Các đệ tử chỉ nghe thấy sư tôn gào lên một tiếng, chưa kịp phản ứng chuyện gì xảy ra thì đã thấy bên ngoài gian chính đã được dựng một kết giới rõ rệt. Ý bảo không mời thì chớ lại gần.
Mạnh Miên Đông sắp đi/ên rồi. Đệ ấy không tài nào tin được mạch tượng mình vừa bắt được, lần đầu tiên cảm thấy c/ăm gh/ét y thuật của chính mình đến thế.
Đệ ấy r/un r/ẩy chỉ vào Lâm Vọng Thu nói: "Sư huynh, huynh, huynh..."
Lâm Vọng Thu nhìn phản ứng của đệ ấy, trong lòng đã hiểu rõ mọi chuyện. Anh gật đầu một cái, hỏi: "Là hỉ mạch sao?"
Mạnh Miên Đông nghiến răng nghiến lợi, rặn ra một chữ từ kẽ răng: "Phải."
Lâm Vọng Thu mỉm cười.
Mạnh Miên Đông không thể tin nổi nhìn anh, không nhịn được hỏi: "Đứa bé là của ai?"
Lâm Vọng Thu thản nhiên đáp: "Của Đồng nhi."
"Sư huynh!"
Giọng Mạnh Miên Đông khàn đặc, hỏi: "Huynh nói nó là của ai?"
Lâm Vọng Thu ngẩng đầu lặp lại: "Của Tạ Đồng."
"Huynh!"
Mạnh Miên Đông nghiến răng, lại chắp tay đi vòng quanh trong phòng. Đệ ấy đi đi lại lại trước mắt khiến Lâm Vọng Thu cũng thấy buồn ngủ, lúc này mới hỏi: "Huynh và Đồng nhi tại sao đến tận bây giờ vẫn còn...?"
"Vì Đồng nhi bị b/ệnh." Lâm Vọng Thu nói.
"Đó đâu phải là b/ệnh! Rõ ràng là nó đã đến tuổi, cần phải uống Định Triều Đan rồi!" Mạnh Miên Đông tức đến mức hụt hơi, "Huynh, huynh chiều nó một lần thì thôi đi, sao còn làm ra một đứa nhỏ nữa? Huynh có biết không, dù là cơ thể ai thì cũng không chịu nổi một lần ph/á th/ai đâu! Huynh có biết việc này tổn hại thân thể thế nào không?"
Lâm Vọng Thu xoa bụng dưới.
Anh nói: "Ta chưa từng nghĩ đến việc bỏ nó."
Sinh ra nuôi lớn đương nhiên là tốt. Nếu như không thể nuôi lớn... cũng coi như không có gì hối tiếc.
Mạnh Miên Đông suýt chút nữa thì nín thở mà ch*t, mặt đỏ gay nhìn anh.
"Huynh chưa từng nghĩ đến? Được, được, được."
Đệ ấy lặp lại ba chữ "được", hỏi: "Vậy huynh đã bao giờ nghĩ xem, đứa con của huynh sẽ gọi Đồng nhi là cha hay là sư huynh chưa?"
Ánh mắt Lâm Vọng Thu khẽ động.
Không biết vì sao, trước mắt anh lại hiện lên hai người. Rõ ràng đều là gương mặt của Tạ Đồng, một người là hắn ban ngày và một người là hắn ban đêm, đối với Lâm Vọng Thu mà nói, bọn họ giống như hai người khác biệt hơn.
Người ban đêm đương nhiên phải làm cha của nó, không cần anh phải nói, chỉ cần để hắn biết có con, tự khắc hắn sẽ lao vào nhận ngay. Còn người ban ngày...
Lâm Vọng Thu rũ mắt xuống.
Sự kỳ quái trong lòng anh không thể xóa nhòa.
Mạnh Miên Đông cười lạnh: "Nhìn xem, sư huynh tốt. Chính huynh còn không trả lời được kìa."
Lâm Vọng Thu khẽ lắc đầu, nói: "Ta và Đồng nhi vẫn chưa chính thức kết khế ước. Đứa bé này nếu muốn bình an giữ đến lúc lâm bồn, còn phải nhờ sư đệ nhọc lòng nhiều hơn."
Trên gương mặt đỏ bừng của Mạnh Miên Đông hiện lên cảm xúc mang tên "kh/inh bỉ", nhưng không phải kh/inh bỉ Lâm Vọng Thu: "Ta còn phải giúp huynh giữ th/ai? Đây rốt cuộc là con của huynh, hay lại trở thành con của ta và sư huynh nữa rồi?"
Đệ ấy vừa thốt ra lời liền im bặt.
Lâm Vọng Thu chậm rãi ngước mắt nhìn đệ ấy, nói: "Nếu mọi việc thuận lợi, ta tự nhiên sẽ nuôi nó khôn lớn. Sư tỷ... tỷ ấy là do bất đắc dĩ."
Mạnh Miên Đông hoảng lo/ạn nói: "Sư huynh, đệ không có ý trù ẻo huynh! Đệ... ôi chao, cái miệng của đệ!"
"Ta hiểu." Lâm Vọng Thu rũ mắt, "Ta quanh năm bôn ba bên ngoài, Đồng nhi là do đệ và sư huynh nuôi lớn. Nó tuy là đồ đệ của ta, nhưng việc dạy dỗ đều do các đệ nhọc lòng. Đồng nhi vốn được dạy dỗ rất tốt, các đệ bất mãn với ta cũng là chuyện bình thường, huống chi..."
Anh không nhịn được mà xoa bụng dưới.
Huống chi anh còn có con với người vốn dĩ là con của sư tỷ. Ngay cả khi đứa bé này cuối cùng không biết sẽ ra sao, anh nghĩ đến Tạ Đồng ngày thường, vẫn không thể vượt qua được rào cản trong lòng mình.
Nếu mấy tháng tới đột nhiên nói cho hắn biết, hắn đã có con với chính mình, thì Tạ Đồng sẽ nghĩ thế nào?
Hắn có lẽ còn chẳng biết đứa bé này từ đâu mà ra!
Mạnh Miên Đông nhìn anh, đưa tay chạm vào khuỷu tay anh: "Sư huynh, hoàn h/ồn đi."
Đệ ấy thở dài, nói: "Đệ biết trong lòng huynh cũng không thoải mái, suy cho cùng... nhưng trong th/ai kỳ không nên suy nghĩ nhiều, huynh tự mình giữ gìn đi."
Lâm Vọng Thu lắc đầu.
Anh thử dò hỏi: "Sư đệ, đệ nói xem liệu trong cơ thể Đồng nhi có linh h/ồn khác nhập vào không?"
Anh do dự một lát, vẫn nói: "Đêm đến và ban ngày nó khác biệt rất lớn, gần như không giống là nó vậy."
"Linh h/ồn nhập vào?"
Mạnh Miên Đông ngẩn người nhìn anh, bỗng nhiên đứng bật dậy: "Ý huynh là, đứa bé này còn có thể là của người khác?"
"Ta không nói vậy! Hơn nữa..." Lâm Vọng Thu ngượng ngùng, "Dùng cơ thể của Đồng nhi, thì đứa bé đó chẳng phải là con của Đồng nhi sao? Đêm đến ta ngủ với ai ta vẫn biết rõ mà!"
Mạnh Miên Đông ngơ ngác: "Vậy sao huynh lại nói...?"
Lâm Vọng Thu không khỏi muốn thở dài: "Ý ta là, Đồng nhi khi phát kỳ tin và ngày thường khác biệt quá lớn, cứ như là hai người vậy."
Mặt Mạnh Miên Đông lại đỏ bừng: "Cho nên huynh mới..."