Hắn mơ màng đỡ lấy đầu, ngăn hành động đỡ mình đầy hoảng lo/ạn của đệ tử Dược Cốc kia lại, hỏi: “Tại sao ta lại ở đây...”
Trong đầu lóe lên một tia sáng, sắc mặt hắn bỗng chốc trở nên trắng bệch.
Chẳng lẽ, tối qua lại mất trí nhớ?
Hắn vội vàng nắm lấy tay áo của đệ tử kia: “Hôm nay ngày bao nhiêu?”
Đệ tử hơi ngẩn người: “Ngày hai mươi mốt ạ. Sư huynh, người không khỏe thì cứ đứng dậy trước đi, để đệ bắt mạch cho.”
Hai mươi mốt?
Tạ Đồng lại hỏi: “Tháng mấy ngày hai mươi mốt?”
Đệ tử kia thẳng thừng đặt tay lên mạch hắn: “Tháng ba ngày hai mươi mốt ạ. Sư huynh, rốt cuộc người bị làm sao vậy?”
Tạ Đồng không biết nên khóc hay nên cười.
Thời gian thì đúng, nhưng hoàn cảnh lại sai.
Tại sao hắn lại ở đây? Sư tôn hoàn toàn không quản sao?
Lâm Vọng Thu đẩy cửa bước vào, chỉ trong chớp mắt cơ thể đã nóng lên, còn có những phản ứng khó nói thành lời.
Anh thầm nghĩ đầy chua xót, đệ tử trước mắt này tự nhiên là một kẻ trung dung. Nếu không, e là ngay cả đứng tại chỗ cũng khó mà làm được.
Tạ Đồng tuy không có tín hương, nhưng lại thật sự “lợi hại”.
Lâm Vọng Thu quét mắt nhìn Tạ Đồng một cái nhạt nhẽo, nói: “Không cần làm phiền sư đệ của ngươi đâu.”
Đệ tử kia nhanh chóng hành lễ với Lâm Vọng Thu.
“Lâm sư bá, sư tôn con mời người qua...”
Lâm Vọng Thu nhìn Tạ Đồng, nói: “Sau khi giải quyết xong chuyện của sư huynh ngươi, ta tự nhiên sẽ qua.”
Đệ tử kia nhìn anh, bỗng chốc đỏ mặt, lắp bắp đáp hai tiếng rồi quay đầu bỏ chạy.
Lâm Vọng Thu quay mắt nhìn Tạ Đồng.
Tạ Đồng vẫn đứng ngẩn ngơ tại chỗ, chỉ nhìn anh, mặt cũng đỏ bừng.
Lâm Vọng Thu lấy Định Triều Đan từ trong túi trữ vật ra, đổ hai viên nuốt xuống, rồi ném bình sứ cho Tạ Đồng.
Tạ Đồng lập tức hiểu ý, vội vàng đổ hai viên.
Sự thôi thúc sâu trong cơ thể dần lắng xuống, Lâm Vọng Thu thản nhiên nói: “Ta phải qua chỗ sư thúc ngươi một chuyến. Để an toàn, ngươi cứ ở trong viện, đừng ra ngoài.”
Tạ Đồng lại đỏ mặt, vội vàng gật đầu.
Hắn thầm nghĩ, hóa ra dù là sư tôn, khi bị thủy triều cơ thể vây hãm cũng sẽ nhuốm chút màu hồng phấn xinh đẹp ấy.
Nếu như khi tâm lo/ạn tình mê...
Hắn cúi đầu quay về phòng.
Lúc Lâm Vọng Thu đến, Mạnh Miên Đông vẫn đang phơi th/uốc trong sân.
Anh lười quản ba bảy hai mươi mốt, ngay trước mặt đám đệ tử của Mạnh Miên Đông mà kéo sư đệ vào trong phòng.
Mạnh Miên Đông nhướng mày: “Sư huynh? Huynh sao thế, đệ nghe đệ tử nói Đồng nhi không khỏe lắm...”
Lâm Vọng Thu kéo đệ ấy vào phòng, thiết lập một kết giới cách âm cách hình, nói: “Nó có tín hương.”
Mạnh Miên Đông ngẩn người: “Đó chẳng phải rất tốt sao? Huynh ngửi thấy rồi à?”
Lâm Vọng Thu không chút biểu cảm, chậm rãi lắc đầu.
Mạnh Miên Đông nhíu mày suy nghĩ, kinh ngạc nói: “Nó có tín hương, nhưng lại khiến người ta không ngửi thấy? Chuyện này...”
“Ta biết điều này nghe thật hoang đường.” Lâm Vọng Thu nói, “Trong điển tịch không có ghi chép như vậy sao?”
Mạnh Miên Đông ngập ngừng, vẫn lắc đầu.
Đệ ấy hạ giọng: “Nếu Đồng nhi có tín hương, vậy thì khó mà nói là ‘b/ệnh trạng’. Chỉ là chúng ta nhất thời không biết rốt cuộc là vì sao.”
Lâm Vọng Thu rũ mắt suy nghĩ một chút, nói: “B/ệnh trạng, vẫn là có.”
“Đồng nhi nó phân hóa khoảng ngày mười sáu tháng này, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, kỳ tin đã phát tác lần thứ hai rồi.”
“Phân hóa đúng là có thể tính là một kỳ tin...” Mạnh Miên Đông cẩn thận cân nhắc, “Chẳng lẽ Định Triều Đan bên ngoài đối với nó không hiệu quả đến thế?”
Lâm Vọng Thu nói: “Lúc nó phân hóa, ta sợ cơ thể nó có dị trạng nên không cho nó dùng Định Triều Đan.”
Mạnh Miên Đông lại kinh ngạc: “Vậy chẳng phải đứa nhỏ này bị th/iêu đ/ốt đến ch*t sao? Trách không được lúc về nó lại thành ra như vậy.”
Lâm Vọng Thu cân nhắc một lát, nói: “Cũng không đến mức khiến nó thảm hại như vậy.”
Mạnh Miên Đông thở dài: “Cũng khổ cho sư huynh. Những lúc như thế này còn phải trông chừng nó, bản thân huynh cũng...”
Đệ ấy bỗng như bị ai bóp nghẹt cổ họng, đột ngột dừng lời.
Mạnh Miên Đông chậm rãi hỏi: “Sư huynh?”
Lâm Vọng Thu phát ra một tiếng ừ khẳng định trong mũi: “Ừ.”
“Sư huynh?”
“...Ừ.”
Mạnh Miên Đông hít sâu một hơi, chắp tay đi tới đi lui trong phòng.
Đệ ấy nghiến răng nghiến lợi: “Vậy ra huynh là...”
Lâm Vọng Thu nói: “Ta đã có da th!t thân cận với Đồng nhi rồi.”
“Da th!t thân cận?”
Bốn chữ này như đ/ập Mạnh Miên Đông choáng váng đầu óc. Đệ ấy tăng tốc bước chân đi vòng quanh Lâm Vọng Thu hai vòng, cuối cùng thậm chí chạy lon ton.
Lâm Vọng Thu bất lực gọi đệ ấy: “Sư đệ.”
“Đừng gọi đệ là sư đệ!”
Mạnh Miên Đông nghiến răng: “Huynh có biết nó là đồ đệ của huynh không! Cho dù huynh quanh năm du ngoạn bên ngoài, Đồng nhi tính là do đệ và chưởng môn sư huynh cùng nuôi lớn, nhưng, nhưng... huynh cũng không thể! Không nên!”
Lâm Vọng Thu vặn lại đệ ấy: “Lời này chẳng phải đệ nên nói cho Đồng nhi nghe sao?”
Mạnh Miên Đông đột ngột dừng lời.
Sắc mặt đệ ấy trắng bệch, nhíu mày nói: “Chẳng lẽ...”
Lâm Vọng Thu quay mắt nhìn đóa thược dược trong phòng đệ ấy, nhắm mắt lại.
Đây chính là mặc định rồi.