích, nhưng chỉ b/ắn ra vài tia lửa nhỏ.
Những sợi xích đó siết ngày càng ch/ặt, cắm sâu vào đống th!t thối đang ngọ nguậy của hắn, phát ra tiếng xèo xèo của sự th/iêu đ/ốt.
Kẻ lừa hôn, l/ột da rút gân, đày xuống mười tám tầng địa ngục, vĩnh viễn không được siêu sinh.
Một giọng nói máy móc vang lên giữa không trung, chấn động khiến những chiếc đèn lồng xung quanh rơi rụng lả tả.
Những sợi xích đột nhiên siết mạnh về bốn phía.
Q/uỷ họa bì gào thét thảm thiết.
Tấm da người còn sót lại trên cơ thể hắn bị l/ột ra một cách tà/n nh/ẫn.
Mất đi lớp vỏ bảo vệ, m/áu th!t của hắn th/ối r/ữa nhanh chóng trong không khí.
Sau đó, sợi xích đột ngột kéo mạnh xuống dưới.
Đống th!t thối đó bị lôi tuột vào vực thẳm đang nứt ra, tiếng gào thét im bặt.
Vực thẳm khép lại, mặt đất trở lại bằng phẳng.
Trên mặt đất chỉ còn lại một tấm da người khô héo rá/ch nát, cùng với chiếc xe thể thao bằng giấy đã bị sợi xích đ/è bẹp.
Tôi thở dài, nhét lại xấp tài liệu vào túi.
Thị trường xem mắt bây giờ thật là lo/ạn, cái loại mèo mả gà đồng nào cũng dám bao bì lại để đi lừa mấy cô gái nhỏ.
Đến một công việc tử tế cũng không có, mà suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện "ăn không".
Tôi quay đầu nhìn bà mối đang co rúm trong góc r/un r/ẩy.
Còn người cuối cùng đúng không? Nhanh lên, đừng làm trễ thời gian về nhà xem phim của tôi.
Bà mối sợ đến mức lùi lại liên tục, bông hoa đỏ trên đầu cũng rơi xuống đất.
Ánh mắt bà ta nhìn tôi đã giống như đang nhìn một con quái vật còn đ/áng s/ợ hơn cả q/uỷ.
Hai con q/uỷ nam, một đứa bị sét đá/nh thành tro, một đứa bị lôi xuống địa ngục.
Tất cả đều bị tôi dùng chính quy tắc và lời lẽ của chúng để phản sát.
Cô... cô rốt cuộc là cái thứ gì?
Giọng bà mối run lên bần bật, ngón tay chỉ vào tôi cũng run cầm cập.
Tôi ư? Chỉ là một cô gái bình thường thôi. Biết chút luật pháp, không mắc b/ệnh "n/ão yêu đương" (yêu m/ù quá/ng) thôi mà.
Tôi mỉm cười nhẹ, lộ ra tám chiếc răng.
Nhanh lên nào, nam khách mời số ba đâu? Đừng để anh ta đợi lâu.
8.
Bà mối nghiến răng, trong mắt lóe lên tia đ/ộc á/c.
Bà ta biết, nếu hôm nay không thể giải quyết tôi, góc xem mắt của bà ta coi như xong đời, và chính bà ta cũng sẽ bị quy tắc trừng ph/ạt.
Được, tốt lắm. Cô đừng đắc ý quá sớm.
Hai kẻ trước chỉ là món khai vị, công tử số ba mới là cao nhân thực thụ.
Hắn nhất định sẽ trị được cái đứa con gái miệng lưỡi sắc bén như cô.
Bà mối dậm mạnh chân, miệng lẩm bẩm một đoạn chú ngữ khó hiểu.
Làn sương m/ù xung quanh cuộn trào, tạo thành một cơn lốc xoáy.
Một người đàn ông mặc áo dài màu xanh, đeo kính râm gọng tròn, chống một cây gậy m/ù khắc đầy phù văn, từ từ bước ra từ tâm vòng xoáy.
Đối tượng xem mắt số ba là một kẻ m/ù.
Hắn trông rất g/ầy gò, trên người mang theo mùi hương đàn hương khiến người ta chóng mặt.
Trong tay xoay một chuỗi hạt bồ đề sáng bóng, mỗi bước đi, đầu gậy m/ù điểm xuống đất đều phát ra một tiếng vang trầm đục.
Một phong thái tiên phong đạo cốt, cao thâm khó lường, cứ như bậc cao nhân thế ngoại.
Đây là truyền nhân đời thứ ba mươi tám của Thiên Cơ Các, M/ù B/án Tiên.
Khí thế của bà mối dường như đã quay trở lại, cái lưng cũng thẳng lên.
B/án Tiên trên thông thiên văn dưới tường địa lý, bói toán xem tướng là bách phát bách trúng, định đoạt sinh tử con người chỉ trong chớp mắt.
Gã m/ù đi đến cách tôi ba bước chân thì dừng lại.
Hắn ngẩng đầu lên một chút, mũi co gi/ật dữ dội hai cái, như thể đang hít hà mùi vị gì đó.
Sát khí nặng quá.
Hắn lắc đầu, thở dài một tiếng, lông mày nhíu ch/ặt.
Cô gái, cô không cần mở miệng ta cũng biết, ấn đường cô đen xì, mệnh cung có kim treo, đây là điềm đại hung.
Hắn dùng gậy m/ù vẽ một vòng tròn trên đất.
Mệnh cách của cô cực cứng, khắc cha khắc mẹ khắc chồng khắc con, là mệnh Thiên Sát Cô Tinh trăm năm có một.
Nếu không hóa giải, đêm nay vào giờ Tý, cô chắc chắn sẽ gặp huyết quang tai ương, không chỉ bản thân ch*t không toàn thây, mà còn liên lụy cả nhà cô ch*t bất đắc kỳ tử.
Trong những vòng hoa xung quanh truyền đến tiếng hít khí lạnh.
Những khuôn mặt người vốn đã tê liệt đều bị lời nguyền rủa đ/ộc địa của gã m/ù dọa sợ, lần lượt lộ ra vẻ k/inh h/oàng.
Tôi nhướng mày, trong lòng không chút gợn sóng, thậm chí còn muốn cười.
Ồ? Nghiêm trọng vậy sao? Vậy theo ý đại sư, phải hóa giải thế nào đây?
Khóe miệng gã m/ù nhếch lên, nụ cười đó giấu rất sâu, cứ như thể đã ăn chắc được tôi rồi.
Quen biết chính là duyên.
Trời cao có đức hiếu sinh, nhánh Thiên Cơ Các ta xưa nay luôn lấy từ bi làm gốc. Ta đã gặp rồi, thì không thể thấy ch*t không c/ứu.
Cách hóa giải duy nhất, chính là cô kết hôn với ta.
Dùng thuần dương chi khí mà Thiên Cơ Các ta tu luyện bao năm nay để trấn áp mệnh cách Thiên Sát của cô.
Hắn đổi sang giọng điệu bi thiên mẫn nhân, như thể hy sinh bản thân vì chúng sinh.
Tuy nhiên, ta đây là nghịch thiên cải mệnh, sẽ làm tổn hại tu vi của mình.