Tôi quay đầu lại, Tống Dữ xách một giỏ trái cây, đi xuyên qua hành lang tiến về phía tôi.
Quần áo anh ta chỉnh tề, tóc tai không một sợi rối, chẳng khác gì vẻ thản nhiên của ngày hôm qua ở sảnh khách sạn.
Anh ta bước đến trước mặt tôi, đặt giỏ trái cây xuống.
"Dì nằm phòng b/ệnh nào? Anh vào thăm dì một chút."
Tôi đứng chắn giữa hành lang, không cho anh ta đi qua.
"Sao anh tìm được đến đây?"
Tống Dữ mỉm cười, giọng điệu ôn hòa.
"Anh tra camera dọc đường, rồi hỏi thăm vài b/ệnh viện lớn trong thành phố. Ninh Ninh, bố và Hạo Hạo anh đã sắp xếp xe đưa về nhà rồi, em không cần lo lắng."
Anh ta lúc nào cũng chu đáo như vậy.
Sắp xếp mọi việc đâu ra đấy, rồi đứng đây, phô bày cho tôi thấy sự trưởng thành và lý trí của mình.
"Chú tức gi/ận không nhẹ, huyết áp tăng cao, anh đã phải tốn bao nhiêu công sức mới dỗ dành được chú ấy đấy."
Tống Dữ tiến lên một bước, nhìn vào mắt tôi, "Ninh Ninh, em cũng xả gi/ận rồi, làm lo/ạn cũng đủ rồi. Anh đã đến quầy thu ngân ở tầng một nộp trước năm vạn tệ vào tài khoản của dì. Tiền phẫu thuật và tiền bồi dưỡng sau này anh bao hết."
Tôi nhìn anh ta.
"Anh tưởng tôi đang đòi tiền anh à?"
"Anh biết em không phải vì tiền, em chỉ đang xót xa cho dì thôi."
Anh ta thở dài, "Nhưng Ninh Ninh, em không thể vứt bỏ bố và em trai tùy tiện như vậy, họ là m/áu mủ của em. Dì chữa b/ệnh cần tiền, anh có thể chi. Nhưng cách xử lý vấn đề của em quá cực đoan, quá tổn thương tình cảm."
Anh ta đưa một tờ hóa đơn nộp tiền ra trước mặt tôi.
"Cầm lấy đi. Dì b/ệnh, anh cũng xót. Nhưng cuộc sống sau này còn phải tiếp diễn, chúng mình sắp cưới nhau rồi, gia đình hòa thuận là quan trọng nhất. Sau khi về, em xin lỗi chú một câu, chuyện này coi như cho qua."
Tôi không nhận tờ hóa đơn đó.
Chỉ nhìn người đàn ông đã ở bên tôi ba năm này.
Anh ta dùng năm vạn tệ để m/ua sự cúi đầu nhận lỗi của tôi.
Thứ anh ta bảo vệ, chưa bao giờ là tôi, mà là cái gia đình hoàn hảo do bố tôi đặt ra quy tắc và mẹ tôi đóng vai trò làm nhiên liệu.
Bởi vì anh ta biết, chỉ cần cái gia đình này còn vận hành, sau khi chúng tôi kết hôn, tôi sẽ thuận lý thành chương trở thành món nhiên liệu tiếp theo.
"Tống Dữ, đưa số hóa đơn nộp tiền của anh đây." Tôi lấy điện thoại ra.
Anh ta sững người một chút, rồi bất lực lắc đầu: "Ninh Ninh, em đừng bướng bỉnh thế, tiền của anh chính là tiền của em--"
"Số hóa đơn." Tôi ngắt lời anh ta.
Anh ta đọc ra một dãy số.
Ngay trước mặt anh ta, tôi thao tác trên điện thoại, chuyển ngược năm vạn tệ đó về lại tài khoản của anh ta.
"Tiền này không cần anh chi." Tôi cất điện thoại, "Ngoài ra, chúng ta chia tay."
Biểu cảm của Tống Dữ cuối cùng cũng thay đổi.
Sự thản nhiên trên mặt anh ta bị x/é toạc, lộ ra vẻ tức gi/ận không thể tin nổi.
"Khương Ninh, em đi/ên rồi à? Chỉ vì chuyện mẹ làm việc nhà mà em đòi chia tay với anh?"
"Không chỉ vì việc nhà." Tôi nhìn thẳng vào anh ta, "Là vì anh thấy mẹ tôi đáng đời, và anh cũng thấy tôi đáng đời."
"Anh đã bao giờ nói những lời như thế chưa!"
"Mỗi một việc anh làm đều đang thể hiện ý đó." Tôi chỉ về phía thang máy, "Cầm giỏ trái cây của anh, cút đi."
Tống Dữ đứng ch/ôn chân tại chỗ, lồng ngựk phập phồng dữ dội.
"Khương Ninh, em hiện tại cực kỳ thiếu lý trí."
Tống Dữ nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc.
"Một mình em, lương tháng một vạn tệ. Mẹ phẫu thuật cần người chăm sóc, em phải xin nghỉ, thậm chí có thể phải từ chức. Điều trị phục hồi phía sau là một cái hố không đáy, bên phía bố em, em đã đắc tội hoàn toàn rồi, ông ấy sẽ không chi ra một xu đâu."
Anh ta tiến lại gần một bước, hạ thấp giọng.
"Không có anh giúp, một mình em trụ được không? Đừng vì sự hả hê nhất thời mà h/ủy ho/ại cả cuộc đời mình."
Anh ta đang dùng áp lực thực tế để đe dọa tôi.
Anh ta đinh ninh rằng khi tôi rời xa anh ta, rời xa gia đình kia, tôi sẽ lập tức bị cuộc sống đ/è bẹp.
Tôi nhìn anh ta, bỗng nhiên bật cười.
"Tôi trụ được hay không là chuyện của riêng tôi. So với việc kết hôn với anh, nửa đời sau trở thành một người giúp việc đến tiếng kêu đ/au cũng phải nhìn sắc mặt anh, tôi thấy cuộc sống hiện tại nhẹ nhõm hơn nhiều."
Tôi xách giỏ trái cây dưới đất lên, nhét vào tay anh ta.
"Cầm lấy, đi đi. Từ nay về sau đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa."
Tống Dữ nhìn khuôn mặt kiên quyết của tôi, cuối cùng cũng nhận ra tôi không phải đang làm mình làm mẩy.
Anh ta cười lạnh một tiếng, xách giỏ trái cây quay người.
"Được, Khương Ninh. Anh đợi đến ngày em phải khép nép quay về c/ầu x/in anh."
Nhìn Tống Dữ bước vào thang máy, tôi quay người trở lại phòng b/ệnh.
Mẹ tôi đang tựa vào đầu giường, nước mắt chực trào.
Cách âm phòng b/ệnh không tốt, bà đã nghe thấy hết cả.
"Ninh Ninh, con chia tay với Tiểu Tống rồi sao? Tiểu Tống điều kiện tốt như vậy, sao con lại chia tay chứ!"
Bà cuống cuồ/ng định rút dây truyền dịch trên tay, "Đều tại mẹ, mẹ không nên đi khám b/ệnh này, mẹ làm hỏng chuyện cả đời của con rồi!"
Tôi bước nhanh tới, đ/è tay bà lại.