Nhiều năm không gặp, Lâm Vọng Thu vẫn xinh đẹp như thế. Trước kia có chút g/ầy gò, giờ đây vì cái bụng bầu nhô lên mà trở nên tròn trịa, đôi má đầy đặn, hồng hào. Nếu được thơm một cái, không biết sẽ hưởng thụ đến nhường nào.
Chưa kể tín hương dịu dàng, ngon ngọt của anh sau khi mang th/ai... Mùi hương hoa mộc lan tràn ngập trong Tùng Vân Các gần như đã câu mất h/ồn hắn, khiến hắn chỉ muốn ôm mỹ nhân vào lòng mà yêu chiều một phen.
Đáng tiếc, Lâm Vọng Thu không phải là kiểu mỹ nhân mặc cho hắn hôn hít nhào nặn.
Ôi, tìm được bảy phòng, sao vẫn chẳng thể so được với một Lâm Vọng Thu...
Đúng là vật không có được khi còn trẻ thì cả đời vẫn cứ vương vấn.
Đông Phương Lẫm hắn giờ đây con cái đã chạy đầy sân, vậy mà vẫn không chọn nổi một người kế nghiệp. Nghĩ tới nghĩ lui, nếu là con của Lâm Vọng Thu sinh ra thì tự nhiên là tốt nhất.
Đông Phương Lẫm cười tủm tỉm nói: "Lâm tiên sư đã chọn được sư tôn khai tâm cho đứa trẻ trong bụng chưa? Nếu không chê, Đông Phương mỗ đây nguyện thu đứa trẻ này làm đồ đệ."
Lâm Vọng Thu còn chưa kịp nói, Tạ Đồng đã biến sắc.
Ai mà không biết tâm tư của Đông Phương Lẫm dành cho Lâm Vọng Thu?
Ai mà không biết Đông Phương Lẫm thường xuyên ra tay với đồ đệ của chính mình?!
Lâm Vọng Thu mỉm cười nhẹ: "Đông Phương chưởng môn thật nóng lòng. Nếu trong môn phái không tìm được người tư chất xuất chúng để thu làm đệ tử đầu tay, thì cũng có thể nhìn quanh trong hậu viện mà."
Cô thiếp kia khẽ nhướng mày, ánh mắt nhìn anh ngược lại có phần bình hòa hơn.
Đông Phương Lẫm bị một phen bẽ mặt, không nhắc lại chuyện này nữa. Nhóm người dây dưa đến tận trưa, thấy Lâm Vọng Thu không có ý định mời cơm mới rời đi.
Tạ Đồng lúc này mới đi nấu cơm.
Kiều Phùng Hạ lúc rời đi đã nhét vào tay Lâm Vọng Thu một phong thư, Tạ Đồng liếc nhìn, thấy bốn chữ "Vọng Thu thân khải".
Sau đó hắn vẫn nấu cơm như thường lệ.
Lâm Vọng Thu chẳng bao lâu sau đã tới, thần sắc bần thần, trên mặt dường như còn vương vết lệ.
Hắn nghi hoặc hỏi: "Sư tôn?"
Lâm Vọng Thu nhìn hắn, lúc này mới hoàn h/ồn.
Anh vừa mở miệng đã mang giọng nghẹn ngào: "Đồng nhi... mau sắc một thang th/uốc an th/ai đi, bụng ta khó chịu quá."
Chăm sóc Lâm Vọng Thu ngủ xong, Tạ Đồng mới trút được gánh nặng.
Mạnh Miên Đông đã tới. Đệ ấy bắt mạch cho Lâm Vọng Thu, thấy cơ thể anh vẫn ổn, dặn dò Tạ Đồng vài câu rồi rời đi.
Tạ Đồng nhận được chỉ thị của sư thúc mới yên tâm. Giờ Lâm Vọng Thu đã ngủ, hắn lục lọi dưới đáy rương quần áo tìm kim chỉ và một tấm vải đỏ.
Hoa văn trên vải trông mới chỉ có hình th/ù sơ khai, hắn lại thấy x/ấu không chịu nổi. Lén lút lấy mẫu vẽ đã chuẩn bị sẵn ra, lại đối chiếu so sánh.
Không khó để nhận ra, đó là một chiếc mũ đầu hổ.
Hắn nhìn chiếc mũ nhỏ hình đầu hổ trông rất ngộ nghĩnh trên hình vẽ, không nhịn được mỉm cười trong im lặng.
Không cần phải nói, đứa trẻ do Lâm Vọng Thu sinh ra chắc chắn sẽ trắng trẻo m/ập mạp, tóc tai chắc cũng mọc tốt. Một đứa trẻ xinh xắn như vậy, đội chiếc mũ nhỏ thế này thì còn gì đáng yêu hơn.
Quan trọng nhất là... đây là con của sư tôn và hắn.
Hắn là lần đầu làm cha, sư tôn cũng là lần đầu làm mẹ. Lần đầu làm cha mẹ, tất nhiên sẽ có lúc luống cuống chân tay.
Những ngày này, hắn đã giặt giũ và phơi phóng chăn đệm, tã Iót cho đứa trẻ sạch sẽ. Dù sao hắn và Lâm Vọng Thu vẫn chưa chính thức kết khế, đứa trẻ không biết có chào đời sớm hay không, hắn phải lo liệu mọi thứ thật chu toàn mới được.
Ngồi bên cửa sổ thêu thùa một lát, hắn nghe Lâm Vọng Thu gọi: "Đồng nhi."
Tạ Đồng vội vàng đứng dậy, quay sang nhìn anh.
"Sư tôn? Người còn chỗ nào khó chịu sao?"
Lâm Vọng Thu lắc đầu.
Anh chỉ là không chịu nổi.
Phong thư đó lại là do sư tôn của anh gửi đến, sư huynh chưởng môn chắc là vẫn chưa xem qua.
Trên đó liệt kê đủ thứ các triệu chứng khác mà Tạ Đồng có thể mắc phải, cuối cùng chỉ viết bốn chữ: "Hướng tử đắc sinh" (Hướng về cái ch*t để tìm sự sống).
Ch*t? Hướng về cái ch*t của ai?
Anh không dám nói.
Ánh mắt liếc về phía chiếc bàn nhỏ Tạ Đồng vừa ngồi, Tạ Đồng lại đỏ bừng mặt, vội vàng nhảy dựng lên thu dọn những thứ đó.
Nói là thu dọn, thực ra là giấu vào góc khuất tầm nhìn của Lâm Vọng Thu. Hắn nghĩ nghĩ, lại nhét vào trong rương.
Ý là không muốn cho xem.
Sự lạnh lẽo trong lòng Lâm Vọng Thu vơi đi đôi chút, nảy sinh vài phần buồn cười, đưa tay về phía Tạ Đồng. Tạ Đồng đỡ lấy eo anh, chậm rãi dìu anh dậy.
Lâm Vọng Thu sờ mặt hắn, hỏi: "Mấy ngày nay con có bỏ bê bài vở không đấy?"
Tạ Đồng sững sờ.
Bài vở?
Kể từ khi biết đến chuyện tâm m/a, hắn quả thực đã bỏ bê bài vở dưới sự ngầm đồng ý của Lâm Vọng Thu.
Lâm Vọng Thu nắm lấy cánh tay hắn đứng dậy, đôi mí mắt đỏ hồng vì ngủ vương xuống, lộ ra hàng mi dày và nốt ruồi nhỏ xinh đẹp kia.
Anh nói: "Con tiết chế sức lực chút, cùng sư tôn luyện tập một trận đi."
Tạ Đồng quả thực là một đối tượng luyện tập không tồi.
Lâm Vọng Thu đá/nh xong một trận lại thấy hơi buồn ngủ, hai người dẫm trên tuyết kêu lạo xạo đi về.
Tuyết mới không trơn, Tạ Đồng vươn tay nửa che chở anh, trong lòng vẫn còn chút thấp thỏm.
Lâm Vọng Thu tiện miệng hỏi: "Thứ cất đi kia, có phải là món quà con chuẩn bị cho đứa trẻ không?"
Trên mặt Tạ Đồng lộ ra ý cười: "Phải ạ."