Hệ thống đắc ý lên tiếng: 【Đêm hôm khuya khoắt không tiện làm phiền hàng xóm, tôi gi/ật điện vài cái trước, rồi cô hãy ra tay.】
Còn có chuyện tốt thế này sao? Tôi đã bảo hệ thống này rất được mà!
Một tiếng đồng hồ tiếp theo, hệ thống gi/ật điện, tôi dùng xẻng xỏ giày quất, chúng tôi phối hợp ăn ý, phân công rõ ràng.
Cho đến khi tôi ngửi thấy mùi khét…
“Đợi đã, đừng gi/ật điện nữa.”
【Cô mệt à?】
“Không phải, anh không ngửi thấy mùi khét à?”
【Tôi là hệ thống, tôi làm gì có mũi.】
Tôi đưa tay bật đèn lên, Tưởng Dũng và Bạch Vân đã sớm mất ý thức, chỉ còn cơ thể vô thức co gi/ật.
Tôi chỉ vào hai người hỏi hệ thống: “Có phải anh dùng điện áp cao quá không, anh nhìn tóc của họ kìa.”
Một người thì thành phiên bản tóc ngắn lưa thưa của mẹ Tráng Tráng, một người thì phiên bản tóc dài g/ầy gò của mẹ Tráng Tráng.
“Anh điện thành tóc xoăn xù mì luôn rồi.”
Hệ thống thản nhiên nói: 【Dù sao cũng không ch*t được.】
“Nhưng chúng ta đến đây để đòi di sản mẹ tôi để lại mà.” Tôi dùng xẻng xỏ giày vỗ vỗ Tưởng Dũng, “Giờ ông ta ngất rồi, làm sao bây giờ?”
【Đến thư phòng, tôi đã quét toàn bộ biệt thự, trong ngăn bí mật ở thư phòng có một két sắt, văn bản nằm trong đó.】
Tôi vứt cái xẻng xỏ giày lên giường hai người, chu đáo mở cửa sổ cho họ, gió lạnh âm độ ngoài kia thổi vào, lập tức cuốn đi hơi nóng trong phòng, sau đó tôi đóng ch/ặt cửa phòng ngủ rồi đi đến thư phòng.
Theo sự chỉ dẫn của hệ thống, tôi tìm thấy két sắt mà Tưởng Dũng giấu trong giá sách.
Mật mã được hệ thống bẻ khóa dễ dàng, tôi lấy ra hai tờ tài liệu từ bên trong.
Một tờ tuyên bố từ bỏ quyền thừa kế, một tờ hợp đồng tặng cho.
Trong ký ức của nguyên chủ, chưa từng ký hai bản hợp đồng này.
Nhưng chữ ký bên trên, sau khi hệ thống kiểm chứng, đúng là do nguyên chủ tự tay ký.
【Cô bị lừa rồi.】 Hệ thống đột nhiên lên tiếng: 【Tôi vừa xem lại cốt truyện, năm đó mẹ cô qu/a đ/ời, bố cô đường hoàng đưa Bạch Vân mẹ con cô ta về, cô rất tức gi/ận và đ/au lòng, cãi nhau to với bố, nói muốn c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ cha con.】
Hóa ra là lúc đó!
Nguyên chủ đ/au lòng vì mẹ mình chưa qua tuần đầu mà bố ruột đã không thể chờ đợi được mà đưa tiểu tam về.
Khi biết Tưởng Tụng Nhã là con riêng chỉ kém mình hai tuổi, cô đã nói thẳng muốn c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với Tưởng Dũng.
Tưởng Dũng nắm lấy cơ hội này, bắt nguyên chủ ký rất nhiều văn bản, nói rằng đã c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ thì sau này không cần nguyên chủ nuôi, nguyên chủ cũng đừng hòng lấy tiền của nhà họ Tưởng.
Nguyên chủ đang lúc nóng gi/ận, đâu còn tâm trí xem xét văn bản gì, cứ thế ký tên mình lên.
Tôi nhìn thời gian, đã ba giờ rưỡi sáng rồi.
“Chúng ta đi thôi, quay về tìm luật sư, chuyện này của Tưởng Dũng đã cấu thành tội l/ừa đ/ảo rồi.”
【Vậy đi thôi, tôi đã xóa camera giám sát ở đây rồi.】
Đúng là hệ thống biết điều!
“Đừng quên chuyển tiền cho tôi đấy nhé.”
【…】
【Biết rồi.】
Quý Lai Chi hiện vẫn chưa xuất viện, tôi về nhà yên tâm lao lên chiếc giường lớn, giây tiếp theo đã bất tỉnh nhân sự.
Đến khi tôi tỉnh lại, đã qua giờ ăn rồi.
Điện thoại toàn là cuộc gọi và tin nhắn của Tưởng Dũng.
Hệ thống tốt bụng giải thích, nó thấy tôi ngủ ngon nên đã trực tiếp tắt tiếng điện thoại.
Tôi gật đầu, làm tốt lắm.
Vệ sinh cá nhân đơn giản, ăn tạm chút gì đó, tôi lại ra ngoài.
Lần này là đi gặp luật sư.
Một luật sư ly hôn, một luật sư tranh chấp thừa kế.
Thỏa thuận ly hôn được soạn thảo rất nhanh, tôi và Quý Lai Chi không ký thỏa thuận tiền hôn nhân, nên theo quy định của pháp luật, ly hôn tôi có thể chia được không ít tài sản.
Luật sư tranh chấp thừa kế sau khi xem hai văn bản tôi ký, lông mày khẽ nhíu lại.
Sau khi nghe hai văn bản này được ký trong tình trạng tôi không biết gì, ông ấy không những không giãn lông mày mà còn nhíu ch/ặt hơn.
“Bố cô cấu thành tội l/ừa đ/ảo, tội làm giả văn bản, tội chiếm đoạt, nếu cô có bằng chứng như tin nhắn, ghi âm, nhân chứng, thì có thể khởi kiện ông ta ngay lập tức.”
Ông ấy chau mày gần như thành một khối, “Nhưng hiện tại xem ra việc thu thập bằng chứng là một vấn đề lớn.”
Hệ thống cười khẩy: 【Có gì khó đâu, đá/nh thêm vài lần nữa là tự khắc thừa nhận thôi.】
Tôi rất đồng tình với lời của hệ thống: “Lật sư Trương, ông cứ yên tâm, ông cứ việc chuẩn bị thư luật sư và quy trình khởi kiện, trong vòng hai ngày tôi sẽ mang bằng chứng đến cho ông.”
Vì Tưởng Dũng cứ liên tục liên lạc với tôi, xem ra là nhớ tôi rồi, tối nay tôi lại ghé nhà họ Tưởng một chuyến vậy.
Sau khi chia tay luật sư, tôi đi tìm Quý Lai Chi trước.
Hắn hồi phục khá nhanh, trông có vẻ ngày mai là xuất viện được rồi.
Thấy tôi đến, đôi mắt hắn nhìn tôi với vẻ phức tạp.
“Cô là ai?”
!
Tôi gi/ật thót trong lòng, nhưng bề ngoài không lộ ra: “Sao? Mất trí nhớ à? Đến tôi là ai mà cũng không biết nữa sao?”
Quý Lai Chi nhìn chằm chằm vào tôi: “Cô không phải là cô ấy, cô là ai?”
“Tôi là Tưởng Thấm Hòa đây.”
Quý Lai Chi cười khổ, lắc đầu, trong mắt thoáng qua vẻ đ/au buồn.
“Tưởng Thấm Hòa thật sự yêu tôi, ánh mắt của cô ấy không biết nói dối, nhìn thẳng vào tôi cô ấy sẽ đỏ mặt, trong mắt như có những vì sao lấp lánh, cô ấy sẽ không nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn rác rưởi như cô đâu, cô ấy rất dịu dàng, cũng rất lương thiện, cô ấy không thích b/ạo l/ực… Rốt cuộc cô là ai? Cô đã mang cô ấy đi đâu rồi?”
Hệ thống lập tức thét lên chói tai.
【Cái quái gì vậy?! Cô không phải là nữ chính tiểu thuyết ngược luyến à?!】