"Vâng. Thẩm phán đã tuyên án rồi, việc thăm nom cũng phải thông qua con. Anh ta không dám đến nữa đâu."
"Thế thì tốt. Trưa nay ăn cơm ở đây nhé?"
"Vâng ạ."
Ăn trưa xong, bà nội dỗ Đậu Đậu ngủ trưa. Tôi ngồi trên sofa phòng khách, điện thoại rung lên. Là tin nhắn từ luật sư: "Tôi sẽ gửi văn bản cho cô. Phía cảnh sát đã chính thức lập án, tội làm giả b/ệnh án ít nhất là dưới ba năm tù. Cô cứ yên tâm."
Tôi trả lời: "Đã nhận. Cảm ơn anh."
(Cuối cùng cũng tạm khép lại. Nhưng vẫn chưa thể hoàn toàn thả lỏng, liệu sau khi ra tù hắn có tiếp tục quấy rầy không? Đến lúc đó tính sau vậy.)
Buổi chiều, tôi đưa Đậu Đậu về nhà. Trên đường, thằng bé hỏi tôi: "Mẹ ơi, người x/ấu sẽ không đến nữa đúng không ạ?"
Trong gương chiếu hậu, gương mặt thằng bé trông thật trong sáng. "Không đến nữa đâu. Mẹ hứa."
Thằng bé cười, để lộ chiếc răng cửa bị khuyết.
Buổi tối, tôi tắt điện thoại, cùng Đậu Đậu đọc sách tranh. Thằng bé chọn một cuốn truyện về chú voi. Tôi đọc một trang, thằng bé lật một trang. Đọc được một nửa thì thằng bé dựa vào người tôi ngủ thiếp đi, hơi thở đều đặn. Tôi đặt cuốn sách xuống, đắp cho con một tấm chăn mỏng.
Ngoài cửa sổ, đèn đường đã sáng, ánh sáng hắt qua khe rèm chiếu vào gương mặt đang ngủ yên bình của con. Nơi thắt nghẹn trong lồng ngựk tôi suốt bao lâu nay cuối cùng cũng được giải tỏa.
Điện thoại đột nhiên rung lên. Tôi cầm lên xem - một số lạ, nhưng nội dung tin nhắn chỉ có ba chữ: "Xin lỗi em."
Tôi nhìn chằm chằm vào ba chữ đó. Ngón cái lơ lửng trên màn hình.
(Bây giờ nói xin lỗi còn có ích gì? Nhưng thôi, cứ thế đi, mình sẽ không trả lời.)
Tôi đặt điện thoại xuống, cúi đầu hôn nhẹ lên trán Đậu Đậu. Sau đó đứng dậy, đi về phía cửa sổ.
Cảnh đêm của thành phố thật yên tĩnh. Những tòa nhà đối diện lấp lánh ánh đèn thưa thớt. Tiếng xe cộ từ xa vọng lại. Tôi đứng đó một lúc lâu.
Ngày mai tôi định đưa Đậu Đậu đi sở thú. Thằng bé đã nhắc đi nhắc lại chuyện muốn xem hươu cao cổ từ lâu rồi. Cuối cùng cũng có thể thực hiện lời hứa.
Ngẩng đầu lên. Bầu trời xanh thẳm, có một ngôi sao đang tỏa sáng, rực rỡ hơn cả những ánh đèn xung quanh.
Khóe miệng tôi khẽ cong lên.
(Cuối cùng, chúng ta cũng có thể sống những ngày yên bình rồi.)