Mộc Thanh vừa mới bước vào thì Mộc Trì cũng theo vào. Mộc Trì thấy sảnh khách sạn trống không liền thở phào một hơi, lách qua Quý Ngôn Tư đứng cạnh em trai.
Anh không nói gì, làm anh trai thì anh hiểu rõ tính em trai mình. Người mình thích lâu như vậy, mới yêu nhau được mấy ngày đã phát hiện bên kia ngoại tình, chắc chắn rất khó chịu.
"Không sao chứ..."
"Anh, con làm sao có chuyện được, đâu phải như anh, sẽ trốn trong chăn khóc thút thít."
Mộc Trì: "..."
Vừa dứt lời, Mộc Thanh quay người định nói gì đó thì thoáng thấy vết thương trên người anh trai. Cậu không nỡ để anh ở lại cùng mình nữa: "Anh, đi b/ệnh viện trước đi."
"Anh không đi."
"Có Quý Ngôn Tư người to lớn ở đây rồi, anh còn lo gì nữa?"
Mộc Trì không có cảm xúc gì buông một câu: "Em lại tin hắn thế cơ à?"
"Đi khám b/ệnh viện đi! Xong xuôi, anh còn phải đi tìm học trưởng Tiểu Tư cơ mà, bây giờ học trưởng Tiểu Tư không thèm để ý đến anh đâu, hơn nữa... chuyện bức thư tình với cái việc anh giả vờ có bạn gái, anh còn chưa giải thích kia kìa."
Nghe đến cái tên Tiểu Tư, mặt Mộc Trì đỏ bừng lên, vừa lo lắng vừa do dự một lúc, cuối cùng vẫn dặn dò thêm mấy chuyện khác: "Lát nữa nếu buồn thì gọi điện cho anh, tức là, đừng tự mình chịu đựng, đi tìm hắn tính sổ đi..."
Nói được nửa câu, Mộc Thanh thấy ánh mắt Mộc Trì hướng về phía Quý Ngôn Tư bên cạnh, mang theo một tia ám chỉ.
"Hắn đá/nh nhau rất giỏi."
"Anh... anh đi nhanh đi!"
Mộc Trì áp sát tai cậu, hạ giọng: "Muốn tính sổ thì dẫn hắn đi cùng."
Bình thường anh trai cậu gh/ét Quý Ngôn Tư vì hắn luôn b/ắt n/ạt cậu, hôm nay bỗng dưng ra tay, cũng không biết đang làm cái gì, nhưng nói tóm lại, tuy Quý Ngôn Tư đáng gh/ét nhưng không phải người x/ấu.
Mộc Trì vừa rời đi, giọng nói phía sau vang lên: "Đến tìm hắn à?"
"Người ta đi rồi."
"Hắn đi đâu?" Mộc Thanh nắm ch/ặt một quả đ/ấm, tỏ vẻ muốn đi đòi lại công bằng.
Giọng nói phía sau vang lên, Mộc Thanh đưa mắt về phía Quý Ngôn Tư trên ghế sofa, người chưa từng ngẩng đầu lên. Đối phương cũng vừa hay ngẩng đầu, ánh mắt rơi vào Mộc Thanh, đuôi mày cong lên.
"Không biết, nói chung là chạy rồi."
"Đi, đi tìm hắn hỏi cho rõ?"
"Tôi không đi." Quý Ngôn Tư vừa nghe xong, không cần nghĩ cũng trực tiếp từ chối: "Hắn ngoại tình, cậu còn đi tìm hắn làm gì?"
"Cậu quản được tôi à?"
"Nhìn vào việc cậu bị lừa gạt, Quý ca ca không trêu cậu nữa, Quý ca ca đưa cậu đi uống rư/ợu, cho cậu vui vẻ vẻ!"
"Cút, tôi không đi."
"Không được!"
"Quý Ngôn Tư, cậu có b/ệnh phải không?"
"Ừ thật."
Mộc Thanh lườm hắn một cái, vừa bước lên trước một bước thì cổ tay đã bị nắm ch/ặt, kéo cậu đi ra ngoài.
Bước chân ngày càng lớn, hơi ấm truyền từ cổ tay lại càng thêm rõ ràng, Mộc Thanh ngẩn người, nhìn hai bàn tay đan ch/ặt vào nhau giữa họ, ngẩng đầu chỉ thấy đuôi mắt Quý Ngôn Tư đang mở rộng, hơi nhếch lên, lúc cười lộ ra hai lúm đồng tiền hai bên.
H/ồn mẹ cái thằng ch*t ti/ệt này, từ khi nào lại đẹp trai lên vậy?
Mộc Thanh tự t/át mình mấy cái, cố gắng tỉnh táo lại.
"Tôi còn phải đi tìm hắn đòi lại công bằng cơ mà?" Nói xong, Mộc Thanh xắn tay áo lên, tỏ vẻ chuẩn bị đá/nh nhau, như thể ngay giây tiếp theo sẽ xông lên liền.
Quý Ngôn Tư thấy vậy vội vàng chặn cậu lại, lầm bầm: "Cậu biết hắn ở đâu không mà đã đi rồi?"
"Đúng ha, hắn ở đâu nhỉ?"
"Tôi không biết, đừng hỏi tôi." Quý Ngôn Tư ngoảnh mặt đi, bộ dáng kiêu ngạo: "Đến nước này rồi mà các người vẫn chưa chia tay sao?"
"Là tôi tỏ tình, chia tay là hắn nói, tôi... không cần mặt mũi sao?"
"Được được được, ngày mai chúng ta lại đi tìm hắn, được chưa?" Nói đến đó, tay Quý Ngôn Tư đã kéo lên cổ tay Mộc Thanh, không cho cậu cơ hội từ chối, kéo cậu đi thẳng ra ngoài.
Mộc Thanh nhìn tay Quý Ngôn Tư trên cổ tay mình, trực tiếp hất ra rồi bước lên phía trước, không khách khí nói: "Muốn uống rư/ợu thì cứ uống, kéo tay tôi làm cái gì?"
Phía sau, Quý Ngôn Tư dù có hất ra cũng không buông, vừa thoát khỏi cậu ta thì cậu ta lại lẽo đẽo bám theo như miếng dán, trực tiếp ôm tay cậu không chịu buông: "Tao kéo, thì sao?"
Mộc Thanh vung vẩy hai cái, không vung ra được, đành để mặc đối phương nắm ch/ặt không buông. Có đôi khi anh trai cậu hơi ngốc ngốc nhưng nhìn người thì chuẩn thật!
Quý Ngôn Tư đúng là cáo mà!
"Quý Ngôn Tư, tôi phát hiện cậu đúng là ăn ở quá đáng, về mảng làm chó thì tôi thật sự không bằng cậu."
"Coi như khen tôi rồi nhé!"
Mộc Thanh gi/ật gi/ật khóe miệng, cố nặn ra một nụ cười: "..."
Hơi hối h/ận, hồi đó ở nhà sách Tân Hoa không m/ua cuốn "Nghệ thuật ngôn ngữ" đó, nếu không hôm nay nhất định sẽ nói cho hắn cứng họng.