Sau đó, tôi đổi chồng

Chương 43

02/08/2026 11:17

Một lúc sau, Kiều Duật Thành vùi mặt vào hõm cổ Thời Khê, lầm bầm: “Người em thầm mến, em trai anh, đều là kiểu người tươi sáng, cởi mở.”

Anh vùi mặt sâu thêm vào cổ Thời Khê, đôi môi dán vào bên cổ cậu, cắn ra một dấu răng.

“Anh không phải là người tươi sáng, cởi mở.” Giọng anh trầm xuống.

Thời Khê đang bị đ/âm đến toàn thân mềm nhũn, ý thức gần như bay bổng, nghe thấy câu này liền tỉnh táo lại ngay lập tức.

Cậu dường như nhìn thấy sự bất an ẩn giấu trong lòng vị Alpha vốn luôn mạnh mẽ, trưởng thành và điềm tĩnh này.

Thời Khê điều chỉnh lại hơi thở, tách hai cánh tay đang giam hãm mình của Kiều Duật Thành ra, chống lên đùi anh, chậm rãi nhấc mình ra khỏi trụ th!t đang cắm sâu trong cơ thể.

Cửa huyệt ướt át luyến tiếc nhả ra d**** v**, quy đầu khi rút ra quét qua miệng huyệt khiến cả hai đều mềm nhũn thắt lưng vì kí/ch th/ích.

Bộp một tiếng, một ít t*** d*** màu trắng tích tụ từ lâu chảy dọc theo đùi Thời Khê xuống dưới.

Bóng lưng lặng lẽ đứng dậy của cậu khiến Kiều Duật Thành hoảng hốt.

Alpha vươn tay nắm lấy cổ tay cậu, kéo cậu trở lại lòng mình, lực siết ở eo còn mạnh hơn lúc nãy, tựa như sợ cậu cứ thế mà rời đi.

“Đừng đi. Anh vừa nói sai rồi.” Tốc độ nói của Alpha nhanh hơn bình thường, cái cằm tì lên vai Thời Khê căng cứng.

Thời Khê thở dài.

Cậu xoay người trong vòng tay Kiều Duật Thành, hai chân vắt ngang ngồi trên đùi Alpha, hai tay nâng khuôn mặt Kiều Duật Thành lên, tỉ mỉ ngắm nhìn.

Quả nhiên. Kiều Duật Thành rũ mắt, không chịu nhìn thẳng vào cậu, trên gương mặt tuấn tú ấy lộ ra vẻ yếu đuối và tủi thân mà bình thường tuyệt đối không bao giờ thấy được.

Thời Khê dán trán mình vào trán anh, khẽ nói: “Vậy phải làm sao bây giờ.”

Cậu cọ cọ trán vào trán Alpha: “Anh là Alpha em yêu nhất, là Alpha em muốn cùng trải qua cả cuộc đời. Nếu anh không tươi sáng, cởi mở thì biết làm sao đây?”

Yêu nhất, muốn cùng trải qua cả cuộc đời.

Kiều Duật Thành không thể tin nổi ngẩng mắt lên, va thẳng vào ánh nhìn của Thời Khê-- đôi mắt màu nhạt vừa bị d/ục v/ọng thấm đẫm giờ đây trong veo như bầu trời sau cơn mưa, bên trong là sự xót xa và dịu dàng không chút giữ lại, cùng với một thứ tình cảm mà anh chưa từng thấy trong mắt bất kỳ ai khác.

Trong chốc lát, không ai nói gì.

“Em yêu anh, yêu anh giống như cách anh yêu em vậy.” Thời Khê nói.

Cậu nâng mặt Kiều Duật Thành, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve gò má anh, giọng điệu trịnh trọng và nghiêm túc: “Xin anh hãy tin em được không, giống như cách em tin anh vậy.”

“Dù anh có thế nào, em đều yêu anh.”

Kiều Duật Thành sững sờ tại chỗ.

Một lúc lâu sau, anh hít sâu vài hơi, ôm ch/ặt người vào lòng lần nữa.

Yết hầu anh chuyển động, giống như muốn nói gì đó mà không thốt ra được, cuối cùng chỉ nói: “Xin lỗi--.”

Lời xin lỗi chưa kịp thốt ra đã bị đôi môi che lấp.

“Đừng nói xin lỗi,” Thời Khê dán vào môi Kiều Duật Thành khẽ thầm thì, “Em còn có chuyện quan trọng hơn cần làm.”

Nói rồi, cậu đưa tay xuống dưới, nắm lấy thứ nam tính vẫn đang cương cứng và ướt át của Alpha.

Một tay cậu vịn vai Kiều Duật Thành, nhấc mông lên, hướng quy đầu vào cửa huyệt đang co rút của mình, chậm rãi, từng tấc từng tấc ngồi xuống.

“Ư...” Kiều Duật Thành không nhịn được, phát ra một ti/ếng r/ên rỉ nghẹn ngào.

Những ngón tay anh bóp sâu vào bên hông Thời Khê, yết hầu cuộn trào dữ dội.

Thứ d**** v** đang cương cứng đến đỏ ửng của mình đang được người mình yêu chủ động nuốt lấy, cảnh tượng này khiến m/áu huyết anh sôi trào.

Anh nheo mắt, nhìn rõ lỗ th!t đã hơi sưng tấy của Thời Khê đang bị kéo căng chậm rãi, tạo thành một vòng cung đầy đặn quá mức, bao bọc lấy anh, nuốt chửng lấy anh.

Anh thậm chí có thể nhìn thấy tại cửa huyệt đỏ hồng, lớp da mỏng manh ấy đang bao lấy gân xanh của mình, từng tấc từng tấc bao trọn đến tận gốc d**** v**.

Một ít chất lỏng hỗn hợp không tên bị ép ra, chảy dọc theo thân trụ xuống dưới, làm ướt ngón tay Omega, cũng làm ướt bụng dưới của Alpha.

“Thời thanh xuân em từng có những ảo tưởng tình dục như thế này,” Thời Khê thở dốc, ngồi xuống tận cùng, cậu vuốt ve bụng dưới rắn chắc của Kiều Duật Thành, nói: “đ/è một Alpha mạnh mẽ, đẹp trai xuống, ngồi trên người anh ấy, nắm giữ d/ục v/ọng của anh ấy, nhìn anh ấy vì em mà mất kiểm soát.”

Cậu nháy mắt phải, khóe miệng cong lên tinh nghịch, cười như một thiếu niên cuối cùng cũng đạt được mục đích.

“Khó khăn lắm mới có cơ hội, em phải thử một chút.”

Tư thế chủ động như vậy của người mình yêu khiến toàn bộ trái tim Kiều Duật Thành như muốn bốc ch/áy.

Anh rất nghe lời mà không cử động, chỉ đặt tay lên xươ/ng hông Thời Khê, cảm nhận cậu tự nâng mông lên, rồi tự mình ngồi xuống.

Tuy động tác của Omega rất chậm, nhưng anh giống như đang chờ đợi một món tráng miệng ngon lành, kiên nhẫn mong chờ hành động tiếp theo của cậu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi tìm được tình yêu

Chương 11
Trước khi tận thế ập đến, tôi đã cứu một người đàn ông đang hôn mê bất tỉnh. Khi anh ta được đưa đi, dù ý thức đã mơ hồ, anh vẫn nắm chặt tay tôi không chịu buông, dặn đi dặn lại rằng đừng rời khỏi đây, hãy chờ anh quay về tìm tôi. Lần gặp lại tiếp theo, anh đã trở thành thủ lĩnh của căn cứ mới. Thế nhưng, tôi chỉ kịp nhìn anh ta từ xa một cái, rồi được sắp xếp chỗ ở với thân phận là em trai của ân nhân cứu mạng anh ta. Tôi vội đuổi theo, định hỏi cho rõ mọi chuyện, thì trước mắt bỗng hiện lên vô số dòng bình luận. [Tên nam phụ pháo hôi bắt đầu làm trò rồi kìa. Cứ bám riết lấy cái ơn cứu mạng một lần đó, giờ còn định dây dưa với nam chính nữa!] [Không sao đâu, pháo hôi vốn chỉ là chất xúc tác cho tình cảm của cặp chính thôi. Chỉ thương bé thụ nhà mình, lại có một đứa em trai chỉ biết bám víu, hút máu như thế...] [Dù sao nó cũng chẳng quậy được bao lâu nữa đâu, sắp biến thành zombie rồi.] Đôi môi vừa hé mở của tôi lại lặng lẽ khép lại. Tôi xoay người, im lặng bước trở về hàng ngũ của những người mới được tiếp nhận vào căn cứ.
11.15 K
4 Đầm Ngang Chương 10
10 Độ Vong Xuyên Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm