Nàng suy nghĩ xem có nên vạch trần thân phận của hắn không, lại nghĩ nếu cứ giả vờ như không biết, đến khi thân phận thật của Chưởng ấn bị phơi bày trước thiên hạ thì nên phản ứng ra sao.
Nàng còn nghĩ, những năm tháng hắn bị bắt làm tù binh sang Đại Chu, rốt cuộc đã sống như thế nào.
Lý Khí trong cơn mê man ngủ say khẽ hừ một tiếng, ôm nàng ch/ặt hơn một chút.
Nàng bỗng thấy nóng bức lạ thường.
Hề Quy không nhịn được oán trách hắn, tại sao không thể trực tiếp nói cho nàng biết sự thật? Nàng cảm thấy suốt dọc đường đi mình đã phải chịu đựng quá nhiều ấm ức.
Nếu ngay từ đầu, khi bị người ta đưa ra khỏi thiên lao mà nàng đã biết Chưởng ấn chính là Tạ nhị ca, thì đâu có chuyện nàng từng nghĩ đến cái ch*t?
[Lời tác giả]
Tiến độ lộ thân phận: 50%
C/ứu mạng
Lý Khí và Hề Quy mỗi người một tâm sự, mấy ngày nay lời nói cũng ít đi, cơ bản ngoài công việc ra thì không còn gì khác.
Hề Quy mỗi lần nói chuyện với hắn đều phải vô cùng cẩn trọng. Kể từ khi biết hắn chính là Tạ Sóc, càng nhìn dáng vẻ của hắn, nàng càng thấy giống với Tạ nhị công tử trong ký ức.
Là người vợ sớm tối kề bên, nàng vốn có rất nhiều cơ hội để nhận ra hắn. Nhưng sự bài xích trước đây đã khiến nàng bỏ qua mọi chi tiết đáng nghi ngờ.
Giờ đây mọi chuyện đã sáng tỏ, Hề Quy ngược lại sinh ra chút áy náy.
Có mấy lần, chữ "Tạ" suýt chút nữa đã thốt ra khỏi miệng, nhưng một khi nói ra thì không thể thu hồi được nữa. Có thêm một người gọi cái tên này, hắn lại thêm một phần nguy hiểm bị bại lộ.
Lý Khí có sự tính toán riêng, nàng không nên làm lo/ạn thêm cho hắn.
Vì thế, đến cả câu "cảm ơn" nàng cũng nói ít đi.
Giữ một bí mật lại khó khăn đến thế, thật không biết bảy năm qua Lý Khí đã che giấu như thế nào.
Hề Quy vừa gọi tỳ nữ thu dọn hành lý đi theo quân nam hạ, vừa lén nhìn Lý Khí đang viết văn thư.
Đại chiến sắp đến, tâm cảnh của Lý Khí lại bình thản đến mức bất thường, như thể đang đ/è nén sự phấn khích ngầm, mong chờ điều gì đó.
Cho đến khi ngồi lên xe ngựa nam hạ, Hề Quy mới ý thức được, Lý Khí đây là muốn về nhà.
Hắn đã ở kinh thành bảy năm rồi.
-
Xe ngựa của Hề Quy và hai tỳ nữ đi sát ngay sau Lý Khí.
Nàng ngủ trên xe mấy giấc, đến khi hoàng hôn buông xuống, mơ hồ nghe thấy người dẫn đầu đội ngũ hô lớn:
"Phía trước là thành Lư Châu, đưa tướng sĩ vào thành đóng quân trước."
Hề Quy vén rèm nhìn ra ngoài.
Thành Lư Châu vẫn là dáng vẻ trong ký ức của nàng. Cổng thành sắp đóng, một nhóm người gánh hàng hoặc đẩy xe gỗ xếp hàng ra khỏi thành, mọi thứ đều trật tự ngăn nắp.
Con ngựa đen dưới thân Lý Khí thỉnh thoảng lại vẫy đuôi, trông rất nhàn nhã.
Bên cạnh hắn là Tấn Vương, lưng thẳng tắp, còn đội một chiếc mũ cao chót vót, như muốn áp đảo Lý Khí về chiều cao. Dù không nhìn thấy mặt lão, Hề Quy cũng có thể tưởng tượng ra vẻ kiêu ngạo của lão.
Nàng hạ rèm xuống, tiếp tục tựa vào lưng ghế giả vờ ngủ.
Nhắm mắt lại, thính giác sẽ trở nên nhạy bén lạ thường.
Nàng nghe thấy tiếng bánh xe nghiền qua gạch đ/á trên mặt đất cọc cạch tiến về phía trước, nghe thấy tiếng vó ngựa đã giảm bớt tốc độ, tiếng ồn ào của chợ búa ngày càng gần, thậm chí cả tiếng gió xuân thổi qua lau sậy rì rào ở phía xa.
Đội ngũ này sẽ đóng quân ở nơi từng là nơi đóng quân của đội ngũ cha nàng, còn Lý Khí sẽ đưa nàng về thăm phủ đệ nhà họ Hề một chuyến.
Hề Quy chỉ tiếc cha không đi cùng, ngoài ra không còn cảm xúc nào khác.
Sau khi biết Lý Khí chính là Tạ Sóc, nàng dường như đã nhìn thấu rất nhiều điều, thậm chí cảm thấy những tranh đấu chính trị quanh co đó chẳng còn liên quan gì đến mình nữa.
Chưởng ấn của Đại Chu có lẽ không nên chiếm tổ chim khách, nhưng Tạ Sóc - em trai Tĩnh Vương - thì có thể.
"Phu nhân, còn một quãng đường dài nữa mới đến phủ, Tấn Vương sai người gửi bữa tối và điểm tâm đến, phu nhân có muốn dùng không?" Ngân Nga hỏi.
Hề Quy mở mắt: "Chưởng ấn đâu?"
"Chưởng ấn đại nhân đã ăn cùng các tướng sĩ, đang cưỡi ngựa đi trước thu dọn rồi."
Hề Quy nhận lấy hộp thức ăn, trên nắp in nhãn hiệu của tửu lâu Hoài Hương. Đây là một trong những tửu lâu nổi tiếng nhất Lư Châu, món nàng thích nhất trước đây là cá quế ở đó.
Trong hộp có ba tầng, tầng trên cùng chính là cá quế.
Cá của tửu lâu Hoài Hương cần đặt trước vài ngày, người biết nàng thích ăn cá và có thể gửi thư đặt cá trước thì phần lớn chỉ có thể là Lý Khí.
Tấn Vương muốn tiếp cận nàng, sao lại còn dùng chiêu "mượn hoa hiến Phật" thế này.
Hề Quy lạnh lùng nói: "Biết rồi."
Ngân Nga hiểu ý, cũng không tỏ thái độ tốt với thuộc hạ của Tấn Vương đến đưa hộp thức ăn, vội vàng vài câu rồi đuổi người đi.
Cá quế đã được lọc xươ/ng, th!t cá được gỡ từng miếng xếp gọn trong hộp. Bên dưới là một món nguội, một món kho, đều là sắc hương vị vẹn toàn.
Hề Quy nhấm nháp món rư/ợu mận gửi kèm theo hộp thức ăn, vừa lắc lư trên xe ngựa vừa ăn bữa này.
Khi đến phủ họ Hề đã là cuối giờ Tuất, xung quanh tối đen như mực. Ngân Nga vẫn đang ở phía sau dọn dẹp hành lý, Triều Khuẩn cầm đèn đi trước dẫn đường.
Hề Quy xuống xe chưa đi được mấy bước, không biết từ đâu lao ra một bóng người, dùng khăn bịt lấy mũi miệng nàng.
"Phu nhân?"