Khi tôi cùng mẹ rời khỏi Thanh Châu, vừa vặn lướt qua linh cữu của bà.
“Tiện Nhi, làm vậy thực sự sẽ không bị lộ sao?” Mẹ vẫn còn sợ hãi.
Tôi nắm ch/ặt tay mẹ:
“Mẹ yên tâm, con đã sắp xếp ổn thỏa cả rồi, sẽ không để chúng ta gặp chuyện gì đâu.”
Càng sẽ không để những kẻ từng phụ bạc chúng ta được yên ổn.
Xe ngựa lăn bánh ra khỏi thành Thanh Châu.
Rèm xe bị gió thổi tung, qua khe hở, tôi nhìn thấy một bóng người chật vật vô cùng, đang cưỡi ngựa phi như bay vào trong thành.
Là Thẩm Hành Trú.
Nghe những dòng chữ nói, hắn đã từ bỏ cơ hội lên kinh thành cầu học, giữa đường quay về còn ngã g/ãy một chân, chỉ cầu được gặp tôi lần cuối.
Thật là thâm tình.
Chỉ tiếc, cái x/ác đó là do tôi m/ua về để giả mạo.
Những dòng chữ bắt đầu thi nhau chỉ trích tôi tà/n nh/ẫn, đ/au lòng thay cho sự thê thảm của Thẩm Hành Trú.
Tôi khẽ mỉm cười.
Thế này đã gọi là thê thảm sao?
Kịch hay vẫn còn ở phía sau.
Đám ch/áy ở nhà họ Thẩm xảy ra rất kỳ lạ, Thẩm Hành Trú lại nghe được tin đồn Thẩm Độ và vợ mình gặp nhau lúc nửa đêm, nên kiên quyết báo quan, muốn làm rõ chân tướng, trả lại sự trong sạch cho tôi.
Quan phủ tìm thấy hai thứ tại hiện trường.
Bức thư tiến cử tôi chuẩn bị cho Thẩm Độ và tập thơ của Thẩm Độ.
Thẩm Hành Trú trước mặt bao người đá/nh Thẩm Độ một trận tơi bời.
Gi/ận dữ m/ắng Thẩm Độ quyến rũ chị dâu.
Thẩm Độ cũng không phải dạng vừa, lôi hết chuyện của Tô Đường và Thẩm Hành Trú ra ánh sáng.
Nhà họ Thẩm phút chốc trở nên nổi tiếng.
Khi bách tính đang bàn tán xôn xao về những chuyện thâm cung bí sử của nhà họ Thẩm, trong từ đường phủ họ Thẩm lại xuất hiện thêm một thứ.
--Cuốn sổ sách ghi chép việc nhà họ Tô cấu kết với tri phủ tiền nhiệm để tham ô.
Tri phủ đương nhiệm vừa nhậm chức chưa đầy nửa năm, biết chuyện này nghiêm trọng, liền lập tức báo cáo lên triều đình.
Khi cha bị quan sai bắt đi, ông ta vẫn còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Còn tôi và mẹ đã đến Huệ Châu, nơi cách Thanh Châu rất xa, rất xa.
Những dòng chữ vẫn hiện lên trước mắt mỗi ngày.
【Nữ phụ chưa từng yêu nam chính hay nam phụ sao? Vì cô mà họ không thể đi thi, còn phải sống trong lo sợ bị người của nhà họ Tô và tri phủ cũ trả th/ù, thậm chí chân của nam chính cũng đã g/ãy rồi.”
【Trước đây còn có người bảo nữ chính tà/n nh/ẫn, rõ ràng người tà/n nh/ẫn nhất là nữ phụ.”
【Không yêu đương là tà/n nh/ẫn sao? Sao không ai nghĩ xem nam chính đã lừa dối nữ phụ thế nào.”
【Có thể thấy nữ phụ đang cố gắng thoát khỏi cốt truyện, nhưng liệu có thực sự hiệu quả không?”
Tôi cũng không biết có hiệu quả hay không.
Nhưng tôi sẽ đưa mẹ tiếp tục đi về phía trước.
Tìm một nơi không còn nhìn thấy những dòng chữ này nữa.
Tìm ra điểm kết thúc thuộc về chính mình.
Nắng hè rực rỡ, tôi che bớt ánh mặt trời, ngước mắt nhìn lên bầu trời.
Trên nền trời xanh bao la, một chú đại bàng đang sải cánh bay lượn.