Hắn gọi, "Sư tôn, người đặt tên cho con của chúng ta đi."
"Tên sao?" Lâm Vọng Thu thì thầm.
"Tạ Đồng" sáp lại gần, áp má vào má anh.
"Có tên rồi, nó sẽ bén rễ ở đây, không đi đâu cả."
Lâm Vọng Thu vuốt ve bụng dưới, thấp giọng nói: "Vậy thì gọi nó là..."
Một tiếng sấm k/inh h/oàng, Lâm Vọng Thu chợt bừng tỉnh.
Tạ Đồng vẫn đang ngủ sau lưng anh.
Từ khi anh bụng mang dạ chửa, Tạ Đồng luôn ngủ quay lưng lại với anh vì sợ đ/è lên đứa trẻ trong bụng.
Sợi tóc cọ nhẹ trên mặt gối, Tạ Đồng đột nhiên tỉnh giấc, hỏi: "Sư tôn muốn đi tiểu đêm sao?"
Lâm Vọng Thu ậm ừ một tiếng đầy mệt mỏi.
Tay anh sưng, chân cũng sưng, chẳng có chỗ nào trên người là thoải mái, đêm cũng không ngủ được lâu.
Đến giai đoạn cuối này, anh luôn cảm thấy thà ngồi chợp mắt một lát còn hơn. Sức nặng trước bụng khiến anh mệt mỏi cả về thể x/ác lẫn tinh thần.
Tạ Đồng đứng dậy khoác áo ngoài trước, rồi lại mang giày cho anh.
Hôm qua là mùng hai tháng hai, ngày Rồng ngẩng đầu. Trong môn phái không chuộng đ/ốt pháo ngày Tết, Mạnh Miên Đông luôn cảm thấy nó giống như lò luyện đan n/ổ tung. Đến ngày mùng hai tháng hai thì lại náo nhiệt một phen.
Tạ Đồng kéo anh đứng dậy, bỗng nhiên mỉm cười nói: "Sư tôn thật đáng yêu."
Lâm Vọng Thu buồn cười nhìn hắn.
"Sao con lại thấy ta đáng yêu?"
"Trên hàng mi của sư tôn có một nốt ruồi." Tạ Đồng vừa ngồi xổm mang giày cho anh vừa nói, "Con nhìn thấy liền muốn hôn một cái."
Lâm Vọng Thu thở dài.
Lò sưởi vẫn còn ch/áy, khe cửa sổ truyền đến tiếng gió rít gào.
Giấc mơ kia vẫn không tan biến trong lòng Lâm Vọng Thu.
...Gọi là mơ, thực ra chính là hiện thực của vài tháng trước. Kể từ đó, "Tạ Đồng" không còn xuất hiện nữa. Hoặc có thể nói, hắn xuất hiện rồi, nhưng Lâm Vọng Thu không phát hiện ra.
Hắn luôn im lặng, dùng ánh mắt không khác biệt gì với Tạ Đồng để nhìn anh.
Lâm Vọng Thu đôi khi có thể đọc được sự cô đ/ộc từ ánh mắt ấy.
Chỉ là sự mệt mỏi của cơ thể đã đ/è bẹp sự tò mò hay lo lắng của anh về nỗi cô đơn của người thanh niên kia. Anh thực sự rất khó chịu.
Tạ Đồng hôn lên bụng anh, nói: "Giá mà nhóc con này chui ra ngay bây giờ thì tốt quá. Mười tháng mang th/ai, cũng đến lúc nó nên ra ngoài rồi."
Lâm Vọng Thu mỉm cười.
Nếu đứa trẻ này bây giờ chui ra, thì câu cuối cùng "Tạ Đồng" nói với anh sẽ là gì?
Anh lại chẳng thể nhớ nổi, cũng không phân biệt được.
Tạ Đồng xoa thắt lưng cho anh, đỡ anh nằm xuống lần nữa.
Lâm Vọng Thu mệt đến mức buồn ngủ díp mắt, nhưng gi/ữa hai ch/ân bỗng có một dòng nước ấm.
Tim anh thắt lại, hoàn toàn tỉnh ngủ: "Đồng nhi."
Tạ Đồng không đáp.
Anh lại gọi: "Đồng nhi, vỡ ối rồi."
Người phía sau bật dậy, vươn tay sờ xuống chân anh.
Lâm Vọng Thu gạt tay hắn ra, nói: "Mau đi mời sư thúc của con!"
"Tạ Đồng" vẫn không nói gì.
Hắn nhảy dựng lên, mặc lại chiếc áo ngoài vừa cởi ra.
Lâm Vọng Thu hiểu ra tất cả.
Anh gọi hắn lại, không dùng "Đồng nhi" hay bất kỳ danh xưng nào khác.
Anh gọi: "Phu quân, ta sợ lắm."
"Tạ Đồng" cứng đờ tại chỗ.
Hắn quay người nhìn Lâm Vọng Thu, vắt óc nói một câu: "Ta ở đây, ta ở bên nàng."
Nói xong câu đó, hắn thẳng tiến ra cửa, không bao lâu sau đã kéo Mạnh Miên Đông trở về.
Mạnh Miên Đông vội vã khoác áo ngoài chạy đến, cởi quần anh ra kiểm tra, rồi thở dài nói: "Còn sớm lắm."
Giọng Tạ Đồng vang lên đầy gấp gáp: "Nước ối đều vỡ rồi, sao lại còn sớm được?"
Lâm Vọng Thu liền hiểu rõ trong lòng.
Mạnh Miên Đông hỏi: "Sư huynh, huynh có đ/au không?"
Lâm Vọng Thu sờ bụng bầu nhô cao, lắc đầu: "Chỉ thấy trong bụng hơi căng tức."
"Thế thì đúng rồi." Mạnh Miên Đông thở dài, "Huynh xem có Khôn Trạch nào sinh con mà không đ/au đến ch*t đi sống lại không? Huynh đây vẫn còn sớm lắm. Bây giờ là canh ba, sáng mai huynh sinh được đã là khó rồi."
Lâm Vọng Thu không nhịn được hỏi: "Đệ từng đỡ đẻ chưa?"
Mạnh Miên Đông thành thật đáp: "Trước kia từng quan sát qua. Không dám tán đồng."
Trái tim Tạ Đồng treo lơ lửng: "Sư thúc, người còn có kiến giải riêng về việc sinh con sao?"
"Đệ thực sự không dám tán đồng việc mấy bà đỡ không rửa tay khi đỡ đẻ." Mạnh Miên Đông nói, "Kiến giải thì không hẳn, nhưng năm ngoái xuống núi đệ quả thực từng đỡ cho hai ba nhóc con. Mẹ tròn con vuông."
Tạ Đồng lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Lâm Vọng Thu bỗng hừ một tiếng, đưa tay về phía Tạ Đồng. Tạ Đồng vội vàng nắm lấy tay anh.
Bàn tay đang nắm ch/ặt lấy Lâm Vọng Thu của hắn bị bóp đến kêu răng rắc, đầu ngón tay tím tái.
Mạnh Miên Đông nhìn hắn, nói: "Đồng nhi, ngươi chịu đựng đi. Thực sự còn sớm lắm."
Khi mặt trời mọc, Lâm Vọng Thu quỳ trên giường, được Tạ Đồng đỡ lấy cơ thể bắt đầu dùng sức.
Anh đ/au đến mê man suốt nửa đêm, lúc này trong đầu chỉ còn lại một việc duy nhất là sinh đứa trẻ trong bụng ra.
Tạ Đồng giúp anh đỡ lấy cơ thể, thỉnh thoảng lại rảnh tay lau mồ hôi cho anh.
Mạnh Miên Đông không biết học được từ đâu, bắt đầu hò nhịp cho anh. Ở giữa xen lẫn một câu gì đó, Lâm Vọng Thu nghe không rõ.