“Con ở đây hình như không còn việc gì nữa, người có muốn...?”
Lâm Vọng Thu thẳng thắn nhắc nhở: “Con đã mất đi ký ức của mấy ngày gần đây.”
Tạ Đồng hơi mở to mắt.
Xem ra nó đã quên sạch sành sanh rồi. Lâm Vọng Thu thầm nghĩ.
“Ký ức? Con cứ tưởng đó cũng là chướng nhãn pháp của tinh quái. Chẳng lẽ con đã trúng chiêu từ khi sư tôn trảm sát Vực Ảnh?”
“Đó không phải chướng nhãn pháp.” Lâm Vọng Thu nói, “Đồng nhi, con đã phân hóa rồi.”
Tạ Đồng nói: “Phân hóa? Con phân hóa lúc nào? Nhưng con rõ ràng không...”
Chóp mũi có mùi hương mộc lan nhàn nhạt quấn quýt lấy, khiến môi lưỡi hắn khô khốc.
Lâm Vọng Thu liếc nhìn hắn: “Ngửi thấy rồi?”
Tạ Đồng đỏ bừng cả mặt: “Ngửi thấy rồi.”
Chắc chắn đây không phải tín hương của chính hắn, nếu không thì khi vừa tỉnh lại hắn đã ngửi thấy rồi.
Vậy thì đây là...
Tạ Đồng hỏi: “Con đã phân hóa thành Càn Nguyên sao?”
Sư tôn... thơm quá.
Hương thơm của mộc lan vốn dĩ nên lạnh lẽo, nhưng khi quấn lấy lại truyền ra một sự ngọt ngào khó cưỡng.
Thảo nào bao năm nay các môn phái đều lén lút bàn tán về hôn sự chưa định của sư tôn. Một Khôn Trạch như vậy, rơi vào tay ai cũng là một sự ủy khuất.
Lâm Vọng Thu thấy hắn đã có câu trả lời, không lên tiếng nữa. Anh đứng dậy đi thẳng ra ngoài cửa.
Anh đã lâu không về, ở lại Tùng Vân Các tu dưỡng một thời gian cũng tốt.
Đêm đó.
Lâm Vọng Thu đang ngồi đả tọa trên giường, bỗng nhiên có một bàn tay đặt lên eo, anh lập tức mở bừng mắt.
Là Tạ Đồng.
Bàn tay kia khẽ bóp eo anh, không rõ là trêu chọc hay lấy lòng.
Tạ Đồng nhất thời không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào gương mặt Lâm Vọng Thu.
Lâm Vọng Thu vừa kinh ngạc vừa tức gi/ận, tuy trên mặt không biểu lộ ra, nhưng anh gạt tay Tạ Đồng ra, hỏi: “Con làm cái gì vậy?”
Tạ Đồng không trả lời, chỉ nhìn anh. Trong phòng không thắp đèn, đôi mắt kia lóe lên ánh sáng mờ ảo trong đêm tối, trông như loài tinh quái nào đó.
Lâm Vọng Thu toát một tầng mồ hôi lạnh trên lưng.
Tình cảnh này, chẳng khác gì mấy ngày trước.
Tạ Đồng bị anh gạt tay, liền quỳ bên mép giường, lại đưa tay về phía anh. Lần này lòng bàn tay hướng lên trên, như muốn vuốt ve má anh.
Lâm Vọng Thu mạnh mẽ gạt bàn tay đó ra.
Anh khó lòng giữ được sự bình tĩnh, nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Con có biết ta là sư tôn của con không? Con lại dám kh/inh nhờn sư tôn mình như thế sao?”
Tạ Đồng vẫn không đáp.
Từ ngày đó trở đi, Lâm Vọng Thu dường như chưa từng nghe hắn nói một câu bình thường nào trong tình cảnh như vậy.
Những câu chữ thốt ra từ cái miệng đó, chẳng qua chỉ là những lời d/âm ô, nghe thôi đã khiến người ta đỏ mặt tía tai.
Tạ Đồng nhìn chằm chằm anh, khẽ gọi: “Sư tôn.”
Lâm Vọng Thu nghe thấy cách xưng hô nhạt nhẽo này, bỗng chốc như bị s/ỉ nh/ục nặng nề, lại như người vợ mới cưới nghe chồng thì thầm những lời lẽ trêu chọc bên tai, đột ngột đỏ bừng mặt.
Anh cao giọng: “Con còn biết ta là sư tôn của con cơ à!”
Tạ Đồng cong khóe môi với anh, giọng lớn hơn một chút, lại gọi: “Sư tôn.”
Lâm Vọng Thu nghiến răng đưa tay đẩy vai hắn, lại bị Tạ Đồng nắm lấy cổ tay khẽ vuốt ve.
Vết chai mỏng do cầm ki/ếm trên ngón tay Tạ Đồng khiến anh ngứa ngáy.
Lâm Vọng Thu đang ngẩn người, bỗng nghĩ đến việc mấy ngày trước kẻ này đã chà đạp anh như thế nào.
Chỉ trong lúc anh ngẩn người, kẻ này đã sáp lại hôn lấy môi anh, tay chân cũng không yên phận, chẳng mấy chốc đã đ/è anh xuống giường mà làm càn.
Hôm đó là do anh sơ ý, hôm nay anh nhất định sẽ không để đi vào vết xe đổ!
Hơn nữa biết đâu sáng mai dậy, Tạ Đồng lại lật mặt không nhận người...
Tạ Đồng khóe môi mang ý cười, khẽ nói: “Sư tôn, sư tôn tốt.”
Lâm Vọng Thu chỉ có một tên đồ đệ này, trong Tùng Vân Các cũng chỉ có hai người họ. Nếu Lâm Vọng Thu muốn cầu c/ứu, đúng là gọi trời không thấu gọi đất không hay. Nhưng nếu anh không định cầu c/ứu...
Lâm Vọng Thu không chút biểu cảm, một chưởng ch/ặt vào gáy Tạ Đồng.
Tạ Đồng đổ rạp xuống đất, anh nới lỏng cổ áo trong.
Trong phòng nóng quá...
Nhưng anh rõ ràng không hề ngửi thấy tín hương của Tạ Đồng.
Lâm Vọng Thu nhắm ch/ặt mắt. Hàng mi hơi lạnh khẽ chạm vào mi mắt dưới, vô cớ tăng thêm vài phần tồn tại.
Anh thở hắt ra một hơi.
Một lát sau, Tạ Đồng lăn ra khỏi cửa phòng chính.
Sáng sớm hôm sau, đệ tử Dược Cốc đến đưa th/uốc là người đầu tiên phá vỡ sự tĩnh lặng của Tùng Vân Các.
Tạ Đồng trong cơn mơ màng nghe thấy người khác kêu lớn: “Đại sư huynh! Đại sư huynh sao người lại nằm trên đất thế này!”
Nằm trên đất?
Tạ Đồng khó nhọc nheo mắt lại.
Thanh Chiếu Tông chỉ bắt đầu chính thức mở mang bờ cõi sau khi hắn chào đời, các đệ tử cùng thế hệ đều nhập môn sau thời điểm đó. Tuy nói có người lớn tuổi hơn hắn một chút, mọi người vẫn nửa đùa nửa thật gọi hắn một tiếng đại sư huynh.
Cho đến tận bây giờ, những đệ tử mới không biết lai lịch của cách gọi này, dù là thuộc Dược Cốc hay thuộc phái chưởng môn, đều gọi hắn một tiếng đại sư huynh.
Tạ Đồng mở mắt, chống tay xuống đất ngồi dậy.