” Kiều Duật Thành xoay người đối diện với Thời Khê.
Omega ngồi mềm nhũn bên giường, đôi mắt chớp chớp chậm rãi, ánh nhìn đờ đẫn nhìn anh, cả khuôn mặt và đôi tai đều đỏ bừng như bị th/iêu đ/ốt.
Kiều Duật Thành khựng lại một chút, nhìn An An, xoay người đặt bé xuống giường, đắp chăn cẩn thận rồi đứng dậy, lùi lại phía sau hai bước.
Thời Khê vẫn đỏ mặt ngơ ngác nhìn anh.
Anh lùi thêm một bước, xoay người ra cửa, nhanh chóng khép cửa phòng lại.
Phù... anh điều hòa lại hơi thở rồi trở về phòng khách.
3 giờ sáng.
Tiếng đ/ập cửa dồn dập đá/nh thức Kiều Duật Thành.
"Kiều tiên sinh, anh mau ra ngoài đi, An An lại không ổn rồi!"
Kiều Duật Thành mở cửa, nhìn người bảo mẫu đang lo lắng rồi lao thẳng vào phòng ngủ chính.
Thời Khê đang chân trần, ôm An An đứng bên cạnh giường.
An An trong lòng anh tứ chi cứng đờ, nắm đ/ấm nhỏ siết ch/ặt đến trắng bệch, tiếng khóc đã biến thành những tiếng nấc nghẹn ngắt quãng, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng vì nghẹt thở.
Sắc mặt Thời Khê cũng chẳng khá hơn đứa trẻ trong lòng, mặt anh tái nhợt, đôi tay r/un r/ẩy, pheromone bạch đào trên người mất kiểm soát, truyền đi cảm xúc sợ hãi, nhưng anh vẫn ôm ch/ặt đứa trẻ vào lòng.
"Đưa cho tôi."
Thời Khê ngẩng đầu, anh nghe thấy giọng nói của Kiều Duật Thành, như thể bị dọa đến ngẩn người, một lúc lâu không động đậy.
Kiều Duật Thành vươn tay đón lấy đứa trẻ từ lòng Thời Khê, vài bước đi đến bên giường, đặt bé nằm phẳng trên đệm.
Anh quỳ một chân xuống, một tay đỡ lấy gáy An An để giữ đầu trẻ ổn định, tay kia nhẹ nhàng tách cằm bé ra.
"Lấy khăn ướt lại đây lau nước dãi đi."
Thời Khê vội vàng đi lấy.
Anh nhận lấy giấy lau, dùng ngón tay móc sạch nước dãi trong miệng An An, rồi đặt tay lên ngựk bé đếm nhịp tim.
Anh im lặng làm mọi thứ, động tác dứt khoát, bình tĩnh.
Cùng lúc đó, một luồng pheromone Alpha trầm ổn, hòa hoãn nhanh chóng tràn ra từ người anh, bao bọc lấy đứa trẻ sơ sinh trên giường, chậm rãi lan tỏa ra xung quanh.
"Chắc là pheromone giải phóng trước khi ngủ không đủ dùng rồi."
Chưa đầy hai phút, hơi thở của An An đã bình ổn, cơ thể cũng mềm nhũn ra, nắm đ/ấm siết ch/ặt nới lỏng, lòng bàn tay để lại vài vết hằn hình trăng khuyết do móng tay bấm vào.
Sắc mặt bé cũng dần khôi phục màu sắc bình thường, giống như một tờ giấy bị vò nát được vuốt phẳng lại.
Kiều Duật Thành nhẹ nhàng vuốt ve ngựk nhỏ của An An, quay đầu nói với Thời Khê: "Chắc không sao rồi."
Từ lúc nãy đến giờ, Thời Khê giống như người mất h/ồn, cứng đờ đứng bên cạnh nhìn từng cử động của Kiều Duật Thành.
Nghe thấy tiếng Kiều Duật Thành anh mới có chút phản ứng.
"Anh cả, đêm nay anh ngủ ở đây đi." Giọng nói kiên định.
Kiều Duật Thành nhìn Thời Khê, anh mặc bộ đồ ngủ màu nhạt, cổ áo lệch lạc, tóc tai rối bời, chân trần, mắt cá chân trên sàn gỗ trông đặc biệt g/ầy gò, dáng vẻ như vừa bừng tỉnh sau cơn hoảng lo/ạn.
Anh do dự hai giây rồi gật đầu.
Bảo mẫu mang chăn đệm tới, trải một chỗ nằm dưới đất cạnh giường lớn. Xe đẩy của An An được đẩy đi, bé ngủ trên giường lớn, còn Thời Khê nằm cạnh bé.
Đêm đã rất sâu, An An đã ngủ say, phát ra tiếng thở đều đặn.
Nhưng hai người lớn trong phòng lại không hẹn mà cùng mở mắt suy nghĩ về mọi chuyện.
Hít thở mùi pheromone Alpha an tâm trong không khí, Thời Khê xoay người, khẽ nói: "Anh cả, cảm ơn anh."
Kiều Duật Thành nhìn về phía giường lớn, không lên tiếng, anh ngửi mùi bạch đào tỏa ra từ phía đó rồi nhắm mắt lại.