Mộc Thanh vuốt tóc, xỏ dép lê bước tới: "Anh, anh bị thương rồi, để em tự lái xe đi."
"Quên cái lần em mới lấy bằng, lái xe ra ngoài rồi tông vào xe người ta rồi à? Tông ai không tông, lại đi húc vào đuôi xe thằng nhóc Quý Ngôn Tư này, sau đó phải m/ua đồ ăn sáng cho người ta cả tuần mới giải quyết xong chuyện đó à."
"Anh, trước mặt Tiểu Tư thì anh khép nép, sao trước mặt em lại như phụ huynh thế?"
Mộc Trì suy nghĩ một lát: "Cậu ấy không giống thế."
Mộc Thanh: "......"
Mộc Trì uống xong ngụm cuối cùng, đứng dậy đi vào bếp. Một lát sau, anh bưng ra phần ăn sáng còn lại rồi giải thích: "Không định đưa em đi thật đâu, hôm nay anh phải đi học."
"Mộc Trì, em nhớ hôm nay anh đâu có tiết, anh định đi tìm Tiểu Tư đúng không?"
"Khụ khụ khụ-- hôm qua không tìm thấy cậu ấy, hôm nay cậu ấy có tiết tự chọn, anh đi tìm cậu ấy một chút."
"Anh cứ tiếp tục lừa em đi, em còn không hiểu anh sao?"
"Có đi hay không?"
"Đi chứ!"
"Vậy sao còn không nhanh lên?"
"...... Mộc Trì, anh có phải người không thế? Em vừa mới ngủ dậy, chưa kịp ăn miếng nào, không lẽ lại ăn trên đường sao!"
"Không ăn trên đường được à?" Dứt lời, Mộc Trì bước tới cửa, cầm chìa khóa định đi ra ngoài. Mộc Thanh vơ lấy đồ đạc trên bàn, miệng ngậm một cái, tay cầm một cái, vội vã xỏ giày chạy theo.
"Mộc Trì, anh đi chậm thôi."
"Em đi nhanh lên, muộn giờ rồi."
"Á á á! Bình thường có thấy anh thích đi học đâu, chẳng phải là đi tìm học trưởng Tiểu Tư sao?" Mộc Thanh lầm bầm xong thì ăn nốt miếng cuối cùng trong miệng, mở cửa xe rồi nằm ườn ra ghế. Chỉ cần chậm một phút thôi là chiếc xe này chạy mất rồi.
Khoảnh khắc mở điện thoại lên, cậu chợt nhớ tới dấu chấm than màu đỏ tối qua. Hôm nay cậu nhất định phải tìm Lưu Tử Nhiên để chia tay, nhưng khi thực sự mở điện thoại ra, ánh mắt Mộc Thanh lại dán ch/ặt vào liên lạc được ghim ở trên cùng-- Quý Ngôn Tư.
Sao lại nhảy lên đầu danh sách rồi?
Ngón tay cậu dừng lại trên màn hình, hồi lâu không cử động.
"Anh, tối qua là anh... đưa em về sao?"
Người ngồi ghế lái lơ đễnh đáp một tiếng "Ừ".
"Vậy...... Quý Ngôn Tư thì sao?"
"Quý Ngôn Tư, em nói cậu ta à? Tối qua em say bí tỉ, cứ dựa hết vào người ta."
"Á! Không thể nào."
"Hai đứa bây thì có gì mà không thể."
"Này, đến nơi rồi, em xuống xe ở đây đi."
"Anh, em chưa đến nơi mà."
Mộc Thanh không tin nổi, x/ác nhận lại ba lần xem Mộc Trì đang nói cái gì. Cậu quay đầu nhìn ra ngoài thì thấy học trưởng Tiểu Tư đang ôm một đống đồ, bước đi vội vã, trông có vẻ rất gấp gáp.
Được rồi.
Cậu hiểu rồi.
Mộc Thanh thu dọn đồ đạc trên xe, lén lút nhân lúc họ không chú ý liền chạy biến. Chuyện lần trước giả làm bạn trai anh trai để kích đối phương vẫn còn rành rành ra đó, lần này cậu không muốn làm bóng đèn cho anh trai và học trưởng đâu.
Nếu không thì hiểu lầm to chuyện mất.
Cậu quá nổi bật, nên đành lách qua tòa nhà dạy học này để đi về phía nhà thi đấu. Tiếng ván trượt lăn trên đường phía sau ngày càng to, đến khi áp sát thì biến thành tiếng bước chân, dường như đang tiến lại gần cậu.
Mộc Thanh vô thức quay đầu lại nhìn, rõ ràng chẳng có ai, nhưng vai cậu lại bị ai đó vỗ vào. Giây tiếp theo, cánh tay đó đã khoác lên vai cậu.
"Quý Ngôn Tư, cậu ấu trĩ vừa thôi chứ?"
"Việc làm cậu vui, tôi không làm được!!"
Mộc Thanh: "......"
Đôi khi ý muốn gi*t người là không thể giấu nổi, ví dụ như bây giờ, Mộc Thanh rất muốn nắm ch/ặt nắm đ/ấm rồi tặng cho hắn một cú. Nhưng dù sao đây cũng là trường học, tối qua người này còn giúp cậu...
Cậu không nói hai lời, lập tức túm lấy cánh tay hắn hất ra, định sải bước đi tiếp thì giọng nói phía sau lại vang lên. Nhưng lần này không phải giọng điệu cà khịa của Quý Ngôn Tư, mà là......
Mộc Thanh hơi lo lắng, vội vàng quay người lại xem. Quý Ngôn Tư đang ngồi dưới đất, tay ôm lấy cánh tay vừa bị cậu hất ra, khẽ xuýt xoa vài tiếng, vẻ mặt vô cùng tủi thân, cứ như thể là lỗi của cậu vậy.
Cậu bước tới bên cạnh Quý Ngôn Tư: "Sao thế?"
Quý Ngôn Tư ngẩng đầu lên một chút, cẩn thận kéo lấy vạt áo Mộc Thanh rồi lắc lắc, trông khá đáng thương: "đ/au tay."
"Quý Ngôn Tư, cậu định ăn vạ đấy à?"
"Không... tay... đ/au thật mà." Đối phương lắc đầu, cúi gằm mặt xuống. Trông có vẻ đ/au thật, Mộc Thanh nhìn người đang ngồi xổm dưới đất, giữa mùa hè mà lại mặc quần dài áo dài, thực sự rất kỳ lạ.
Cậu do dự một lát rồi ngồi xuống, chậm rãi vén tay áo đối phương lên, cho đến khi lộ ra một mảng cơ bắp cánh tay bên trong.