Lâm Vọng Thu ngửi mùi hương trên người hắn, lại bình tĩnh nghĩ: Hắn là Càn Nguyên, vốn dĩ phải có tín hương. Hắn là bạn lữ đang mang th/ai cốt nhục của anh. Anh vốn nên được tín hương của Càn Nguyên an ủi, rồi cuộn tròn trong lòng hắn mà ngủ một giấc thật ngon. Nhưng anh không ngửi thấy gì cả. Tạ Đồng không có tín hương, hắn bị b/ệnh.
"Tạ Đồng" ôn nhu nói: "Phu nhân ngoan, ngủ thôi được không? Ta nghe thấy đứa trẻ đang gi/ận rồi. Nó bảo nương nương cứ rơi lệ mãi, nó ở trong bụng cũng buồn lắm."
Thấy Lâm Vọng Thu không đáp, "Tạ Đồng" lại cười tà mị: "Hay là phu nhân muốn ta làm chuyện gì khác để giúp nàng dễ ngủ hơn?"
Lâm Vọng Thu bị chọc cười. Biểu cảm này xuất hiện trên gương mặt lạnh lùng thanh đạm của Tạ Đồng, sự tương phản thực sự quá lớn. Anh không nhịn được mà muốn trêu chọc hắn.
"Tạ Đồng" thấy anh cười, lại hôn lên trán anh. Đôi môi men theo giữa mày, sơn căn, chóp mũi rồi đi xuống, cuối cùng hôn chụt một cái lên môi anh.
Hắn xoa xoa thắt lưng Lâm Vọng Thu, nhận ra người trong lòng hơi co rúm lại, liền nói: "Phu nhân ngoan, sư tôn ngoan. Ngủ thôi. Hay là nàng muốn trò chuyện với ta xem trong bụng là bé trai hay bé gái?"
Lâm Vọng Thu điểm nhẹ vào trán hắn: "Đằng nào thì bây giờ con cũng chẳng làm được gì cả."
"Cứ chờ xem." "Tạ Đồng" ôm ch/ặt lấy anh, "Chúng ta còn dài ngày mà."
Lâm Vọng Thu mềm lòng một thoáng, lại trầm mặc nghĩ đến cái "dài ngày" kia. Dài sao được? Cùng lắm chỉ là nửa năm. Sau đó, anh sẽ trở thành một người góa phụ mất con...
Trong lòng chua xót ê chề, nhưng anh lại chẳng thể mở lời nói với người trước mặt. Ai biết được sáng mai tỉnh dậy, Tạ Đồng liệu có ký ức như thế này không?
Tạ Đồng sáng sớm tỉnh dậy, ngón tay chạm phải hơi ấm bên cạnh, tim bỗng thắt lại. Hắn lại... Hắn mở mắt ra, đối diện với gương mặt ngủ say dịu dàng xinh đẹp của Lâm Vọng Thu.
Lặng lẽ thưởng thức một hồi, Tạ Đồng không nhịn được nín thở, nhẹ nhàng vén chăn. Lâm Vọng Thu đang nằm bên cạnh hắn lại đột ngột mở mắt.
"Sớm quá." Trong lời nói của Lâm Vọng Thu mang theo giọng mũi trầm buồn, "Con cứ nằm thêm một lát cũng không sao."
Đêm qua "Tạ Đồng" trò chuyện với anh, anh mơ màng ngủ thiếp đi. Giờ phút này bỗng nhiên tỉnh lại, trong lòng vẫn còn thấy khó chịu. Cứ tiếp tục thế này thật sự ổn sao? Đứa trẻ sớm muộn gì cũng phải sinh ra, cũng sớm muộn gì phải...
Cha của đứa trẻ là Tạ Đồng vốn dĩ nên cùng anh bàn bạc mới phải. Huống chi "Tạ Đồng" đã có ý thức, liệu có ngày nào đó khi anh đang thân mật với "Tạ Đồng", bỗng nhiên Tạ Đồng lại mở mắt ra không?
Anh phải giải thích với Tạ Đồng thế nào đây, rằng kẻ d/âm lo/ạn không chịu nổi trước mắt này cũng chính là vị sư tôn ngày thường vẫn lạnh lùng với hắn?
Thay vì cứ mãi im lặng về chuyện này, chi bằng anh...
Tạ Đồng liếc nhìn ra phía cửa sổ, trời bên ngoài vẫn chưa sáng, chỉ nghe thấy tiếng mưa rơi lách tách trên bậu cửa sổ.
Hắn không biết phải giải thích thế nào, đành nói: "Con đi đóng cửa sổ trước đã."
Cơn mưa hắt vào trong phòng, để lại những vệt nước lấm tấm trên chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ. Tạ Đồng ngước nhìn ra ngoài, hai cây tùng trong sân đung đưa trong gió mưa, những ngọn cây mới tỉa mấy ngày trước bị gió thổi lắc lư.
Hắn nhất thời không quay người lại.
Lâm Vọng Thu lên tiếng từ phía sau: "Đóng cửa sổ lại đi. Đồng nhi, quay lại nằm cùng ta một lát."
Tạ Đồng đáp một tiếng. Lâm Vọng Thu ngồi dậy, tựa vào cạnh màn giường, trên mặt hiếm khi lộ ra vài phần không cam lòng.
"Đồng nhi." Anh khẽ nói, "Con có biết đứa trẻ này là..." của con không?
Tạ Đồng quay đầu lại, trông có vẻ khó hiểu.
Lâm Vọng Thu tự giễu cười, chỉ vào đống chăn đệm bên tủ quần áo, nói: "Đêm qua con phát b/ệnh đến canh tư, vẫn chưa ngủ được bao lâu. Nghỉ ngơi thêm đi."
Tạ Đồng lại hỏi: "Sư tôn, tại sao con phát b/ệnh tỉnh dậy lại ở trên sập của sư tôn?"
Hắn luôn như vậy. Sáng nay nhìn thấy gương mặt ngủ say của Lâm Vọng Thu, hắn thoáng chốc tưởng rằng giấc mơ kia là thật. Họ thực sự đã trở thành vợ chồng. Lâm Vọng Thu trong mơ luôn xinh đẹp như vậy. Người vợ mang th/ai dịu dàng nũng nịu bên hắn, khiến hắn tâm trí rối bời lại vừa kinh hãi vừa sung sướng.
Lâm Vọng Thu có bao giờ lộ ra biểu cảm như vậy với người khác không? Hay là, người đẹp cam chịu này chỉ tồn tại trong giấc mơ của hắn?
Điều này đương nhiên rất tốt, dịu dàng viên mãn, giống như một đóa hoa nở rộ đang nhỏ mật. Chỉ là không giống Lâm Vọng Thu. Ít nhất không giống với anh ngày thường.
Như vậy, người mà Lâm Vọng Thu trong mơ đối diện, đương nhiên cũng không phải là hắn.
Lâm Vọng Thu nhìn hắn, hàng mi dày xinh đẹp chớp chớp, lộ ra nốt ruồi nhỏ kia. Anh khẽ hé môi, rồi lại nhanh chóng mím ch/ặt, dường như đang đấu tranh tư tưởng dữ dội.
Tạ Đồng thầm nghĩ, xảy ra chuyện như vậy, trong lòng anh chắc cũng không dễ chịu gì.
Mang th/ai con của người khác, nằm bên cạnh lại không phải cha của đứa trẻ, mà là một Càn Nguyên gần như xa lạ. Đứa trẻ sẽ không vì cha của nó mà thay đổi, nhưng lại khiến anh phải chịu ủy khuất vì người vốn chẳng liên quan gì này.
Sư tôn trông thật ủy khuất.