Luật sư Trương đã tổng hợp tài liệu và đệ đơn kiện Tưởng Dũng ra tòa.
Ngày nhận giấy chứng nhận ly hôn, nhìn Quý Lai Chi đang thất thần, tôi đảo mắt kh/inh bỉ.
Lúc nguyên chủ còn sống thì không biết trân trọng, giờ làm ra cái bộ dạng này cho ai xem chứ.
“Nếu anh cảm thấy có lỗi với Tưởng Thấm Hòa, vậy thì hãy thay cô ấy trả th/ù những kẻ từng làm tổn thương cô ấy đi.”
Quý Lai Chi như vừa vớ được cọc c/ứu mạng, trong mắt lóe lên tia sáng.
Tôi không thèm đoái hoài đến hắn nữa, xoay người bỏ đi.
Hai ngày sau, nghe nói Quý Lai Chi như phát đi/ên, tìm đủ mọi cách gây khó dễ cho những kẻ từng b/ắt n/ạt nguyên chủ.
Trong đó, gia đình Tưởng gia là bị đá/nh mạnh tay nhất.
Vì tôi đã nộp đơn yêu cầu bảo toàn tài sản, Tưởng Dũng không thể tẩu tán hay b/án tháo di sản mà mẹ nguyên chủ để lại, vậy mà ông ta vẫn muốn giở lại chiêu cũ, định đưa Tưởng Tụng Nhã cho Quý Lai Chi.
Quý Lai Chi tương kế tựu kế, tống cổ Tưởng Tụng Nhã lên giường của một gã đàn ông đê tiện thích ng/ược đ/ãi phụ nữ.
Nghe nói ngày hôm sau Tưởng Tụng Nhã được khiêng ra ngoài.
Gã kia chơi quá tay khiến cơ thể cô ta suy sụp, sau này cả đời phải đeo túi bài tiết.
Tưởng Dũng vì tội chiếm đoạt di sản với số tiền khổng lồ, phải đối mặt với án tù trên 10 năm.
Ông ta gào thét không phục, đòi tiếp tục kháng cáo.
Bạch Vân thấy tình hình không ổn liền lập tức tìm đường lui, đòi ly hôn với Tưởng Dũng.
Tưởng Dũng mất hết tất cả, tâm lý sụp đổ, liền đ/âm Bạch Vân một nhát.
Được rồi, cũng chẳng cần kháng cáo nữa, trực tiếp ăn đạn là xong.
Khi nghe tin về Quý Lai Chi, đã là chuyện của nửa năm sau.
Tin tức hắn qu/a đ/ời vì t/ai n/ạn giao thông xuất hiện trên tiêu đề của các nền tảng lớn.
Theo kết quả khám nghiệm hiện trường, lúc đó trời đang mưa, mặt đường trơn trượt khiến xe bị lật, cả người lẫn xe lao xuống núi.
Con đường đó dẫn đến một khu nghỉ dưỡng suối nước nóng.
Khu nghỉ dưỡng này rất nổi tiếng trên mạng, được cho là một trong những địa điểm các cặp đôi nhất định phải đến, nghe nói cặp đôi nào đi suối nước nóng về mà không chia tay thì chắc chắn sẽ bên nhau đến già.
Khi nguyên chủ còn sống, cô từng nhiều lần nhắc muốn đi suối nước nóng, nhưng Quý Lai Chi lần nào cũng lạnh lùng từ chối, sau này, nguyên chủ không bao giờ nhắc lại nữa.
Hệ thống nói, lúc xảy ra t/ai n/ạn vốn dĩ có thể tránh được thương vo/ng, nhưng Quý Lai Chi căn bản không hề đạp phanh, hắn chính là không muốn sống nữa.
Hừ, thâm tình muộn màng còn rẻ mạt hơn cả cỏ rác.
Tôi vắt chéo chân ăn dâu tây:
“Hệ thống, hỏi anh một câu này.”
【Cô nói đi.】
“Các anh còn thiếu người không? Tôi ở đây chán rồi, cũng chẳng muốn quay về thế giới cũ nữa, tôi theo anh làm việc được không? Xuyên qua các thế giới nhỏ, nghĩ thôi cũng thấy kí/ch th/ích rồi.”
【Việc này… cũng không phải là không được, nhưng cô phải trói buộc trọn đời với tôi.】
Mắt tôi sáng rực lên, vậy mà thật sự được à!
“Anh xem, tôi thấy tính cách hai ta khá hợp nhau…”
【Để tôi suy nghĩ đã, đây là chuyện trọng đại cả đời đấy.】
Không biết dùng thành ngữ thì đừng dùng bừa, cảm ơn.
“Hai ta trói buộc với nhau lợi ích nhiều lắm, không cần đoán ý, không cần giả vờ, ít xung đột, nhiều bao dung, tần số cảm xúc đồng điệu, niềm vui nhân đôi! Hơn nữa đến thế giới mới còn không cần phải làm quen lại, tốt biết bao.”
【…Cũng đúng… Vậy thì, trói buộc?】
“Trói trói trói.”
“Thế giới tiếp theo chúng ta đi đâu? Lúc đọc tiểu thuyết, tôi thấy mạt thế khá kí/ch th/ích, hay là đến mạt thế đi…”
【Cũng không phải là không thể.】
…………