Sau đó, tôi đổi chồng

Chương 10

02/08/2026 11:10

An An nhìn người này rồi lại nhìn người kia, vẻ mặt ngơ ngác không biết làm sao.

“Tiểu Khê, con tỉnh rồi à? Lại đây, ăn chút bánh ngọt mấy dì mang đến này.” Mẹ của Kiều Hữu Lâm nhiệt tình chào hỏi Thời Khê.

Thời Khê lần lượt chào hỏi các vị trưởng bối, mọi người thay nhau hỏi han tình hình hồi phục sức khỏe của anh, trò chuyện một lúc, Thời Khê mới có dịp ngồi xuống.

Mẹ Kiều Hữu Lâm đi tới ngồi cạnh Thời Khê.

“Lâu rồi không thấy An An, nhớ thằng bé quá nên chúng ta qua thăm nó một chút.”

Giọng bà Kiều vô cùng tha thiết: “An An lớn lên nhiều rồi, con chăm sóc thằng bé rất tốt.”

Thời Khê nhấp một ngụm trà, mỉm cười nhạt.

Bà Kiều hơi do dự lên tiếng: “Nghe Duật Thành nói, dạo này Hữu Lâm không ở nhà à?”

Thời Khê đặt chén trà xuống, hỏi: “Vâng, anh cả còn nói gì nữa không ạ?”

“Cũng không có gì, Duật Thành chỉ nói không biết nó đi đâu làm gì, nhưng người thì vẫn an toàn.”

Đúng là an toàn thật, đang tận hưởng cuộc sống nghỉ dưỡng cơ mà, Thời Khê thầm nghĩ.

Bà Kiều nhìn biểu cảm nhàn nhạt của Thời Khê, bà an ủi: “Tiểu Khê à, chuyện đó… có lẽ Hữu Lâm có việc đột xuất thôi, nó là Alpha, sẽ không gặp nguy hiểm gì đâu. Hơn nữa thằng bé có chừng mực, sẽ không làm chuyện gì có lỗi với con đâu, chuyện này con không cần lo lắng.”

Xem ra Kiều Duật Thành vẫn chưa nói rõ mọi chuyện cho bà Kiều.

Cũng phải, bố mẹ Kiều đều đã lớn tuổi, chuyện mà Duật Thành còn chẳng quản nổi, họ có biết cũng chẳng giúp được gì.

Nhưng có vẻ bà Kiều đến đây với tư cách là người thuyết khách.

Thời Khê không muốn thảo luận với mẹ chồng về việc con trai bà đã làm sai như thế nào, chỉ đáp lại một cách qua loa.

“Con ở nhà một mình có thấy không thoải mái không? Hay là mẹ qua ở cùng con vài ngày nhé?” Bà Kiều nhiệt tình đề nghị, “Mẹ còn có thể giúp con chăm An An, con sẽ không quá vất vả nữa.”

Thời Khê nhìn những người dì đang vây quanh An An ở trong phòng khách, họ đang cố gắng bế thằng bé lên, nhưng động tác lóng ngóng cứng đờ khiến An An khó chịu vặn vẹo người, suýt chút nữa là bế không vững.

Bà Kiều và họ đều là những người quen được hầu hạ, làm sao biết cách chăm sóc trẻ con.

Thời Khê bày tỏ lòng cảm ơn trước ý tốt của bà Kiều, nói rằng có bảo mẫu rồi nên không cần thêm sự giúp đỡ nào nữa.

Bà Kiều đành bỏ cuộc.

Thời Khê nhìn thấy con đang ê a, muốn tiễn khách nhưng không biết mở lời thế nào.

Anh đoán cảnh tượng hôm nay chắc hẳn là do Kiều Duật Thành dặn dò mẹ mình qua thăm hoặc giúp đỡ anh.

Thế là Thời Khê tìm cớ đứng dậy đi ra vườn, anh lấy điện thoại gọi cho Kiều Duật Thành.

Điện thoại nhanh chóng được kết nối, đầu dây bên kia lên tiếng hỏi: “Thời Khê, có chuyện gì vậy?”

“Anh cả, hôm nay mẹ qua đây.”

“Ồ.”

Thời Khê ngắt một chiếc lá úa vàng, xoay xoay trong tay.

“Là anh bảo mẹ đến ạ?”

Alpha ở đầu dây bên kia im lặng hai giây rồi mới nói: “Phải, anh sợ con ở nhà một mình buồn nên bảo mẹ qua thăm, hôm nay bà qua rồi à?”

“Vâng,” giọng Thời Khê có chút mệt mỏi: “Còn dẫn theo cả mấy dì nữa.”

Tiếng cười nói huyên náo trong phòng khách truyền vào ống nghe của Kiều Duật Thành, anh khẽ nhíu mày.

“Có làm phiền con nghỉ ngơi không?”

“Em thì không sao, nhưng An An sắp ngủ rồi, thằng bé không thích bị nhiều người vây quanh lắm.”

“Xin lỗi nhé, để anh bảo họ về trước.”

“Vâng.”

“Vậy hai hôm nữa…”

“Không cần đâu,” Thời Khê ngắt lời, anh ném chiếc lá khô xuống gốc cây rồi nói: “Em không cần anh hay mẹ làm gì thay cho Hữu Lâm, cũng không ai thay thế được. Anh chỉ cần bắt Kiều Hữu Lâm mau về nhà là được rồi.”

“Được.”

Hai người im lặng.

“Vậy thôi ạ, chào anh cả.”

“Ừm, chào con.”

Thời Khê đứng trong vườn một lúc, anh nhìn ánh nắng mùa thu và những chiếc lá khô sắp rụng hết, nhớ lại năm ngoái chính vào đầu thu anh đã kết hôn.

Tối qua anh đã suy nghĩ rất nhiều, đặc biệt là về chuyện của mình và Kiều Hữu Lâm, nhưng càng nghĩ càng thấy khó chịu, mà cứ đắm chìm trong nỗi buồn thì không phải điều anh muốn. Vì vậy anh quyết định cứ làm tốt những việc cần làm mỗi ngày, còn tương lai với Kiều Hữu Lâm ra sao, sau này tự khắc sẽ biết.

Khi quay lại phòng khách, bà Kiều và mọi người đã xách túi chuẩn bị rời đi.

“Tiểu Khê à, Duật Thành nói có việc cần chúng ta qua một chuyến, giục gấp lắm nên bọn mẹ đi trước đây.”

“Lần sau bọn mẹ lại qua thăm con và An An nhé.”

Đoàn người ồn ào náo nhiệt rời đi.

Thời Khê thở dài, quay người lại dỗ dành An An đang có chút cáu kỉnh.

Đứa trẻ tựa đầu vào lòng mẹ, dùng bàn tay nhỏ nhắn bụ bẫm dụi mắt, miệng ê a không ngừng.

“Cậu chủ, sáng nay sau khi tỉnh dậy An An đã khóc mấy lần rồi, buổi sáng cũng không uống hết sữa, có lẽ thằng bé vẫn muốn có mẹ ở bên cạnh hơn.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi tìm được tình yêu

Chương 11
Trước khi tận thế ập đến, tôi đã cứu một người đàn ông đang hôn mê bất tỉnh. Khi anh ta được đưa đi, dù ý thức đã mơ hồ, anh vẫn nắm chặt tay tôi không chịu buông, dặn đi dặn lại rằng đừng rời khỏi đây, hãy chờ anh quay về tìm tôi. Lần gặp lại tiếp theo, anh đã trở thành thủ lĩnh của căn cứ mới. Thế nhưng, tôi chỉ kịp nhìn anh ta từ xa một cái, rồi được sắp xếp chỗ ở với thân phận là em trai của ân nhân cứu mạng anh ta. Tôi vội đuổi theo, định hỏi cho rõ mọi chuyện, thì trước mắt bỗng hiện lên vô số dòng bình luận. [Tên nam phụ pháo hôi bắt đầu làm trò rồi kìa. Cứ bám riết lấy cái ơn cứu mạng một lần đó, giờ còn định dây dưa với nam chính nữa!] [Không sao đâu, pháo hôi vốn chỉ là chất xúc tác cho tình cảm của cặp chính thôi. Chỉ thương bé thụ nhà mình, lại có một đứa em trai chỉ biết bám víu, hút máu như thế...] [Dù sao nó cũng chẳng quậy được bao lâu nữa đâu, sắp biến thành zombie rồi.] Đôi môi vừa hé mở của tôi lại lặng lẽ khép lại. Tôi xoay người, im lặng bước trở về hàng ngũ của những người mới được tiếp nhận vào căn cứ.
11.15 K
4 Đầm Ngang Chương 10
10 Độ Vong Xuyên Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi nhầm lẫn đầu quân cho địch, tôi đã tẩy trắng cho tên kiêu hùng

Chương 14
Thẩm Chiêu, cô nhi của một vị trung thần, lên đường phương Bắc tìm đến cậy nhờ biểu huynh. Nàng vô tình nhận nhầm Tiêu Dạ Lan, thủ lĩnh quân Sói Xám của phe địch, là biểu huynh của mình, từ đó trớ trêu thay lại trở thành phó tướng trong quân địch. Qua thời gian chung sống, nàng phát hiện quân Sói Xám không hề là lũ ác quỷ như lời đồn, mà chính biểu huynh Thẩm Mộ Bạch của quân Trấn Bắc mới là kẻ thông đồng với địch, bán nước cầu vinh. Thẩm Chiêu cùng Tiêu Dạ Lan hợp sức báo thù, vạch trần sự thật về cái chết của cha nàng năm năm trước, cuối cùng rửa sạch nỗi oan khuất và có được tình yêu viên mãn. Cốt truyện thăng trầm, đan xen giữa những hiểu lầm, sự ngọt ngào và hành trình báo thù, là một tác phẩm ngôn tình cổ trang xuất sắc.
2