Người đó giữ vẻ mặt nghiêm nghị, không hề tỏ ra lúng túng chút nào. Trước khi dây đàn được gảy, người ta còn tưởng ông ta là một cao nhân, nhưng ngay khi bắt đầu, một tràng âm thanh chói tai, lạc điệu bao trùm cả quảng trường, khoan thẳng vào tai mọi người không chừa một ngõ ngách nào.
Nếu dùng cách mô tả của thế giới hiện đại để hình dung chính x/ác, thì đó chính là--
Squidward đang thổi kèn clarinet dưới nước.
Jiang Zechuan cố gắng hết sức để kìm nén khóe miệng, mặc dù xung quanh đã có người bắt đầu bật cười, nhưng cậu vẫn không dám cười thành tiếng.
Venti nhìn vào mắt cậu.
Jiang Zechuan không nhịn được nữa, vùi đầu vào trước cổ áo Venti, cơ thể run lên bần bật.
Không xong rồi, thứ âm nhạc m/a mị quen thuộc này, thi nhân này chắc là xuyên không từ chỗ Squidward tới rồi.
Trong đầu cậu vẫn còn dư âm của một blogger trên mạng dùng cây đàn guitar chứa đầy nước để biểu diễn.
Lúc này, nó lại hoàn toàn khớp với âm thanh hiện trường.
Đúng là kỳ tài!
Venti sững sờ, rồi thần sắc trở nên dịu dàng, anh cũng vô thức cong khóe môi.
Paimon đang ôm bụng cười ngặt nghẽo, ngay cả Lumine cũng không nhịn được mà bật cười.
Không ai chú ý tới việc Venti lặng lẽ ôm ch/ặt người trong lòng mình hơn. Lòng bàn tay anh nhẹ nhàng đặt trên lưng cậu, động tác cẩn thận tỉ mỉ như thể sợ bị phát hiện, đang ôm lấy người tình ở nơi xa vời vợi.
Jiang Zechuan đang đắm chìm trong tiếng nhạc m/a mị, không thể thoát ra được, dựa vào vai Venti mà nín cười. Trong mắt cậu, những cử động này không hề thân mật, chỉ là khoảng cách mà bạn bè bình thường có thể chấp nhận được.
Nhưng kỳ lạ ở chỗ, Venti không hề xem cậu là bạn bè đơn thuần.
Lời tác giả:
Chưa từng nghe âm thanh này thì tò mò có thể đi nghe thử: Spongebob Squidward chơi guitar → Yi Feng O
Có sự làm nền của vị thi nhân này, Jiang Zechuan không còn quá căng thẳng nữa. Cậu cùng lắm chỉ đàn vấp một chút, sai vài nốt, chứ không có bản lĩnh như vị kia, biến việc gảy đàn thành một môn tuyệt kỹ.
Các thi nhân phía sau lần lượt lên sân khấu, Paimon ăn no rồi đang nằm trong lòng Lumine thiu thiu ngủ. Karen nói đi vệ sinh một chút, giờ vẫn chưa quay lại.
Có chút chán rồi.
Nghe nhạc, Jiang Zechuan cũng cảm thấy mình hơi buồn ngủ, rất dễ thôi miên.
"Người tiếp theo, Jiang Zechuan."
Giống như bị điểm danh trong lớp học, Jiang Zechuan đang dựa vào Venti nhắm mắt lại liền tỉnh táo hẳn, lập tức đứng thẳng dậy.
"Đến lượt mình nhanh vậy sao!" Cậu hoảng hốt, "Lát nữa mọi người đừng cười mình đấy nhé..."
Dù sao cậu có bao nhiêu cân lượng thì chính mình hiểu rõ nhất.
Venti tiếc nuối vì khoảng cách xa dần: "Sẽ không đâu, mình tin cậu, cố lên nhé!"
Paimon dụi dụi mắt, mơ màng: "Hả? Đến ai rồi?"
Venti đưa cây đàn của mình cho Jiang Zechuan, vỗ vai cậu khích lệ.
Paimon bay ra từ lòng Lumine, cổ vũ: "Cố lên! Bọn mình ở dưới đây cổ vũ cho cậu!"
Jiang Zechuan đổ mồ hôi hột, nghĩ thầm tốt nhất là không cần, hét lên rồi cậu đàn dở thì càng x/ấu hổ hơn.
Cuộc thi này, người thắng không cần nghĩ cũng biết là Venti.
Không hiểu nổi lý do Venti bắt cậu đăng ký là gì.
Jiang Zechuan nặng nề ôm lấy cây đàn Lyre bước lên sân khấu.
Cậu từng tham gia hội thao thời đại học, cũng từng lên thuyết trình PPT trên lớp, nhưng chưa bao giờ bị nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm như vậy.
Bên trái sân khấu, các giám khảo lần lượt ngồi đó là Jean, Kaeya, Lisa. Họ đều thong dong nhìn cậu. Kaeya thậm chí còn tỏ vẻ mong đợi, rõ ràng là đang nói: Bạn là Phong Thần, nghe nói Phong Thần rất tinh thông âm luật, mau trổ tài đi.
"..."
Jiang Zechuan lặng lẽ dời ánh mắt đi.
Jean vẫn chưa nói với Kaeya rằng Phong Thần là Venti chứ không phải cậu. Chuyện Diluc đã biết, Kaeya vẫn chưa biết.
Thật không hiểu nổi lối suy nghĩ của họ, cứ tùy tiện gán cái mũ Phong Thần lên đầu người khác.
Venti trong đám đông quả thực rất nổi bật, liếc mắt là thấy ngay.
Anh đang ngẩng đầu nhìn cậu.
Thấy Jiang Zechuan nhìn tới, thậm chí còn nở một nụ cười dịu dàng.
Nói chung là rất mê hoặc.
Không hổ là ánh trăng sáng của Teyvat.
Hít sâu một hơi, ngón tay cậu đặt lên dây đàn.
Hy vọng thuận lợi.
Làm ơn.
Dưới đài cũng có người từng uống rư/ợu ở quán Thiên Sứ, tất nhiên biết những lời đồn thổi ầm ĩ thời gian gần đây. Rằng chàng trai này là Phong Thần của Mondstadt.
Có người từng nhìn thấy cơn bão lốc nổi lên trước cửa nhà thờ Tây Phong, đó rõ ràng không phải sức mạnh mà người sở hữu Vision có thể có, huống chi... chàng trai này không có Vision.
Lịch sử Mondstadt có thể nói bất cứ người Mondstadt nào cũng từng đọc qua. Họ cũng hiểu Phong Thần tinh thông âm luật, thậm chí có thể dùng tiếng đàn triệu hồi Dvalin.
Nhưng...
Họ nghi hoặc nhìn Jiang Zechuan trên sân khấu, lời đồn tự tan vỡ, cậu chắc chắn không phải!
Jiang Zechuan cảm thấy ngón tay trở nên cứng đờ, giai điệu đàn ra vấp váp, đúng như những gì cậu dự đoán.
Quả nhiên, học một loại nhạc cụ trong vài ngày là chuyện hoang đường, căn bản không làm được. Cậu biết trình độ của mình chỉ đến đây, nhưng lại không dám ngẩng đầu nhìn dưới đài.
Liệu Venti có lộ ra vẻ mặt thất vọng không...