Túm Đuôi

Chương 20

02/08/2026 10:30

Không thể rũ bỏ, m/ắng không đi, nói cũng chẳng nghe… Đến giờ, mức độ nhìn thấy cậu ta không còn đơn thuần là chán gh/ét như trước nữa, mà là sợ hãi.

Cứ thế kéo dài suốt một tháng, Mộc Thanh cũng đã quen với việc này suốt một tháng. Vào một ngày bình thường như bao ngày, Mộc Thanh khi đi học phải nhìn trước ngó sau, sợ rằng Quý Ngôn Tư sẽ bất ngờ nhảy ra từ cửa nhà. Suy đi tính lại, Mộc Thanh đành đeo cặp sách đi đường cửa sau, tránh mặt đối phương, suốt cả quá trình không để lộ mặt lấy một lần.

Vừa quẹt thẻ xong, điện thoại trong túi cứ rung liên hồi. Mộc Thanh lấy ra, màn hình hiển thị hai chữ "Anh Lý".

Lý Mộc?

Bạn cùng phòng của Lưu Tử Nhiên, tìm cậu làm gì?

Cậu tìm một nơi vắng vẻ, nghe máy rồi trực tiếp hỏi: "Anh Lý, tìm em có việc gì không ạ?"

Một giây, hai giây...

Đầu dây bên kia vẫn im lặng. Mộc Thanh nhíu mày nghi hoặc, nhìn màn hình điện thoại x/ác nhận đúng là có cuộc gọi, bèn thử hỏi lại: "Anh Lý, có chuyện gì thế ạ?"

Đối phương vẫn không nói gì.

Mộc Thanh thấy khó hiểu, định cúp máy thì bên kia cuối cùng cũng truyền đến giọng nói: "Lưu Tử Nhiên về rồi, em có muốn qua xem không?"

"Tình trạng của cậu ấy không tốt lắm."

Người đang cầm điện thoại khựng lại, hỏi dồn: "Ở đâu ạ?"

"Ký túc xá G614."

"Vâng, em qua ngay."

Cúp máy, Mộc Thanh đi thẳng về phía tòa ký túc xá đó, vào thang máy rồi bấm thẳng tầng sáu.

Cậu cúi đầu nhìn đồng hồ trên tay, còn năm phút nữa là vào lớp... Tiết học hôm nay là một môn tự chọn, đây là lần đầu tiên cậu trốn học. Mộc Thanh giơ tay gõ cửa, bên trong lập tức mở ra: "Mộc Thanh, đến tìm Lưu Tử Nhiên à?"

"Vâng."

Mộc Thanh vừa đứng đó được một lúc thì Lưu Tử Nhiên từ trong nhà vệ sinh bước ra. Khoảnh khắc nhìn thấy Mộc Thanh đứng giữa phòng, cậu ta thoáng sững sờ, nhưng vẻ mặt đó biến mất ngay lập tức.

"Đến đây làm gì?"

"Nói chuyện chút không?"

Quý Ngôn Tư ném túi sang một bên, kéo ghế ngồi xuống. Hôm nay hắn không chặn được cậu ở cửa nhà, cũng chẳng biết cậu đi đâu.

Vốn tưởng cậu đến lớp, giờ nhìn lại thì thấy cũng không có ở đó.

Không nhìn thấy Mộc Thanh, tâm trạng hắn bỗng trở nên bực bội.

Lý Mộc phía sau thấy thế định vỗ vai hắn nhưng bị hắn khéo léo né tránh. Nhận ra điều đó, tay Lý Mộc hụt hẫng giữa không trung, chẳng biết để vào đâu.

Lý Mộc thu tay lại, cười gượng: "Anh Quý, sao thế?"

"Anh Lý, anh có thấy Mộc Thanh không? Cậu ấy xin nghỉ à?"

Lý Mộc nhìn người trước mặt, nghiêm túc trả lời: "Hôm nay Lưu Tử Nhiên xuất viện, tôi vừa thấy Mộc Thanh đi tìm cậu ta rồi."

Sắc mặt Quý Ngôn Tư lập tức trầm xuống, lặp lại: "Lưu Tử Nhiên?"

"Đúng vậy! Trông có vẻ gấp gáp lắm."

"Anh Lý, xin nghỉ giúp em với thầy cô nhé, bảo là em bị ốm." Dứt lời, Quý Ngôn Tư không đợi đối phương trả lời, xách túi trên ghế rồi quay người bỏ đi không ngoảnh lại.

Phía sau, Lý Mộc cũng vừa vặn quay người, nhìn theo bóng lưng vội vã đó hồi lâu. Cho đến khi tiếng chuông vào lớp vang lên, anh bỗng cười nhẹ: "Ừ."

Đúng lúc là đợt sinh viên tan học về ký túc xá, Quý Ngôn Tư cùng đám đông chờ thang máy ở tầng một, cứ cách một lúc lại ấn nút, mắt dán ch/ặt vào những con số đang nhảy dần xuống.

Có lúc chen vào được thì bị ép, hoặc bị đẩy ra ngoài. Quý Ngôn Tư nhìn bảng hiển thị thang máy đang ở tầng 24, vô cùng mất kiên nhẫn chống nạnh đ/á không khí.

Sau đó, hắn mặc kệ luôn, đi thẳng về phía cầu thang bộ, bước chân ngày càng nhanh, cuối cùng là chạy thẳng lên. Đi được một nửa, người đã ướt đẫm mồ hôi.

Hắn vịn lan can ngước nhìn lên, những tầng lầu san sát, may mà chỉ còn hai tầng nữa. Hắn thở dốc rồi tiếp tục chạy lên.

Đến khúc cua tầng lầu, những âm thanh râm ran truyền tới. Giọng nói đó hắn quá đỗi quen thuộc, chính là của Mộc Thanh.

Bước chân Quý Ngôn Tư dần chậm lại, từng bước tiến tới.

Trên hành lang vây kín người, tất cả đều đang hóng hớt. Quý Ngôn Tư khó chịu, rẽ đám đông nhìn vào trong. Căn phòng đang bị vây quanh chính là ký túc xá của Lưu Tử Nhiên.

Đứng giữa trung tâm chính là Mộc Thanh và Lưu Tử Nhiên. Họ đứng rất gần nhau, nhìn từ phía sau trông như đang hôn má. Hắn định lao lên kéo họ ra, nhưng vừa bước một bước đã bị một nam sinh phía sau chặn lại không cho vào. Người bên trong dường như cảm nhận được tình cảnh bên ngoài, Lưu Tử Nhiên đột nhiên ngẩng đầu, nghiêng đầu cười khẩy nhìn hắn.

? Là khiêu khích.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi tìm được tình yêu

Chương 11
Trước khi tận thế ập đến, tôi đã cứu một người đàn ông đang hôn mê bất tỉnh. Khi anh ta được đưa đi, dù ý thức đã mơ hồ, anh vẫn nắm chặt tay tôi không chịu buông, dặn đi dặn lại rằng đừng rời khỏi đây, hãy chờ anh quay về tìm tôi. Lần gặp lại tiếp theo, anh đã trở thành thủ lĩnh của căn cứ mới. Thế nhưng, tôi chỉ kịp nhìn anh ta từ xa một cái, rồi được sắp xếp chỗ ở với thân phận là em trai của ân nhân cứu mạng anh ta. Tôi vội đuổi theo, định hỏi cho rõ mọi chuyện, thì trước mắt bỗng hiện lên vô số dòng bình luận. [Tên nam phụ pháo hôi bắt đầu làm trò rồi kìa. Cứ bám riết lấy cái ơn cứu mạng một lần đó, giờ còn định dây dưa với nam chính nữa!] [Không sao đâu, pháo hôi vốn chỉ là chất xúc tác cho tình cảm của cặp chính thôi. Chỉ thương bé thụ nhà mình, lại có một đứa em trai chỉ biết bám víu, hút máu như thế...] [Dù sao nó cũng chẳng quậy được bao lâu nữa đâu, sắp biến thành zombie rồi.] Đôi môi vừa hé mở của tôi lại lặng lẽ khép lại. Tôi xoay người, im lặng bước trở về hàng ngũ của những người mới được tiếp nhận vào căn cứ.
11.15 K
8 Đầm Ngang Chương 10
9 Độ Vong Xuyên Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm