Anh trai xem xong bản kế hoạch của họ, tối sầm cả mặt, kịch liệt yêu cầu họ từ bỏ hai khoản đầu tư phi lý này. Bố mẹ không thèm để ý đến anh, cứ khăng khăng giữ ý kiến của mình.
Để thuyết phục bố mẹ, ban ngày anh trai phải xử lý công việc, chiều tối lại tranh thủ thời gian phân tích lợi hại của dự án cho họ. Tối đến anh còn phải đến b/ệnh viện thăm tôi, sợ tôi bỏ trốn cùng Lưu Đại Giang.
Ngay lúc anh đang bận tối tăm mặt mày, Lâm San San tìm đến tôi. Thời gian này, cô ta vẫn luôn chờ đợi, chờ anh trai như một con cún nhỏ quay lại dỗ dành mình, ai ngờ anh không xuất hiện lấy một lần, ngay cả khi cô ta đích thân gọi điện, anh cũng không bắt máy.
Cô ta bắt đầu sốt ruột, đinh ninh rằng là do tôi giở trò sau lưng nên cố ý đến thăm dò.
Nhìn thấy tôi, sự chán gh/ét trong mắt Lâm San San gần như trào ra, nhưng cô ta vẫn phải giả vờ quan tâm: "Tiểu Tô, tay em đỡ hơn chút nào chưa?"
Mỗi một chữ thốt ra từ miệng cô ta đều chứa đựng sự h/ận th/ù tận xươ/ng tủy.
Rõ ràng là tôi tự đ/âm mình một nhát, vậy mà cô ta lại trở thành kẻ chịu tiếng oan. Khi đó cô ta cố tình lại gần tôi, nói những lời bẩn thỉu để kích động, tưởng rằng tôi sẽ như trước đây, bị cô ta chọc tức đến mức không thốt nên lời, rồi đứng ngây ra như một gã hề cho mọi người chế giễu, không ngờ tôi lại ra tay ngay lúc hai người đang đứng gần nhất.
Đó là cú lừa ngoạn mục nhất mà cô ta từng nếm trải trong đời, ngay cả đám chị em của cô ta sau đó cũng hỏi tại sao cô ta lại hành động thiếu suy nghĩ như vậy.
Tôi giả vờ sợ hãi, gào lên c/ầu x/in: "C/ầu x/in chị, đừng đá/nh em, em không cố ý ngăn cản anh trai đi tìm chị, em chỉ sợ anh ấy xảy ra chuyện thôi. Anh ấy là người thân của em, là chỗ dựa tuổi già của bố mẹ, không phải là công cụ để chị muốn vứt bỏ lúc nào thì vứt."
Lâm San San tức đến mức gương mặt biến dạng: "Tao đá/nh mày khi nào? Mày diễn kịch giỏi thật đấy, bảo sao anh trai mày bị mày lừa. Rõ ràng là mày tự cầm d/ao đ/âm mình, còn vu khống tao làm hại mày..."
"Chị San San, em xin lỗi, thật sự xin lỗi, chị đừng đá/nh em nữa. Chỉ cần chị không đá/nh em, em sẵn sàng làm chứng giả, nói với anh trai rằng chuyện này không liên quan đến chị, chỉ c/ầu x/in chị đừng đá/nh em nữa."
Vừa nói, tôi vừa vỗ tay tạo ra âm thanh bồm bộp như đang đá/nh người, miệng thì gào khóc thảm thiết. Trông chẳng khác gì một kẻ t/âm th/ần.
Lâm San San thấy tôi đã sớm nhìn thấu kế hoạch của mình, liền không giả vờ nữa, lấy máy ghi âm trong túi ra ném thẳng vào cốc nước trên bàn.
"Đừng tưởng mày thắng được một lần là có thể leo lên đầu tao. Tao nhất định sẽ bắt mày phải trả giá."
Nói xong câu đó, Lâm San San bỏ đi.
Cô ta cũng có chút th/ủ đo/ạn đấy.
Chỉ hai tiếng sau, người của tôi cài cắm trong công ty anh trai đã gửi tin tình báo đến: "Mục tiêu đã xuất hiện, cô ta tự t/át mình mười cái trước cửa công ty, vừa t/át vừa nói xin lỗi, còn đòi cầm d/ao đ/âm vào tay mình để tạ tội. Phó tổng xuất hiện và đưa cô ta đi rồi."
Phó tổng chính là anh trai tôi.
Chẳng bao lâu sau, người đó gửi ảnh qua. Trong ảnh, Lâm San San đang vùi đầu vào lòng anh trai, khóc lóc thảm thiết, anh trai không hề có động thái đẩy cô ta ra.
Tim tôi thắt lại, xong đời rồi, bạch nguyệt quang chủ động ngã vào lòng, anh trai chắc chắn không vượt qua ải này.
Quả nhiên, người đó lén quay một đoạn clip gửi đến. Trong clip, giọng anh trai vẫn còn chút gi/ận dữ nhưng nhiều hơn là sự quan tâm: "Em gái tôi không cho tôi qua là vì lo tôi xảy ra chuyện, sao cô có thể làm hại nó? Sau này cô ít đi ra ngoài với gã đàn ông đó đi, kẻo lại bị thương. Tay cô không sao chứ?"
Thấy anh trai chủ động quan tâm, Lâm San San nũng nịu vén tay áo lên, trên làn da trắng nõn khắc một ký hiệu gh/ê t/ởm.
Anh trai nhíu mày, không nói gì.
Đoạn clip kết thúc vội vã.
Rõ ràng là anh trai lại u mê rồi.
Nhìn lòng bàn tay chưa lành, tôi thực sự cảm thấy mình bị đ/âm một nhát thật oan uổng.
Nhưng lòng hiếu thắng của tôi đã bị kích động.
Đêm hôm đó, tôi để lại một bức thư cùng chiếc máy ghi âm đã hỏng, hoàn toàn biến mất.
Ban đầu anh trai cứ tưởng tôi đang làm nũng, liền đóng băng thẻ của tôi, nghĩ rằng tôi không trụ được mấy ngày sẽ quay về.
Cho đến khi anh tìm người sửa lại chiếc máy ghi âm, nghe được cuộc đối thoại giữa tôi và Lâm San San, đặc biệt là đoạn sau, khi tôi vừa bị đá/nh vừa gào khóc c/ầu x/in Lâm San San tha cho mình, anh nghe mà tim gan như bị bóp nghẹt.
Đêm đó, anh chạy đến nhà Lâm San San chất vấn tung tích của tôi.
Lâm San San ngơ ngác.
Anh trai ném máy ghi âm vào người cô ta, cô ta mới sực tỉnh.
Lúc đó cô ta ném máy ghi âm xuống nước, tưởng rằng nội dung bên trong đã mất hết, ai ngờ tôi lại tận dụng sơ hở này để phản đò/n cô ta một cú đ/au điếng.
"...Ghi âm là giả, con nhỏ đó vu khống tôi..."
Lâm San San hoảng lo/ạn, đầu óc trống rỗng.
Anh trai trầm mặt, lần đầu tiên lộ ra biểu cảm lạnh lùng với cô ta: "Nếu em gái tôi xảy ra chuyện gì, tôi sẽ không tha cho cô. Những năm qua bất kể cô làm gì tôi, tôi đều bao dung, vì đó là tôi n/ợ cô, nhưng em gái tôi thì không. Cô không nên và không được phép coi nó là kẻ th/ù."
Giữa họ quả thực đã xảy ra vài chuyện mà tôi không biết.
Trong một tháng sau đó, anh trai ngày nào cũng đi tìm tôi nhưng đều bặt vô âm tín.
Cùng lúc đó, tại thôn Thanh Sơn cách đó năm trăm dặm.