Đàn hát là loại kỹ thuật đòi hỏi phải luyện tập mỗi ngày, chỉ cần một ngày không tập là tay sẽ cứng ngay.
Hít sâu một hơi, hồi tưởng lại cảm giác, Jiang Zechuan đặt năm ngón tay lên dây đàn.
Những giai điệu hơi vấp váp vang lên.
Hôm nay là lần đầu tiên không có Venti đứng bên cạnh quan sát, cậu không sợ sai, cũng không cần phải bận tâm điều gì.
Nhắm mắt lại, tựa vào khung cửa, Jiang Zechuan dần nhập tâm, những ngón tay như thể có suy nghĩ riêng, một bản nhạc trôi chảy tuôn trào từ đầu ngón tay cậu.
Ánh trăng xuyên qua cánh cửa mở rộng đổ xuống người thiếu niên, phủ lên cậu một lớp ánh sáng dịu nhẹ, tựa như một cái bóng hư ảo đang phát sáng trong bóng tối.
Karen bị âm thanh thu hút, vừa nhai miếng th!t trong miệng vừa nhìn sang, có chút ngạc nhiên khi thấy cậu còn có tài nghệ này.
Sau một vòng tiếp xúc, Karen, hay chính x/ác hơn là bản thể tám tuổi của Dottore, không hề cảm thấy Jiang Zechuan là M/a Thần gì cả.
Nó lại cắn thêm một miếng th!t thơm phức, hồi tưởng lại những lời mà bản thể 35 tuổi trong phòng thí nghiệm đã nói.
‘Số 25 ch*t rồi, ch*t vì kh/inh địch. Hừ... thật đáng ngạc nhiên.’
‘Luồng nguyên tố Phong nồng đậm bùng n/ổ trong khoảnh khắc đó, không sai được, đó là sức mạnh của M/a Thần.’
‘Biết được bí mật của ta... một con người? Trong cơ thể lại có sức mạnh cường đại như vậy, thú vị.’
‘Số 8, ta sẽ sắp xếp ngươi tiếp cận hắn, đi theo bên cạnh hắn, thăm dò lai lịch của hắn.’
‘Ồ suýt quên mất, hắn rất hiểu ta, cần phải thay đổi một vài đặc điểm rõ ràng.’
Bị nhuộm tóc, kiểu tóc cũng bị thay đổi, Karen lạnh mặt thoát khỏi dòng hồi tưởng.
Đột nhiên, Karen khựng lại, tầm mắt rơi ra ngoài cửa.
Có người đến.
Bên ngoài cửa, một cái bóng màu xanh lá tiến lại gần không một tiếng động. Anh không trực tiếp đến gần mà dừng chân bên ngoài, rất lâu không cử động.
Cũng không phát ra một chút âm thanh nào, như thể sợ kinh động đến điều gì đó.
Hơi thở của anh cũng trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều. Venti ngẩn ngơ nhìn thiếu niên đang nhắm mắt đàn hát, trong cơn mơ màng, hình bóng đó trùng khớp với một người nào đó.
Bản nhạc này...?
Venti đột nhiên lao tới, nắm lấy cổ tay của Jiang Zechuan.
Tiếng đàn ngừng bặt.
Jiang Zechuan bị nắm bất ngờ suýt nữa thì nhảy dựng lên, h/oảng s/ợ mở mắt ra, phát hiện là Venti mới đặt được trái tim đang muốn nhảy ra ngoài lồng ngựk xuống.
“Venti? Cậu làm mình gi/ật cả mình.”
Venti nắm ch/ặt lấy cổ tay cậu, cả người phấn khích áp sát lại gần, nhìn chằm chằm vào mặt cậu, muốn tìm ki/ếm một đáp án: “--Là cậu sao?”
Jiang Zechuan đầy dấu chấm hỏi.
“Gì cơ? Mình là mình chứ là ai, cậu đang nói gì vậy. Không nói chuyện này nữa, Đội trưởng Jean rốt cuộc đã giữ cậu lại bàn chuyện gì mà mất tận một ngày, muộn thế này mới về. Mình m/ua món thập cẩm với bít tết nướng cho cậu đây, đi thôi đi thôi, còn một chuyện nữa muốn thương lượng với cậu.”
Venti ngẩn người ở đó, bị kéo vào cửa.
Lời tác giả:
ZandikKaren (tên giả, bản thể 8 tuổi): Ngon hơn cơm nguội mà Zandik mang từ nhà ăn về nhiều.
Venti vẫn nắm lấy cổ tay cậu, đôi mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào góc nghiêng của cậu mà xuất thần.
Jiang Zechuan đưa Venti vào phòng, đặt cây đàn Der Frühling lên bàn.
Karen ngoan ngoãn ngồi đó, nghe tiếng liền ngẩng đầu: “Anh ơi?” Nó nhìn sang người mặc đồ xanh lá bên cạnh, đôi mắt đỏ lóe lên vẻ nghi hoặc, nhìn anh một cái rồi lại rơi vào mặt Jiang Zechuan, như thể đang hỏi anh là ai.
“Venti, đây là chuyện mình muốn thương lượng với cậu. Hôm nay trên đường về thành Mondstadt mình c/ứu được một đứa trẻ, nó không còn gia đình, cậu xem có chỗ nào cho nó ở tạm không, hai ba đêm thôi.”
“Đêm Lễ hội Hoa Giói Hoa Gió là mình có thể chuyển về ký túc xá rồi. Nếu không được nữa thì ba chúng ta chen chúc một chút?”
Tâm trí Venti hoàn toàn rối lo/ạn, anh liếc nhìn đứa trẻ đang trốn sau lưng Jiang Zechuan rồi lắc đầu.
“Hai người ngủ ở đây đi, mình có việc phải ra ngoài một chuyến.”
Lời vừa dứt, anh quay người bỏ đi.
Jiang Zechuan nhìn hộp cơm trên bàn, vội vàng cất tiếng gọi: “Venti, cơm mình mang cho cậu này! Này--”
Chỉ trong chớp mắt, bóng dáng Venti đã biến mất.
“Chẳng phải vừa mới về sao?” Không hiểu mô tê gì, Jiang Zechuan đành nhìn nhau với Karen.
Sau khi giải quyết xong chỗ cơm mang về, Jiang Zechuan ăn no uống đủ, đi tắm rửa rồi vỗ vào giường bảo Karen đi ngủ.
Karen đứng trước giường không động đậy.
Ngước mắt nhìn cậu.
“Đứng ngẩn ra đó làm gì, lên đây nhanh.” Jiang Zechuan ngáp một cái, cơn buồn ngủ ập tới, “Ngày mai mình phải đi làm sớm, cháu có thể đợi ở đây hoặc đi theo mình đến quán rư/ợu đều được.”
“Không được nữa rồi, buồn ngủ quá.”
Kéo đứa trẻ đang do dự bên giường lên, đắp chăn cho nó, lại ngáp thêm hai cái nữa, Jiang Zechuan đặt lưng xuống là ngủ ngay.
Chưa đầy vài phút, hơi thở đã trở nên đều đặn.
Karen: “...”
Cảnh giác quá kém.
Đứa trẻ không còn diễn nữa, thần sắc lạnh lùng, như con rắn đ/ộc lạnh lẽo trườn lên người bên cạnh. Cánh tay g/ầy guộc vươn ra, đặt hờ trên cổ thiếu niên, chỉ cần nó muốn, bây giờ có thể gi*t ch*t cậu ngay lập tức.
Nhìn chằm chằm vào gương mặt đó, không hiểu sao lại nhớ đến chuyện ban ngày, Karen nhíu mày, hồi lâu sau mới chậm rãi thu tay lại.