"Phu quân, bạc của thiếp đâu?"
Cố Duy khựng lại, rõ ràng là đã quên mất chuyện này.
Chàng sai người đi lấy, đợi đến khi đưa tới, tôi lại đếm một lượt.
Thiếu rồi.
Thiếu mất một ngàn lượng.
Số tiền này Cố Duy không đời nào lại đi tham của tôi.
Vậy thì chỉ có thể là Tiết Doanh Doanh đã lấy đi.
Đúng lúc này, Tiết Doanh Doanh vác cái bụng chưa rõ rệt lắm bước vào.
"Mấy hôm trước thiếp thấy một bộ trang sức, Hầu gia thương xót nên bảo thiếp tự đi m/ua.
"Thế là thiếp lấy một ngàn lượng từ chỗ bạc của phu nhân, phu nhân sẽ không trách thiếp chứ?"
Tôi giữ tay Liên Dung đang định tiến lên lý luận lại, mỉm cười nhìn cô ta.
"Không trách, dù sao cũng là người một nhà, tiêu rồi thì thôi."
Nói xong, tôi lại đưa cho cô ta thêm một ngàn lượng.
"Nghe nói th/ai khí của cô không được tốt lắm, vậy hãy nghỉ ngơi cho kỹ.
"Bảo người dưới đi m/ua ít th/uốc bổ về, đừng có tiết kiệm bạc làm gì."
Tiết Doanh Doanh sững sờ, nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp.
Nhận lấy ngân phiếu cô ta mới lên tiếng:
"Cô thật là rộng rãi, người trong kinh thành đều nói cô thật thà, tôi thấy cô đúng là đồ ngốc."
Tôi không nói gì, chỉ dõi mắt nhìn cô ta nghênh ngang rời đi.
Liên Dung tức đến giậm chân:
"Phu nhân! Thiếp thất này sắp trèo lên đầu người rồi, sao người không tức gi/ận?"
Con bé Liên Dung này, theo tôi mới ba năm mà đã bảo vệ tôi như vậy.
Không giống đứa trước, mới được nửa năm đã bắt đầu ăn cắp đồ của tôi.
Đương nhiên, đứa trước ch*t sớm rồi.
Tôi an ủi nó: "Đừng vội, đợi cô ta sinh con xong rồi tính."
Cái bụng của Tiết Doanh Doanh ngày một lớn dần.
Không thể hầu hạ Cố Duy được nữa, chàng liền thường xuyên đến chỗ tôi.
Chuyện chăn gối, chàng cũng coi là tận lực.
Nhưng tôi diễn cũng vất vả lắm.
Chỉ là bụng mãi chẳng thấy động tĩnh gì.
Cho đến ngày này, Cố Duy đặt tay lên bụng tôi, thấp giọng nói:
"Doanh Doanh mới một lần không uống th/uốc tránh th/ai đã đậu th/ai rồi, sao bụng nàng mãi chẳng thấy động tĩnh gì thế?
"Tìm thời gian để lang trung xem thử đi, xem rốt cuộc là làm sao."
Tôi ngơ ngác nhìn chàng, gật gật đầu.
Sau đó, Cố Duy cũng không mấy khi đến chỗ tôi nữa.
Chàng tìm một ngoại thất mới.
Là một cô gái hái trà, nghe nói tính tình đanh đ/á, không làm những chuyện tầm thường.
Cố Duy theo đuôi cô ta hơn một tháng, cũng chẳng thể khiến cô ta gật đầu.
Tiết Doanh Doanh ngồi không yên, vác cái bụng bầu đến tìm tôi.
"Cô cũng không sốt ruột à?"
Tôi nhấp một ngụm trà, vẻ mặt rất ngơ ngác.
"Tôi phải sốt ruột chuyện gì cơ?"
"Ả tiện nhân đó mà vào được phủ thì còn chỗ nào cho cô nữa?
"Cô thật là vô dụng, lâu thế rồi mà vẫn không giữ được chân ông ấy, còn để ông ấy ra ngoài tìm người khác.
"Nhà họ Trần các người, chẳng lẽ không dạy cô chút th/ủ đo/ạn nào sao?"
Tôi lắc đầu, không dạy.
"Những gì thiếp học được đều là cách thờ chồng dạy con, quản lý việc nội trợ và điền sản.
"Còn th/ủ đo/ạn giữ chân đàn ông thì không có học."
Tiết Doanh Doanh tức đến không nhẹ, lúc rời đi còn để lại một câu:
"Cô cứ chờ đấy, chờ vị trí chủ mẫu bị cư/ớp mất đi."
Tôi thở dài, sai người mang cho cô ta ít th/uốc bổ giải nhiệt.
Đúng lúc này, có người hớt hải chạy tới.
"Phu nhân, nhà họ Trần gửi tin tới, đại tiểu thư của phủ đã mất rồi."
Tôi nhìn qua, ừ một tiếng, rồi bảo quản gia chuẩn bị lễ vật để đi phúng viếng.
Khi Liên Dung giúp tôi thay y phục và rửa tay, nó không nhịn được mà lên tiếng:
"Có phải là quả báo của ông trời không nhỉ?
"Đại tiểu thư lúc còn sống ứ/c hi*p tiểu thư dữ dội nhất, vậy mà đang yên đang lành lại đi mất."
Tôi mỉm cười nhìn nó.
"Ông trời chẳng hơi đâu mà quản nhiều chuyện thế."
Cố Duy không có ở đây, tôi sai người nhắn tin cho chàng rồi một mình trở về nhà họ Trần.
Nhưng vừa vào cửa đã bị người ta đẩy ngã xuống đất.
Kế mẫu mặc đồ tang, ánh mắt hung á/c nhìn chằm chằm tôi.
"Là mày đúng không?"
Tôi ngơ ngác nhìn những người đang vây quanh, đỏ hoe mắt.
"Mẹ đang nói gì vậy? Con không hiểu."
Kế mẫu càng tức hơn, bà ta lao tới bóp cổ tôi.
Khi mọi người kịp phản ứng thì kéo ra cũng không nổi.
"Là mày! Tao biết ngay chắc chắn là mày.
"Con tiện nhân thâm đ/ộc này, cái gì mà thật thà, tất cả đều là giả dối!
"Từ khi mày gả đi, thân thể tỷ tỷ mày ngày một yếu đi, mày còn dám nói không phải do mày giở trò?"
Những lời bà ta nói chẳng ai tin.
Khi tôi bị bóp đến suýt đ/ứt hơi, bỗng nghe thấy một tiếng quát gi/ận dữ.
Ngay sau đó, kế mẫu liền bị người ta kéo ra.
Cố Duy quăng bà ta xuống đất, mặt mày tái mét.
"Nàng ấy đã không còn ở nhà họ Trần nữa rồi, mà bà vẫn còn có thể đổ tội lên đầu nàng ấy sao?
"Trần đại nhân! Phủ họ Trần các người đúng là có đạo lý thật đấy!"
Cố Duy trông có vẻ rất gi/ận dữ.
Chàng kéo tôi đứng dậy, sắc mặt cũng không mấy tốt.
"Nàng là đồ ngốc à?
"Người ta ứ/c hi*p nàng, nàng cứ thế mà chịu đựng sao?
"Nàng dù sao cũng là chủ mẫu của Hầu phủ, đá/nh nàng chính là vả vào mặt Cố Duy ta đây.
"Giá mà nàng có được một nửa tính khí của Nguyệt Nhi thì đã chẳng đến nỗi này!"
Nguyệt Nhi mà chàng nói chính là cô gái hái trà kia.
Tôi chỉ biết cúi đầu rơi lệ.
Còn có thể làm thế nào nữa đây?