Mộc Thanh giơ tay chỉ trỏ lung tung, thần trí không còn tỉnh táo. Quý Ngôn Tư thực sự hết cách với cậu, nhưng Mộc Thanh đã say khướt, hắn cũng chẳng thể làm gì, chỉ đành giữ tay cậu lại không cho quậy phá.
"Đẹp quá..."
Cậu ghé sát vào Quý Ngôn Tư, không biết nghĩ ngợi điều gì mà vung một cái t/át thẳng vào mặt đối phương: "Lưu Tử Nhiên, hóa ra... là anh."
"Anh cút ngay cho tôi!"
"Tôi là cái tên họ Lưu kia sao?"
"Không... thì sao? Chẳng lẽ là tên khốn Quý Ngôn Tư đó."
"Cậu gọi tên hắn, lại gọi tôi là đồ khốn." Sắc mặt Quý Ngôn Tư trầm xuống, hắn quay đầu nhìn Mộc Thanh đang say xỉn, ánh mắt sắc lẹm như thể giây tiếp theo sẽ nuốt chửng cậu.
"Mộc Thanh, ngày mai chia tay với hắn đi, tôi Quý Ngôn Tư không đủ mặt dày để làm kẻ thứ ba đâu."
Người ngồi đối diện không có lấy một phản ứng, đầu gục xuống, ngoài hơi thở ra thì không còn cử động nào khác.
"Sao không trả lời tôi?"
Quý Ngôn Tư đưa tay véo nhẹ cổ áo cậu, nhưng chẳng dùng chút lực nào.
Mộc Thanh vậy mà đã ngủ thiếp đi như thế.
"Được được được, lại giả ch*t!"
Quý Ngôn Tư nhìn khu chợ đêm ồn ào này, rồi lại nhìn Mộc Thanh đang ngồi dưới đất.
Đưa đến khách sạn thì không hợp, Mộc Thanh không thích ở khách sạn.
Đưa về nhà cậu ấy?
Không được, bố mẹ cậu ấy mà biết chuyện tối nay thì chắc chắn sẽ mách lại với bố mẹ Mộc Thanh.
Hoặc là...
Quý Ngôn Tư nhìn chằm chằm chiếc điện thoại trong tay cậu một lúc, ngẩng đầu lén nhìn dáng vẻ đang ngủ say của Mộc Thanh, không nhịn được mà véo má cậu, đến khi x/ác nhận đối phương thực sự đã ngủ, hắn mới lén lút rút chiếc điện thoại trong tay Mộc Thanh ra.
"Mật khẩu là gì nhỉ?"
Không ai trả lời.
"Cậu không nói, tôi tự thử."
"Mật khẩu chắc là quan trọng lắm, thử sinh nhật cậu xem."
Nói xong, Quý Ngôn Tư lập tức thử một lần, động tác tay vô cùng chậm rãi, miệng lẩm bẩm: "**1024"
Chưa kịp nói hết câu, khóa điện thoại đã mở. Quý Ngôn Tư mỉm cười: "Hồi nhỏ chẳng phải bảo sẽ đổi mật khẩu sao?"
"Sao vẫn chưa đổi?"
Hắn trực tiếp vào danh bạ, tìm số của Mộc Trì rồi gọi đi. Chỉ một giây sau đã có người bắt máy, giọng nói đầy vẻ lo lắng truyền đến: "Thanh, sao thế em?"
"Anh Mộc Trì, là em, Quý Ngôn Tư đây."
"Sao lại là cậu? Em trai tôi đâu?"
"Mộc Thanh s/ay rư/ợu, ngủ rồi."
"Ngủ rồi?"
Quý Ngôn Tư nhìn người trước mặt, nghiêm túc gật đầu: "Vâng."
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, Quý Ngôn Tư đợi mãi không thấy đối phương đáp lời, bèn hỏi lại: "Em gọi điện đến là muốn nhờ anh Mộc Trì đến đón Mộc Thanh về."
"Đợi đã, cậu đừng gọi tôi là anh, em tôi đang ở đâu?"
"Chợ đêm cạnh Đại học Nam Thành."
Đầu dây bên kia thở phào một tiếng, giọng điệu cũng nhẹ nhõm hơn hẳn: "Đợi tôi qua, và... cảm ơn cậu."
Cuộc gọi kết thúc, Quý Ngôn Tư đỡ cậu dậy, bế thốc lên rồi đi ra ngoài khu chợ đêm, dừng lại ở một trạm xe buýt khá nổi bật, để đầu Mộc Thanh tựa vào vai mình.
"Nếu cậu đối xử với cái tên họ Lưu kia bằng một nửa sự khó tính dành cho tôi thì đã không phải chịu ấm ức thế này rồi."
Vừa nói, Quý Ngôn Tư vừa đặt tay lên mặt đối phương, véo mạnh một cái.
Người trong lòng dường như cảm thấy khó chịu, cựa quậy hai cái rồi thoát khỏi vòng tay hắn, mở to đôi mắt nhìn hắn, vẻ mặt đầy thiếu kiên nhẫn: "Cậu... ồn ào quá."
"Mộc Thanh, ngày mai cậu..."
"Đừng làm phiền tôi ngủ." Câu nói chưa kịp dứt đã bị c/ắt ngang, Quý Ngôn Tư quay người lại, định nói gì đó thì bị đối phương chặn lại.
Mộc Thanh nhào tới, mắt nhìn chằm chằm vào hắn. Khi Quý Ngôn Tư nhận ra đối phương đang nhìn gì, hắn vội vàng che miệng lại, ấp úng: "Cậu không định giở trò đồi bại với tôi đấy chứ?"
Mộc Thanh không nói gì, chỉ nhìn hắn một lúc lâu, rồi trực tiếp gạt tay Quý Ngôn Tư ra, ghé sát vào người hắn.
Khi hắn còn chưa kịp phản ứng, cơ thể Mộc Thanh đã áp sát, đặt một nụ hôn lên môi hắn. Hơi thở ẩm nóng truyền đến khiến Quý Ngôn Tư sững sờ, mở to mắt nhìn người trước mặt. Hắn có quá nhiều điều muốn nói, muốn hỏi xem cậu có nhận ra hắn không, có thích hắn không, hay tại sao lại hôn hắn...
Quý Ngôn Tư cúi đầu nhìn Mộc Thanh, đối phương đang nhắm mắt, một giọt nước mắt nơi khóe mi đang chực trào ra.
Hắn đẩy vai Mộc Thanh ra, đưa tay lau khô nước mắt cho cậu, ép đối phương mở mắt nhìn mình: "Mộc Thanh, tôi là ai?"
Không có câu trả lời.
"Mộc Thanh?"
Vẫn không có câu trả lời.