Dòng suy nghĩ của Hề Quy bị c/ắt ngang, nàng cẩn thận điểm lại số người, không thiếu cũng chẳng thừa.
"Phu nhân, chúng ta phải ở lại sân này cả đêm sao?" Một thị vệ lên tiếng, "Chưởng ấn đại nhân cũng không biết đi đâu rồi, nửa ngày trời vẫn chưa thấy quay lại."
Hề Quy vốn không quá lo lắng cho Lý Khí, chỉ là nàng không muốn đứng trong sân chờ suông.
"Đi, đi xem ngựa và xe ngựa thế nào."
Mấy thị vệ từ dưới đất đứng dậy, lao lên phía trước mở đường.
Đội người này có tổng cộng hai chiếc xe ngựa, một chiếc cho nha hoàn, một chiếc của Hề Quy và Lý Khí, tất cả đều đỗ ở sân sau.
Nếu ám toán không thành, chỉ cần giở chút trò trên người lũ ngựa cũng đủ để kéo chân họ vài ngày.
Quả nhiên, vừa vòng ra sân sau, họ đã thấy một bóng người lướt qua trong chuồng ngựa.
"Ai?"
Một thị vệ tính tình nóng nảy đuổi theo, còn có người định đi theo, Hề Quy chỉ cho phép hai người đi truy đuổi.
"Xem ngựa thế nào đã." Hề Quy ra lệnh.
Ngựa ngủ ít, lúc này đã là nửa đêm về sáng, chúng sớm đã tỉnh và đứng dậy.
Mấy người men theo bờm ngựa vỗ từng con một, tất cả đều trông rất khỏe mạnh.
Một đám người vây quanh, Triều Khuẩn đã không còn sợ hãi như trước, ngược lại còn nảy sinh chút phấn khích chưa từng có, đi theo thị vệ thay cỏ khô cho ngựa.
"Phu nhân, người nói xem chúng ta vừa gây ra động tĩnh lớn như vậy, sao tên trưởng thôn Cát kia vẫn chưa tỉnh dậy nhỉ?"
Hề Quy nói: "Họ Cát kia có vấn đề, trưởng thôn thực sự đã ch*t rồi."
Ngân Nga nói: "Là Đại nhân bảo Vệ Thành canh x/ác ư? Xem ra ch*t chưa lâu, th* th/ể còn chưa kịp di chuyển."
Một thị vệ nói: "Vậy sao từ nãy đến giờ không nghe thấy động tĩnh gì trong lầu, chẳng lẽ cứ giấu x/ác trong tủ quần áo mãi sao?"
Hề Quy trầm tư một lát rồi đáp: "Chắc là vì lúc nãy chúng ta thắp đèn đứng ngoài sân, họ không tiện hành động."
Mấy người nghe vậy nhìn về phía tòa nhà gạch đỏ, cửa sổ tầng hai không biết đã mở ra từ lúc nào.
Triều Khuẩn sợ đến mức chân bủn rủn, túm ch/ặt tay áo Ngân Nga, suýt chút nữa kéo cả Ngân Nga ngã theo.
Một bàn tay từ cửa sổ tầng hai thò ra, thả một quả pháo tín hiệu.
Làn khói màu xanh lục lặng lẽ vút lên không trung đêm tối.
Mấy thị vệ nhanh tay lẹ mắt đẩy Hề Quy cùng hai nha hoàn vào trong khoang xe ngựa, sau đó ngồi xổm canh gác bên cạnh, không nhúc nhích.
Hề Quy ngồi trong khoang xe, cố gắng điều hòa hơi thở.
Vệ Thành là thuộc hạ đắc lực nhất bên cạnh Lý Khí, võ nghệ cũng thuộc hàng top đầu, sao có thể thất thủ được?
Lý Khí giờ đang ở đâu?
Một thị vệ ở ngoài khoang xe nói khẽ: "Phu nhân, nhân lúc bọn chúng chưa tới, mấy anh em hộ tống người tranh thủ đêm nay chạy ngược về đi. Trong hai người luôn phải có một người sống, mới có cơ hội b/áo th/ù."
Ngân Nga quát: "C/âm miệng, đừng nói mấy lời xui xẻo đó."
Hề Quy nói: "Ta sẽ không đi."
Thị vệ không nói thêm nữa, chỉ cảnh giác canh giữ một bên.
-
Vệ Thành canh cái tủ quần áo suốt nửa đêm, cuối cùng cũng đợi được tên tr/ộm x/ác đến.
Đáng tiếc là gi*t quá nhanh, quên mất phải tra hỏi kẻ gian này xem có âm mưu gì.
Hắn tiện tay lục túi áo tên này, mò ra một quả pháo tín hiệu.
Những người đi cùng ngoài phu nhân và nha hoàn ra, ai nấy đều là bậc võ nghệ cao cường, họ căn bản không sợ đối phương ra chiêu, chỉ sợ chúng ẩn nấp không chịu lộ diện.
Hắn không biết quả pháo này có ý nghĩa gì, nhưng cũng chẳng ngăn được việc hắn tiện tay vứt nó đi.
Làm thuộc hạ của Chưởng ấn đôi khi cần chút gan dạ, miễn là sự gan dạ đó không nhắm vào chuyện riêng tư của Chưởng ấn đại nhân là được.
-
Hề Quy không nghe thấy bất kỳ tiếng đá/nh nhau nào trong hay ngoài ngôi nhà, đêm nay cứ thế trôi qua bình an vô sự.
Lúc bình minh, khi nàng bước lên tầng bốn, "trưởng thôn Cát" vẫn còn đang ngáy.
Lý Khí đón nàng ở cửa, bình an vô sự.
Vệ Thành cũng ở đó.
Tảng đ/á trong lòng Hề Quy vơi đi quá nửa.
"Trưởng thôn Cát" như thể cố tình đợi họ thu xếp ổn thỏa mọi việc, mới chậm rãi lên lầu gõ cửa mời họ xuống ăn sáng.
Bữa sáng vẫn do mấy bà lão nấu cơm hôm qua chuẩn bị.
Hề Quy đoán rằng có lẽ họ bị trưởng thôn Cát đe dọa.
"Tiểu cô nương, sao dưới mắt thâm quầng thế kia, tối qua không nghỉ ngơi tốt à?" Trưởng thôn Cát nhìn quầng thâm mắt của Triều Khuẩn, ân cần hỏi.
Triều Khuẩn vội đặt bát đũa xuống: "Thôn... trưởng thôn, cháu lạ giường, nên hơi khó ngủ ạ."
Trưởng thôn Cát vừa định cười nói tiếp, chỉ nghe Lý Khí lạnh nhạt đáp: "Không phải ai cũng có giấc ngủ ngon như Cát tiên sinh đâu."
Trưởng thôn Cát thấy Lý Khí sắc mặt lạnh lùng, cười gượng hai tiếng: "Là kẻ hèn này chiêu đãi không chu đáo."
Bữa sáng còn chưa ăn xong, ngoài sân đã vây kín một đám người già, kẻ chống gậy người không, xì xào bàn tán.
Lý Khí dẫn người đi ra, trưởng thôn Cát cũng đành lẽo đẽo theo sau ra khỏi cửa sân.
Dẫn đầu là một bà lão tóc bạc tinh thần quắc thước, nói năng vẫn còn rất rõ ràng.
Bà lão tóc bạc gõ gậy xuống đất, nghiến răng nghiến lợi nói: "Lũ khốn kiếp, lũ khốn gi*t trưởng thôn, còn không mau thả Vương Muội ra!"
Những người già phía sau cũng hùa theo, nhao nhao gào thét.