Lưu Đại Giang thấy trán anh trai lấm tấm mồ hôi lạnh, liền lấy trong túi ra một chiếc khăn tay định lau cho anh: "Đại ca, sức khỏe anh không tốt, đổ mồ hôi thì phải lau khô, không là cảm lạnh đấy."
Lưu Đại Giang quen chăm sóc bà nội nên cử chỉ có phần khác người, trông rất kỳ quặc.
Anh trai gh/ét bỏ quay mặt đi, nghiến răng nói: "Cảm ơn, không cần."
Tôi bất mãn: "Anh trai, anh ấy là người đàn ông cả đời này em muốn bảo vệ, sao anh có thể gh/ét bỏ anh ấy?"
Anh trai nhắm mắt lại, tránh để bản thân phải đá/nh tôi.
Một lúc sau, anh mở mắt, vành mắt đỏ hoe: "Giờ em đang u mê, anh có nói gì cũng vô ích, đợi em tỉnh táo lại rồi chúng ta nói chuyện sau."
Thì ra anh cũng biết đứng ở góc độ người ngoài để nhìn nhận tình cảm, vậy mà lúc rơi vào chuyện của chính mình, anh lại u mê không lối thoát.
Đúng lúc này, điện thoại anh trai reo lên, là cuộc gọi từ hội chị em của Lâm San San.
"Thiếu gia Cố, anh mau đến đây đi, San San thua cuộc rồi. Người ta bắt San San hoặc là phải cởi sạch quần áo chạy một vòng quanh lưng chừng núi, hoặc là phải xăm một hình th/ù bẩn thỉu lên cánh tay. San San không chịu, họ chặn lại không cho cô ấy đi."
Nghe vậy, anh trai không nói hai lời liền định chạy đi ngay.
Nhìn bóng lưng vội vã của anh, tôi nói với Lưu Đại Giang: "Tốt quá, anh trai sắp đi rồi. Lát nữa em sẽ thu dọn hành lý, đêm nay theo anh về núi luôn. Nơi đó hẻo lánh, cả đời này anh trai đừng hòng tìm thấy em."
Bước chân anh trai khựng lại, ánh mắt nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.
"Em làm vậy có nghĩ đến cảm nhận của bố mẹ không?" Anh trai dùng lý lẽ để thuyết phục.
Kiếp trước, anh trai gặp t/ai n/ạn xe nghiêm trọng ở lưng chừng núi, cả người kẹt trong xe, nửa thân dưới đầy m/áu, chân trái g/ãy nát. Khi bố mẹ và tôi đến nơi, đám người Lâm San San đã chạy sạch từ lâu.
Đêm đó, tiếng khóc của bố mẹ và tiếng tôi gào thét gọi anh trai vang vọng khắp cả thung lũng.
Trong cơn mê man, anh trai cứ lẩm bẩm gọi tên Lâm San San.
Lúc đó, anh có từng nghĩ đến cảm nhận của tôi và bố mẹ không?
Nước mắt tôi không ngừng rơi: "Ít nhất anh ấy sẽ không muốn lấy mạng em. Anh bây giờ chạy qua đó vì Lâm San San, giữa đêm hôm khuya khoắt đua xe với người ta, nếu anh có mệnh hệ gì, anh bảo em với bố mẹ phải làm sao đây?"
Anh trai sững người, anh chưa từng nghĩ tới khía cạnh này.
Lưu Đại Giang thấy tôi khóc, lúng túng lau nước mắt cho tôi, nịnh nọt: "Đừng... đừng khóc mà... em không muốn đại ca đi, anh... anh có thể giúp em chặn anh ta lại. Anh ta là tên yếu đuối, anh giải quyết được."
Câu đầu nghe còn được, câu cuối làm tôi dở khóc dở cười.
Khóe miệng anh trai gi/ật gi/ật, nghiến răng nghiến lợi: "Ý cậu là gì hả?"
Lưu Đại Giang là người hành động, lau nước mắt cho tôi xong, anh quay sang đẩy cái tủ gỗ đặc nặng hơn trăm cân trong phòng, chèn ch/ặt cửa lại.
Anh trai nhìn mà trợn tròn mắt.
"Như thế là anh ta không ra được nữa rồi, đừng khóc nữa."
Lưu Đại Giang đứng chắn ngay cửa, trông chẳng khác gì vệ sĩ.
Anh trai bất lực: "Hai người không cho tôi ra, thì khách khứa dưới lầu phải làm sao?"
"Anh không cần lo, có người xử lý rồi."
Thế là ba chúng tôi nhìn nhau trân trối, điện thoại anh trai reo hết lần này đến lần khác.
Cuối cùng, cơn buồn ngủ ập đến, tôi thiếp đi.
Lưu Đại Giang quay người đi lấy chăn cho tôi, chưa đầy hai phút, anh trai đã nhảy từ ban công xuống.
Tầng ba.
Dưới lầu là hồ bơi, anh trai không bị thương, nhưng người ướt sũng. Anh chẳng màng thay đồ, lập tức lái xe lao đi.
Tôi đứng trên ban công, lạnh lùng nhìn chiếc xe khuất dần.
Lưu Đại Giang đã đẩy chiếc tủ gỗ ra, mở cửa phòng, nắm tay tôi, sải bước xuống lầu.
"Anh đưa em đuổi theo."
Trên chiếc xe b/án tải.
Tay lái của Lưu Đại Giang rất tốt, tốc độ lao đi vun vút mà tôi chẳng hề cảm thấy xóc nảy chút nào.
Chúng tôi đến lưng chừng núi trước anh trai.
Hội chị em của Lâm San San thấy có xe đến, tưởng là xe anh trai, liền chạy vội về phía chúng tôi.
"Cuối cùng anh cũng đến rồi, San San bị họ bắt rồi, họ đòi ba triệu tiền chuộc."
Cửa kính hạ xuống, thấy là tôi, sắc mặt đám chị em lập tức sầm lại: "Mày có phải bị b/ệnh cuồ/ng anh trai không? Lúc này rồi còn đến quậy phá. Nếu San San xảy ra chuyện, anh trai mày không c/ứu kịp, anh ấy sẽ h/ận mày cả đời đấy."
"Lâm San San tự làm tự chịu, cứ nhất quyết đòi đua xe, thua mà không chấp nhận được, lại đi tìm anh trai tôi dọn dẹp hậu quả. Cô ta là cái thá gì chứ? Anh trai tôi sẽ không đến đâu."
Tôi cố tình nói vậy.
Nghe tôi nói, mấy người kia nhìn nhau, nhất thời không biết nói gì.
Bình thường chỉ cần một cuộc điện thoại là anh tôi đã chạy đến như cún con, lần này họ gọi đến ba mươi cuộc, ngoài lần đầu bắt máy ra thì chẳng lần nào anh nghe nữa.
"Tao không tin anh ấy không đến."
Một giọng nói vang lên từ phía ngoài đám đông.
Tôi ngẩng đầu nhìn, thấy Lâm San San với vẻ mặt đầy kiêu ngạo và chắc chắn.
Tôi nheo mắt, nhất thời không hiểu cô ta định làm gì.
Chỉ thấy cô ta cởi áo khoác ra, để lộ cánh tay đầy m/áu tươi.
Kẻ thắng cuộc thấy anh tôi mãi không đến, mất hết kiên nhẫn, trực tiếp dùng d/ao khắc một hình th/ù dung tục lên tay cô ta.