Sau đó, tôi đổi chồng

Chương 18

02/08/2026 11:12

Nếu là mình, Kiều Duật Thành nghĩ, chắc chắn sẽ tan làm về nhà thật sớm mỗi ngày, đặt đồ xuống là đi bế con ngay, chọc cho bé cười khúc khích, đợi con ngủ rồi lại ôm bạn đời cùng nằm lên giường, chắc chắn phải...

...

Không được nghĩ nữa.

Sáng hôm sau lúc Thời Khê thức dậy, Kiều Duật Thành đã không còn ở nhà.

Anh xuống lầu đi một vòng, phòng khách và sân vườn đều không có, bảo mẫu cũng không biết anh đi đâu.

Anh lên lầu đẩy cửa phòng khách ra, bộ giường đệm Kiều Duật Thành nằm tối qua đã được dọn dẹp, gấp gọn gàng ngăn nắp như thể chưa từng được sử dụng.

Những ngày trước, Kiều Duật Thành luôn không đến công ty, gần như túc trực bên cạnh An An hai mươi bốn giờ. Nếu không phải luôn có những cuộc điện thoại và họp trực tuyến gọi đến, Thời Khê thật sự tưởng rằng anh không bận rộn gì.

Thế nhưng sáng nay Kiều Duật Thành rời đi mà không hề nhắc tới với mình, điều này khiến Thời Khê có chút bất an, liệu có phải lời nói tối qua của anh đã khiến Kiều Duật Thành không vui.

Cũng phải, thái độ ban đầu của Kiều Duật Thành vốn dĩ lạnh nhạt, rất biết giữ chừng mực, trông cũng chẳng muốn quản chuyện nhà mình, chỉ là vì dọn dẹp đống đổ nát của em trai nên mới miễn cưỡng xuất hiện.

Giờ đây An An cần anh cung cấp pheromone, vốn đã coi như là làm phiền anh rồi, vậy mà chính anh lại còn nói những lời khó nghe.

Nếu anh ấy thực sự gi/ận dỗi không quản nữa thì sao?

Thời Khê nghĩ như vậy, vô cùng hối h/ận về những lời nói bồng bột tối qua của mình.

Nhưng dù thế nào đi nữa, vẫn phải chuẩn bị trước một chút.

Anh đẩy cửa phòng Kiều Duật Thành, tìm thấy vài món đồ Iót anh thay ra trong phòng thay đồ, dùng túi kín đóng gói lại.

Lại nghĩ đến việc An An tỉnh dậy lát nữa có thể cần, anh lấy ra bộ đồ ngủ màu xám Kiều Duật Thành mặc tối qua.

Pheromone còn sót lại trên quần áo chắc là đủ dùng nhỉ? Anh không chắc. Ngộ nhỡ để qua một đêm đã tan hết thì sao?

Anh nghĩ ngợi một chút, vẫn nên x/ác nhận lại.

Thế là anh đưa bộ đồ ngủ của Kiều Duật Thành lên chóp mũi, khẽ hít một hơi.

Mùi hương gỗ bách thanh tao tràn vào khoang mũi, vị trí cổ áo đã được tuyến thể của Alpha thấm đượm suốt một đêm, dường như vẫn còn mang theo hơi ấm từ làn da.

Mùi gỗ bách khô ráo, thuần khiết thấm ra từ những sợi bông vải, đi vào khoang mũi, trực tiếp tấn công lên đại n/ão của Thời Khê.

Chủ nhân của pheromone không nghi ngờ gì chính là một Alpha không thể lay chuyển và vô cùng chói lọi. Khí tức mạnh mẽ mang theo sức hấp dẫn và mê hoặc cực lớn đối với Omega, khiến người ta không nhịn được mà muốn phục tùng dưới chân.

Đầu gối Thời Khê mềm nhũn, anh lảo đảo lùi lại nửa bước, lưng đ/ập vào tủ quần áo phát ra một tiếng động trầm đục.

Tuyến thể sau gáy anh đang sung huyết, đ/ập từng nhịp, nhiệt độ dưới da tăng lên nhanh chóng, như thể có ai đó châm một mồi lửa trong tim anh.

Tiêu rồi, pheromone Alpha nồng độ cao trực tiếp bị anh hít vào cơ thể, anh suýt nữa thì phát tình!

Thời Khê cắn ch/ặt môi dưới, dùng sức đến mức đôi môi trắng bệch, anh lấy bộ đồ ngủ ra khỏi mặt, nhét vào túi kín, ép miệng túi ba lần mới niêm phong lại.

Hương thơm ngọt ngào của bạch đào mang theo hơi thở d/ục v/ọng đã không thể kiểm soát mà tràn ra khỏi cơ thể anh.

Anh lắc lắc đầu, chống vào cánh cửa tủ cố gắng đứng thẳng người.

Khoảnh khắc ngẩng đầu, anh đ/âm sầm vào ánh mắt kinh ngạc của người Alpha đang đứng ở cửa.

Kiều Duật Thành đứng ở cửa phòng khách, bộ vest chỉnh tề, tay xách máy tính.

Ánh mắt anh di chuyển từ đôi má đỏ bừng của Thời Khê xuống đôi chân mềm nhũn, rồi lại chuyển sang chiếc túi kín anh đang nắm ch/ặt trong tay-- quần áo của chính mình bị túi nhựa niêm phong kín mít.

Đại n/ão của Thời Khê trong khoảnh khắc đó từ hỗn lo/ạn biến thành trống rỗng.

Anh há miệng, muốn giải thích nhưng lại chẳng biết phải giải thích thế nào.

Nhưng dường như mọi lý do vào lúc này đều trở nên hoang đường, đều không thể giải thích cho hành vi trông có vẻ bi/ến th/ái mà thực tế cũng có chút bi/ến th/ái của mình, càng không thể giải thích cho hương thơm bạch đào ngọt ngào tỏa ra trong không khí do Omega đang động tình.

"Em--" Anh nói được một chữ thì khựng lại.

"Em muốn đem quần áo của anh đi giặt một chút."

Ánh mắt Kiều Duật Thành dừng lại trên mặt anh một thoáng.

Đôi má và đôi tai của Thời Khê đỏ bừng, hốc mắt hơi ánh lên làn nước, cả người đứng lảo đảo.

Kiều Duật Thành rủ mắt, đặt chiếc máy tính trên tay lên chiếc tủ cạnh cửa.

"Ừm, để dì giặt là được rồi." Anh nói, giọng điệu bình thản không chút bất thường: "Anh đi xem An An tỉnh chưa."

Anh xoay người bước ra ngoài.

Thời Khê bực bội vò vò tóc, anh đứng trong phòng khách thêm đúng một phút, đợi nhiệt độ trên mặt giảm xuống mới lấy hết can đảm bước ra ngoài.

Trong phòng khách, Kiều Duật Thành đã cởi bộ vest, tháo cà vạt, để lộ chiếc sơ mi trắng bên trong, đang ngồi trên sofa, đặt An An vừa tỉnh giấc ngồi trên đùi mình cho uống nước.

Anh đã không còn cần sự hướng dẫn của bảo mẫu nữa, động tác thuần thục đến mức trông như thể một ông bố bỉm sữa đã từng chăm sóc qua mấy đứa con vậy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi tìm được tình yêu

Chương 11
Trước khi tận thế ập đến, tôi đã cứu một người đàn ông đang hôn mê bất tỉnh. Khi anh ta được đưa đi, dù ý thức đã mơ hồ, anh vẫn nắm chặt tay tôi không chịu buông, dặn đi dặn lại rằng đừng rời khỏi đây, hãy chờ anh quay về tìm tôi. Lần gặp lại tiếp theo, anh đã trở thành thủ lĩnh của căn cứ mới. Thế nhưng, tôi chỉ kịp nhìn anh ta từ xa một cái, rồi được sắp xếp chỗ ở với thân phận là em trai của ân nhân cứu mạng anh ta. Tôi vội đuổi theo, định hỏi cho rõ mọi chuyện, thì trước mắt bỗng hiện lên vô số dòng bình luận. [Tên nam phụ pháo hôi bắt đầu làm trò rồi kìa. Cứ bám riết lấy cái ơn cứu mạng một lần đó, giờ còn định dây dưa với nam chính nữa!] [Không sao đâu, pháo hôi vốn chỉ là chất xúc tác cho tình cảm của cặp chính thôi. Chỉ thương bé thụ nhà mình, lại có một đứa em trai chỉ biết bám víu, hút máu như thế...] [Dù sao nó cũng chẳng quậy được bao lâu nữa đâu, sắp biến thành zombie rồi.] Đôi môi vừa hé mở của tôi lại lặng lẽ khép lại. Tôi xoay người, im lặng bước trở về hàng ngũ của những người mới được tiếp nhận vào căn cứ.
11.15 K
3 Đầm Ngang Chương 10
4 Độ Vong Xuyên Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhận hóa đơn sinh con 360 nghìn của vợ, mà tôi còn độc thân từ trong trứng

Chương 8
Vừa kết thúc ca phẫu thuật liên miên, nữ y tá trưởng đã cầm một xấp hóa đơn thanh toán đi tới. "Bác sĩ Lâm, vợ anh sắp sinh trong phòng đẻ rồi, anh còn giả vờ giả vịt cái gì nữa? Tổng cộng là ba trăm sáu mươi nghìn, anh mau đi đóng tiền đi!" Những người nhà xung quanh bàn tán xôn xao, nhìn tôi với ánh mắt như thể nhìn một kẻ phụ bạc vợ con. Tôi chết lặng tại chỗ, lên tiếng giải thích: "Y tá trưởng, có phải cô đang đùa tôi không? Tôi làm gì có vợ!" Y tá trưởng nổi nóng, ném xấp hóa đơn vào người tôi. "Anh có biết vợ anh vì sinh con cho anh mà suýt mất nửa cái mạng rồi không! Giờ thai nhi sinh non, phải vào lồng ấp, anh là cha mà đến tiền cũng không chịu bỏ ra sao? Anh không có vợ, vậy tại sao trên hóa đơn lại có tên anh!" Tôi nhìn kỹ lại, ở mục người thanh toán đúng là có in tên tôi. Tôi tức đến bật cười. Tôi độc thân từ trong trứng hai mươi tám năm nay, thậm chí còn chưa từng có bạn gái lấy một ngày. Lấy đâu ra vợ?
Tình cảm
14