Mạnh Miên Đông tuyệt vọng nhắm nghiền đôi mắt, trong lòng không ngừng suy tư cách an ủi sư huynh, nhưng lại chẳng thốt nổi một lời nào.
Thầy trò lo/ạn luân, thật là hoang đường!
“Đệ hãy bào chế chút đan dược cho Đồng nhi đi.” Lâm Vọng Thu đạm bạc nói, “Khi kỳ tin phát tác, sắc mặt nó vẫn như thường, rất khó phân biệt. Trong môn phái người có thể trấn áp được nó không nhiều, ta tính là một. Trước khi Đồng nhi khỏi hẳn, ta sẽ ở lại tông môn.”
Mạnh Miên Đông miễn cưỡng gật đầu: “Cũng chỉ còn cách đó thôi.”
Đệ ấy không dám hỏi sư huynh, nếu Đồng nhi lại muốn chà đạp huynh thì sao?
Lâm Vọng Thu đã làm quá nhiều rồi, anh chủ động đưa ra đề nghị này, trong lòng không biết còn phải chịu đựng dằn vặt đến mức nào.
Giờ phút này đệ ấy đổ thêm dầu vào lửa, thì đặt sư huynh mình vào vị trí nào đây?
Một bên là sư huynh cùng lớn lên từ nhỏ, một bên là sư điệt do chính tay mình nuôi nấng, lại còn là con của sư tỷ...
Mạnh Miên Đông chỉ có thể lặng lẽ thở dài.
Lâm Vọng Thu nói: “Về chuyện nó không nhớ gì...”
Mạnh Miên Đông tặc lưỡi một tiếng, rõ ràng là đã ý thức được điều gì đó.
“Hay là, huynh qua chỗ chưởng môn sư huynh hỏi xem.” Đệ ấy nói, “Y thư điển tịch ở chỗ đệ, đệ đều có thể đọc ngược như cháo, quả thực không có cách nào giải quyết. Ở chỗ sư huynh có lẽ sẽ có chuyển biến.”
Lâm Vọng Thu cũng đành gật đầu đáp ứng.
Lúc sắp ra cửa, anh đã nh/ốt Tạ Đồng trong sân, không biết giờ này lại ra nông nỗi gì.
Cái vẻ muốn nói lại thôi đó của Mạnh Miên Đông, anh cũng không khó đoán ra là có ý gì.
So với Tạ Đồng, người chịu thiệt thòi là anh. Bất kể là với tư cách Khôn Trạch hay sư tôn.
Trong các môn phái khác, chuyện thầy trò như vậy cũng không ít, chỉ là đa phần đều là sư tôn Càn Nguyên lợi dụng chức quyền mà cưỡng ép đệ tử. Chuyện của môn phái khác, họ cũng chỉ có thể m/ắng thầm một tiếng hoang đường.
Nhưng chuyện hoang đường như vậy rơi xuống đầu mình, anh ngược lại không biết nên nói gì cho phải.
Lâm Vọng Thu không nhịn được mà suy nghĩ lung tung.
Đối với một Càn Nguyên vừa kết khế ước tạm thời mà nói, sự an ủi tốt nhất không gì bằng việc Khôn Trạch đã kết khế ước thường xuyên kề bên, hai người lại thuận nước đẩy thuyền làm chút chuyện khác, tốt nhất là sớm sinh ra một đứa con.
Nhưng anh và Tạ Đồng thì sao?
Hôm đó anh đúng là m/a xui q/uỷ khiến, Tạ Đồng c/ầu x/in anh mà anh cũng đồng ý. Cuối cùng bị chà đạp cũng là tự mình chuốc lấy, chưa kể đến...
Trong vô thức đã đến ngoài cửa phòng chưởng môn.
Anh hít một hơi thật sâu, đẩy cửa sân của sư huynh ra.
“Sư đệ.”
Anh còn chưa kịp mở lời, đã thấy Kiều Phùng Hạ cầm một cuốn sách gì đó, vẻ mặt nghiêm trọng nhìn anh.
“Sư đệ. Về chuyện tín hương của Đồng nhi... Ta nghĩ đệ nên xem cái này. Là sư tôn để lại.”
Chỉ một cuộn sách ngắn, dày không quá vài trang giấy, nhưng sắc mặt Lâm Vọng Thu lại càng lúc càng trầm xuống khi đọc.
Những gì ghi trong sách không chỉ là cách giải quyết, mà còn là các b/ệnh trạng có thể phát triển về sau.
Sốt cao không hạ, thần h/ồn tan biến mà ch*t.
Tim Lâm Vọng Thu treo lơ lửng giữa ngựk. Anh chậm rãi đọc lên mấy chữ cuối cùng của tàn bản: “Lấy huyết mạch thân sinh làm dẫn...?”
Kiều Phùng Hạ ngồi đối diện, sắc mặt cũng không khá hơn.
Lâm Vọng Thu khép sách lại, đặt lên mặt bàn, nhíu mày hỏi: “Có chắc là do sư tôn để lại không?”
Kiều Phùng Hạ thở dài một tiếng: “Ta đã lật hết điển tịch trong môn phái, rồi mới tìm thấy nó trong hòm sách. Đệ biết đấy, cái hòm sách đó trước kia sư tôn còn không cho chúng ta đụng vào.”
Trong hòm sách chứa không ít tà môn ngoại đạo, ví như phương pháp tu luyện của m/a tu.
Khi sư tôn còn tại thế, chưa bao giờ cho phép họ mở cái hòm đó. Sau này sư tôn mất tích, cái hòm này do đại sư tỷ bảo quản, sau khi sư tỷ tiên thệ, nó lại rơi vào tay Kiều Phùng Hạ.
Lâm Vọng Thu nhíu mày: “Nhưng, lấy huyết mạch thân sinh làm dẫn? Chẳng lẽ không phải nói là phải...”
Ít nhất cũng phải có một huyết mạch thân thích chứ.
Sư tỷ đã đi rồi, cha ruột của Tạ Đồng là ai, trước kia tỷ ấy chưa từng tiết lộ.
B/ệnh của Tạ Đồng đến rất nhanh, mấy ngày nay liên tục mất h/ồn, còn không biết sau này sẽ phát triển ra sao.
“Đây chính là lý do sư huynh gọi đệ tới.”
Ngón tay Kiều Phùng Hạ gõ nhẹ trên mặt bàn, dứt khoát nói: “Cách này không thể dùng. Trước kia đệ đã mở lời với sư huynh, ta đương nhiên phải cho đệ một câu trả lời về chuyện của Đồng nhi. Nhưng cách ghi trong điển tịch m/a tu này, không khác nào bảo chúng ta đá/nh đổi tính mạng con ruột của Đồng nhi! Đồng nhi nó mới bao nhiêu tuổi?”
Đôi môi Lâm Vọng Thu mấp máy.
Kiều Phùng Hạ im lặng một lúc, nói: “Sư huynh biết đệ trước kia đã chịu nhiều ủy khuất.”
“Chuyện đó không quan trọng.” Lâm Vọng Thu nói, “Quan trọng là... Đồng nhi nó đã trưởng thành hơn chúng ta tưởng. Nếu đặt ở phàm trần, nó đã đến tuổi kết hôn rồi.”
Ở độ tuổi này, cưới vợ sinh con chẳng có gì lạ.
“Nhưng...”
Tác dụng của đứa trẻ sinh ra này khác với những đứa trẻ bình thường.
Đứa trẻ bình thường chỉ mong nó bình an lớn lên, làm gì có chuyện mong sinh con ra để làm th/uốc dẫn cho cha nó?
Điển tịch này tuy là tàn bản, nhưng mức độ hung hiểm lại được xếp cùng với những thuật chiêu h/ồn đoạt phách.
Kiều Phùng Hạ lắc đầu.
“Sư huynh báo cho đệ biết, không phải để một Khôn để một Khôn Trạch vô tội phải dấn thân vào nguy hiểm!”