“Quý Ngôn Tư, hay là sau này tôi đổi nghề làm bác sĩ đi, để còn tiện chăm sóc cậu.”
Quý Ngôn Tư chống cằm, nheo mắt nhìn người trước mặt rồi hỏi: “Tôi thấy được đấy!”
“Tôi thấy không được, cậu mà cà lơ phất phơ đi học y thì tôi chẳng dám nhờ cậu chữa b/ệnh đâu.” Trong lúc nói, Mộc Thanh không kìm được mà tăng thêm lực tay, khiến Quý Ngôn Tư đ/au đến mức phải chỉ vào cây tăm bông trong tay cậu mà thốt lên: “Mộc Thanh, cậu thực sự muốn làm tôi đ/au ch*t à?”
“Đúng thế đấy? Thì sao nào?”
Nói đoạn, Mộc Thanh cố tình ấn mạnh tay xuống, mặc kệ sống ch*t của đối phương: “Ai bảo cậu bắt tôi đợi!”
Vừa nói vừa ấn: “Cậu có biết tôi đã đợi bao lâu không?”
“...”
Quý Ngôn Tư đ/au đến mức phải rút tay lại.
“Tôi biết rồi, xin lỗi... Mộc Thanh.”
“Biết sai là tốt rồi.” Mộc Thanh nắm lại bàn tay đối phương, động tác nhẹ nhàng hơn hẳn, hơi kiêu kỳ quay mặt đi: “Cậu từ nhỏ đã thích b/ắt n/ạt tôi, lần này có phải là lỗi của cậu không?”
“Phải.”
Quý Ngôn Tư bất chợt tiến sát lại gần thêm vài bước, khẽ hỏi: “Vậy... Mộc Thanh có muốn ph/ạt tôi không?”
“Ph/ạt cậu... ph/ạt cái gì?” Vừa nói, giọng Mộc Thanh càng lúc càng nhỏ, đến cuối cùng chỉ còn mình cậu nghe thấy.
“Quý Ngôn Tư?”
Thấy hắn không đáp, Mộc Thanh đột ngột ngẩng đầu lên, chỉ thấy Quý Ngôn Tư đang cúi đầu cười thầm, nét cười nhàn nhạt nơi khóe miệng.
Mộc Thanh bỗng thấy tim mình đ/ập lệch một nhịp, ngay lập tức hoảng hốt dời ánh mắt đi, không dám nhìn hắn nữa. Cậu không biết hắn có ý gì, hỏi câu đó rồi cười như thế là sao?
Cậu cảm thấy Quý Ngôn Tư đúng là bị b/ệnh rồi!
“Quý...”
Lời định nói ra lại nghẹn lại nơi cổ họng. Một cảm giác ấm áp, rõ ràng truyền đến trên cổ tay Mộc Thanh, đang dẫn dắt tay cậu từ từ đặt lên trên.
“Mộc Thanh...”
Phòng khách bỗng chốc trở nên tĩnh lặng.
Trong lòng bàn tay cậu được đặt vào một cây tăm bông đã thấm dung dịch sát khuẩn. Mộc Thanh nhìn Quý Ngôn Tư nắm lấy tay mình dẫn lên trên, cảm nhận được trái tim mình đang đ/ập đi/ên cuồ/ng.
Khoảnh khắc đó, cậu sững người.
Chính cậu cũng không biết đó là cảm giác gì, chỉ thấy không nói nên lời, không thể diễn tả được, cảm thấy nhiệt độ toàn thân đang tăng lên, trái tim nóng ran như muốn n/ổ tung.
Giây tiếp theo, cây tăm bông đó bị Quý Ngôn Tư ấn mạnh vào vết thương của hắn. Mộc Thanh có thể cảm nhận rõ ràng đối phương đã dùng sức mạnh đến thế nào.
Với lực này, e là...
Quả nhiên, Mộc Thanh nhìn theo vết thương trên tay hắn, m/áu lại bắt đầu rỉ ra. Cậu bỗng thấy bực mình: “Quý Ngôn Tư, rốt cuộc cậu muốn làm gì?”
“Tôi muốn cậu... dùng chính tay cậu để ph/ạt tôi.” Giọng Quý Ngôn Tư rất khẽ, cứ thế truyền vào tai cậu.
“Cậu bị b/ệnh à?”
Hắn không phủ nhận: “Ừ, có chút.”
Mộc Thanh vội vàng rút tay về, ném hắn sang một bên rồi tự xoay người đi dọn hộp th/uốc, cất mọi thứ về chỗ cũ.
Làm xong xuôi, Mộc Thanh kéo một cái ghế ra ngồi xuống, hỏi điều mà cậu vẫn luôn tò mò: “Ông nội cậu không muốn cậu thích con trai à?”
“Phải.”
Quý Ngôn Tư gật đầu, sau khi nhận ra mình vừa nói gì, hắn vội bổ sung thêm: “Nhưng ông nội cũng không hẳn là sẽ phản đối đâu.”
“Không phản đối, vậy vết thương của cậu từ đâu ra?”
“Ông tôi tuy rất cố chấp nhưng vẫn chịu lắng nghe ý kiến. Chỉ là bình thường tôi cứ cà lơ phất phơ nên ông luôn tưởng tôi chỉ đang đùa bỡn, không nghiêm túc. Hơn nữa ông rất nghe lời bố mẹ tôi, tôi đã nhờ bố mẹ ra mặt khuyên nhủ rồi, hai ngày tới chắc chắn sẽ ổn thôi.”
Mộc Thanh ngước nhìn hắn, nghiêm túc hơn bao giờ hết: “Nếu không được thì sao?”
“Nếu không được, vài hôm nữa tôi sẽ dắt cậu về ra mắt, chứng minh cho ông thấy tôi cực kỳ nghiêm túc, nếu không ông cụ cứ tưởng tôi đi cư/ớp cải trắng nhà người khác.”
“Tôi chưa đồng ý đâu.”
“Ừ.”
Mộc Thanh cầm cây tăm bông, giọng điệu có chút mơ hồ: “Quý Ngôn Tư, thực ra tôi không hề gh/ét cậu, chỉ là tôi vừa mới chia tay... trong lòng vẫn còn chút không chắc chắn, vẫn chưa dọn dẹp sạch sẽ quá khứ. Tôi cảm thấy làm thế này với cậu... hơi bất công.”
Quý Ngôn Tư: “Tôi hiểu nỗi lo của cậu, chúng ta cứ từ từ, đợi đến khoảnh khắc cậu x/ác định được “tình yêu đích thực”.”
“Được.” Mộc Thanh thuận thế gật đầu. Quý Ngôn Tư bên cạnh không nói gì nữa, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Cơn mưa bên ngoài đã tạnh từ lúc họ bước vào phòng khách. Mộc Thanh nhìn ánh hoàng hôn đang dần buông xuống phía xa, lúc này mới nhận ra đã muộn thế nào. Họ chỉ mới thay băng được một lúc, rồi lại trò chuyện thêm một chút... vậy mà cả ngày đã trôi qua rồi.
Cậu đứng dậy, định hỏi Quý Ngôn Tư có ở lại ăn cơm không thì đối phương đã đứng lên trước cậu một bước: “Muộn rồi, tôi về trước đây?”