Sau đó, tôi đổi chồng

Chương 55

02/08/2026 11:19

Cậu cảm thấy có thứ gì đó đang nghẹn ứ trong lồng ngựk, sắp sửa bùng n/ổ đến nơi. Cậu bước tới, bế An An ra khỏi vòng tay Kiều Hữu Lâm rồi quay lưng bỏ đi.

"Ơ, Tiểu Khê!" Kiều Hữu Lâm đuổi theo, Kiều Duật Thành theo bản năng định ngăn lại nhưng bị bà Kiều nắm ch/ặt lấy cánh tay.

"Con đi đâu đấy! Để hai đứa trẻ tự nói chuyện với nhau, con xen vào làm gì."

Cánh tay Kiều Duật Thành cứng đờ giữa không trung, nhìn bóng lưng Thời Khê biến mất nơi cầu thang, sắc mặt trầm xuống.

Trong phòng ngủ chính trên lầu, An An được đặt vào trong cũi.

"Sao thế vợ?" Kiều Hữu Lâm lẽo đẽo theo sau vào.

Thời Khê quay người nhìn Kiều Hữu Lâm, lồng ngựk cậu phập phồng dữ dội, giọng nói cố gắng giữ bình tĩnh:

"Chúng ta ly hôn đi."

Kiều Hữu Lâm khựng lại nơi cửa phòng. Hắn có lẽ không ngờ rằng câu đầu tiên đón chào mình lại là điều này. Hắn chậm rãi bước vào, nụ cười trên mặt cuối cùng cũng biến mất: "Ôi vợ ơi, anh biết em gi/ận, anh làm đúng là không phải, không nên bỏ đi mà không nói tiếng nào."

Hắn còn định sán lại gần ôm Thời Khê nhưng bị cậu đưa tay chặn lại.

"Sau này anh sẽ sửa đổi, được không? Anh hứa đấy." Hắn thậm chí còn giơ tay thề thốt đầy nghiêm túc.

"Anh biết mình làm sai mà anh vẫn làm à?" Giọng Thời Khê cao vút lên.

"Ôi dào em đừng gi/ận, chẳng phải anh đã về rồi sao? Sao anh vừa về em đã chẳng quan tâm anh, mở miệng ra là đòi ly hôn với anh..." Giọng điệu hắn còn có chút ủy khuất.

Nghe những lời này, Thời Khê kinh ngạc đến mức mở to mắt, cuối cùng cậu cũng không nhịn được mà bùng n/ổ.

Sau một cuộc xung đột dữ dội, Kiều Hữu Lâm ủ rũ mặt mày, bị đuổi xuống lầu.

Bà Kiều và Kiều Duật Thành vẫn đang ngồi dưới sofa, bà vẫn đang lải nhải với Kiều Duật Thành: "Con cứ gặp cháu gái dì hai một chút đi, mẹ thấy đứa bé đó rất tốt, cứ tiếp xúc thử xem sao."

Thấy Kiều Hữu Lâm xuống lầu, bà Kiều vội vàng kéo hắn lại: "Thế nào rồi?"

Kiều Hữu Lâm cúi đầu lắc lắc.

"Con dỗ thêm đi, dỗ dành cho có tâm vào, biết chưa? Nói mấy lời ngọt ngào vào, dỗ dành cho tử tế biết chưa?"

Bà quay sang Kiều Duật Thành: "Duật Thành, chúng ta cũng đi thôi. Con đưa mẹ về nhà, để hai đứa nó tự giải quyết."

"Không được. Chi nhánh công ty có việc, Hữu Lâm phải đi cùng con một chuyến." Kiều Duật Thành nói chắc như đinh đóng cột.

Kiều Hữu Lâm đang cúi gằm mặt thu mình trên sofa, nghe vậy ngẩng đầu lên, vẻ mặt ngỡ ngàng: "Việc gì thế ạ?"

"Việc nhiều lắm. Em làm chủ tịch bù nhìn suốt bốn tháng nay, phó tổng giám đốc công ty sắp phát đi/ên rồi, ngày nào cũng đến tìm anh. Hai ngày tới em đừng hòng về nhà, cứ ở công ty mà tăng ca đi." Kiều Duật Thành cầm áo khoác lên, giọng điệu không cho phép thương lượng.

"Á, em mới vừa về mà, anh cho em nghỉ ngơi một chút đi anh."

Kiều Duật Thành liếc nhìn hắn.

"Chẳng phải em đã nghỉ ngơi suốt bốn tháng rồi sao? Trên đơn xin nghỉ phép ghi rõ ràng là một tháng mà."

Kiều Hữu Lâm há miệng, phát hiện mình không thể phản bác. Hắn lại nhìn cánh cửa phòng ngủ đóng ch/ặt trên lầu, nghĩ đến việc về nhà cũng chỉ thấy gương mặt lạnh lùng, chi bằng đến công ty tăng ca, ít nhất không cần đối mặt với bầu không khí ngột ngạt này.

Hắn lầm bầm một câu "Được rồi, được rồi", cam chịu đứng dậy đi thay đồ.

Vì sự trở về của Kiều Hữu Lâm, Kiều Duật Thành chỉ có thể giữ khoảng cách với Thời Khê. Mặc dù em trai bị anh giữ ch/ặt ở công ty để xử lý việc vặt, nhưng anh cũng không còn đường hoàng đến nhà Thời Khê nữa.

Ngay cả khi ngày nào cũng giữ liên lạc, nhưng hai người đã mấy ngày không gặp nhau.

Thời Khê nằm trên giường xoay người. Cậu đã quen với tiếng thở của một người khác bên cạnh, quen với việc ngửi thấy mùi hương gỗ bách thanh khiết khi thức dậy, quen với việc đưa tay là chạm được vào bờ vai ấm áp.

Trong phòng chỉ còn lại cậu và An An, cậu ôm chiếc gối vào lòng, nhắm mắt lại nhưng vẫn không ngủ được. Cuối cùng, cậu cầm điện thoại lên, gọi một cuộc gọi video.

Điện thoại nhanh chóng được kết nối.

Kiều Duật Thành đang đứng trong phòng tắm, có vẻ như vừa tắm xong, tóc vẫn còn ướt, những giọt nước chảy dọc theo cổ xuống dưới.

"Đợi anh một chút." Anh đặt điện thoại lên bệ rửa mặt, cởi trần bước ra khỏi khung hình, khi quay lại đã khoác thêm một chiếc áo choàng tắm.

"Chưa ngủ à?"

Cổ áo choàng tắm của anh mở rộng, để lộ xươ/ng quai xanh và cả vùng ngựk bị hơi nước hun đến ửng hồng, đường nét cơ ngựk ẩn hiện trong bóng tối của chiếc áo choàng.

Kiều Duật Thành cầm khăn tắm lau những giọt nước trên cổ, yết hầu nhô cao dưới ánh đèn trông vô cùng rõ nét.

Thời Khê vùi mặt vào gối, chỉ để lộ đôi mắt dán ch/ặt vào màn hình, nhìn những cử động của người đối diện, cậu cảm thấy tâm trạng tốt hơn một chút.

"Không ngủ được." Cậu nói, giọng nghẹn lại, nghe có chút mùi vị làm nũng.

Kiều Duật Thành nhìn chằm chằm vào người chỉ lộ ra nửa khuôn mặt trên màn hình, khóe môi khẽ cong lên một cách khó nhận thấy.

"Nhớ anh à?"

Thời Khê khẽ cười.

"Luật sư đã soạn thảo xong thỏa thuận ly hôn rồi." Kiều Duật Thành không trêu chọc cậu nữa, trực tiếp nói đến việc cậu quan tâm nhất, "Các thành viên hội đồng quản trị và cổ đông anh cũng đã giải quyết xong xuôi cả rồi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi tìm được tình yêu

Chương 11
Trước khi tận thế ập đến, tôi đã cứu một người đàn ông đang hôn mê bất tỉnh. Khi anh ta được đưa đi, dù ý thức đã mơ hồ, anh vẫn nắm chặt tay tôi không chịu buông, dặn đi dặn lại rằng đừng rời khỏi đây, hãy chờ anh quay về tìm tôi. Lần gặp lại tiếp theo, anh đã trở thành thủ lĩnh của căn cứ mới. Thế nhưng, tôi chỉ kịp nhìn anh ta từ xa một cái, rồi được sắp xếp chỗ ở với thân phận là em trai của ân nhân cứu mạng anh ta. Tôi vội đuổi theo, định hỏi cho rõ mọi chuyện, thì trước mắt bỗng hiện lên vô số dòng bình luận. [Tên nam phụ pháo hôi bắt đầu làm trò rồi kìa. Cứ bám riết lấy cái ơn cứu mạng một lần đó, giờ còn định dây dưa với nam chính nữa!] [Không sao đâu, pháo hôi vốn chỉ là chất xúc tác cho tình cảm của cặp chính thôi. Chỉ thương bé thụ nhà mình, lại có một đứa em trai chỉ biết bám víu, hút máu như thế...] [Dù sao nó cũng chẳng quậy được bao lâu nữa đâu, sắp biến thành zombie rồi.] Đôi môi vừa hé mở của tôi lại lặng lẽ khép lại. Tôi xoay người, im lặng bước trở về hàng ngũ của những người mới được tiếp nhận vào căn cứ.
11.15 K
4 Đầm Ngang Chương 10
10 Độ Vong Xuyên Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi nhầm lẫn đầu quân cho địch, tôi đã tẩy trắng cho tên kiêu hùng

Chương 14
Thẩm Chiêu, cô nhi của một vị trung thần, lên đường phương Bắc tìm đến cậy nhờ biểu huynh. Nàng vô tình nhận nhầm Tiêu Dạ Lan, thủ lĩnh quân Sói Xám của phe địch, là biểu huynh của mình, từ đó trớ trêu thay lại trở thành phó tướng trong quân địch. Qua thời gian chung sống, nàng phát hiện quân Sói Xám không hề là lũ ác quỷ như lời đồn, mà chính biểu huynh Thẩm Mộ Bạch của quân Trấn Bắc mới là kẻ thông đồng với địch, bán nước cầu vinh. Thẩm Chiêu cùng Tiêu Dạ Lan hợp sức báo thù, vạch trần sự thật về cái chết của cha nàng năm năm trước, cuối cùng rửa sạch nỗi oan khuất và có được tình yêu viên mãn. Cốt truyện thăng trầm, đan xen giữa những hiểu lầm, sự ngọt ngào và hành trình báo thù, là một tác phẩm ngôn tình cổ trang xuất sắc.
2