"Ta nói cho ngươi biết, nếu không có đàn bà, ngươi chẳng là cái gì cả!"
Không biết câu nói này chạm đúng chỗ đ/au nào của phụ thân ta, ngài chộp lấy chén trà trong tay ném thẳng về phía kế mẫu.
Kế mẫu vốn quen thói đanh đ/á, đâu chịu nhường nhịn, chẳng mấy chốc hai người đã lao vào cấu x/é nhau.
Đến khi nha hoàn bà tử chạy đến can ngăn, cả hai đã bị đá/nh cho mặt mày sưng vù không còn hình dáng.
Ngày hôm sau, tin tức phụ thân ta bị đuổi khỏi Nhiếp chính vương phủ, trở về lại đá/nh nhau với vợ kế lan truyền khắp kinh thành.
Ông thầy kể chuyện mô tả sống động như thật, việc kinh doanh của các quán trà cũng khấm khá hơn hẳn.
Các triều thần vốn còn kiêng dè cũng không nể nang gì nữa, tiếng đàn hặc phụ thân ta ngày càng gay gắt.
Sau khi phụ thân ta mất chức quan, suốt ngày chìm đắm trong tửu sắc, không lâu sau nghe tin ngài s/ay rư/ợu bị người ta kéo vào ngõ c/ụt đá/nh g/ãy chân.
Kế mẫu sau khi hay tin, thu dọn hành lý rồi cao chạy xa bay, lúc đi còn gần như vét sạch cả phủ họ Thẩm.
Tin tức lan xa, bọn hạ nhân cũng bắt chước theo, lúc chạy không quên vơ vét những món đồ có giá trị trong phủ.
Phụ thân ta tỉnh lại hay tin, lập tức phát đi/ên.
Bùi Cẩm Hoài kể lại chuyện này khi ta đã mang th/ai.
Nghĩ đến việc tích phúc cho con, ta phái người đi chăm sóc, còn lại thì tùy vào tạo hóa của ông ta.
Phong ba khép lại, vương phủ an ổn bình lặng.
Ta và Bùi Cẩm Hoài sớm tối bên nhau, năm tháng không ưu phiền.
Ngoại truyện (Góc nhìn của Bùi Cẩm Hoài)
Bùi Cẩm Hoài từ thuở nhỏ đã từng gặp Thẩm Thanh Hoan.
Khi đó chàng vẫn là hoàng tử không được sủng ái trong cung, mẹ đẻ mất sớm, không nơi nương tựa.
Người trong cung ai nấy đều b/ắt n/ạt lạnh nhạt, không ai muốn thu nhận che chở.
Sau này nhờ Hoàng hậu, tức Thái hậu bây giờ, không đành lòng nên nhận nuôi và ghi tên vào danh sách, chàng mới có thể an ổn sống sót.
Hoàng hậu hiền lương thục đức, đối xử với chàng như con ruột.
Tiên đế thỉnh thoảng đến chỗ Hoàng hậu ngồi chơi, sẽ buột miệng hỏi một câu, nhưng cũng không để tâm lắm.
Tiên đế tư chất tầm thường, nhưng lại vô tình có khả năng sinh con.
Số hoàng tử đếm được trong cung có tới gần hai mươi người.
Trong đó, Bùi Cẩm Hoài đứng hàng thứ mười sáu.
Thuở nhỏ, chàng bị cung nữ thái giám b/ắt n/ạt làm khó, cô lập không viện trợ.
Chính Thẩm Thanh Hoan đã dũng cảm đứng ra, chống lưng cho chàng, thay chàng đòi lại công bằng.
Sinh mẫu của Thẩm Thanh Hoan và Hoàng hậu là bạn thân, khi vào cung thường đưa nàng theo.
Khi đó, Bùi Cẩm Hoài rất hay khóc, bị hoàng huynh m/ắng vài câu là khóc, lòng bàn tay trầy chút da cũng khóc.
Mỗi khi như vậy, Thẩm Thanh Hoan luôn xoa dịu vết thương cho chàng, dùng giọng nói non nớt ngọng nghịu an ủi: "Tiểu Thạch Lựu, đừng khóc nữa."
Nàng nghe Hoàng hậu gọi Bùi Cẩm Hoài là Tiểu Thập Lục, nên cũng gọi theo.
Nhưng nàng còn nhỏ, không hiểu nghĩa là gì, phát âm cũng không chuẩn, luôn gọi Thập Lục thành Thạch Lựu.
Chẳng biết từ khi nào, Bùi Cẩm Hoài niên thiếu đã đặt nàng vào trong tim, lòng đầy vui sướng, thầm mến suốt một thời gian dài.
Cho đến khi mẹ của Thẩm Thanh Hoan qu/a đ/ời, hai người họ không bao giờ gặp lại nhau nữa.
Lớn hơn chút nữa, Bùi Cẩm Hoài phải vào Văn Hoa điện học bài, cũng không có thời gian để nhớ về Thẩm Thanh Hoan.
Rồng sinh chín con, mỗi con một vẻ, đám hoàng tử trong cung này cũng chẳng có mấy kẻ thiện lương.
Tiên đế chần chừ chưa lập thái tử, các hoàng tử bên dưới vì vị trí này mà đấu đ/á sống ch*t.
Kẻ ch*t kẻ tàn.
Đến khi tỉnh ngộ lại, trong số các hoàng tử đến tuổi, người có tài năng chỉ còn lại mình Bùi Cẩm Hoài.
Lúc lâm chung, Tiên đế có ý truyền ngôi cho chàng.
Nhưng đối mặt với sự cám dỗ trời ban này, Bùi Cẩm Hoài lại không đồng ý.
Tiên đế tuy tầm thường, nhưng cũng không muốn nhìn giang sơn tổ tiên gây dựng bị h/ủy ho/ại trong tay mình.
Cuối cùng đành bất lực truyền ngôi cho con trai út của Hoàng hậu, lại lập Bùi Cẩm Hoài làm Nhiếp chính vương, phò tá ấu đế.
Bùi Cẩm Hoài th/ủ đo/ạn tàn đ/ộc, m/áu nhuộm triều đình, xử lý không ít gian thần.
Những lời đồn đại không hay về chàng ở kinh thành cũng bắt đầu từ đó.
Đối với việc này, chàng chưa bao giờ bận tâm.
Sau này, chàng biết Thẩm Thanh Hoan ở nhà chịu đủ sự ng/ược đ/ãi của kế mẫu, chịu đủ ấm ức, sống ngày tháng khó khăn.
Liền ngấm ngầm dẫn dắt, để Thẩm Thanh Hoan vào cung.
Một ngày rảnh rỗi, Thẩm Thanh Hoan đột nhiên tò mò, khẽ hỏi chàng: "Rõ ràng ngài đã để ý đến thiếp từ rất sớm, sao không trực tiếp cầu hôn, mà lại từng bước dẫn dắt thiếp tự tiến cử vào cung?"
Chàng không dám trực tiếp mở lời cầu hôn.
Chỉ vì danh tiếng của mình x/ấu xa, tính tình u trầm, ai nấy đều sợ hãi, chàng sợ Thẩm Thanh Hoan biết thân phận của mình sẽ chán gh/ét.
Chỉ có thể cẩn trọng, âm thầm dẫn dắt, lặng lẽ chờ đợi.
Thẩm Thanh Hoan nghe xong, không nhịn được khẽ cười thành tiếng.
"Đúng là một tên ngốc."
Chàng cũng cười theo, cười mãi, lại cảm thán tháng năm bình yên.
(Hết)