Trả tiền lại đây. Dì không nỡ báo cảnh sát, thì tôi báo."
Dì cả lao tới định túm lấy tôi.
Chu Tự Bạch bước lên một bước, chắn ở giữa.
Anh không hề đụng vào bà, chỉ giơ điện thoại lên.
"Đang ghi hình toàn bộ quá trình. Xin hãy giữ khoảng cách."
Tay dì cả khựng lại giữa không trung.
"Hai đứa bây hùa nhau b/ắt n/ạt người lớn!"
"Dì cả."
Tôi cầm lấy xấp tờ rơi kia, nhét vào lòng bà.
"Đừng vội. Đây mới chỉ là hiệp đầu thôi."
5.
Không bao lâu sau, số tiền đó đã được hoàn trả nguyên vẹn về tài khoản của mẹ tôi.
Bà gọi điện đến ngay lập tức, vừa mở miệng đã trách móc tôi.
"Gia Thụ mới khởi nghiệp không dễ dàng gì, con việc gì phải làm đến mức tuyệt tình như thế?"
Tôi đang tăng ca, dán mắt vào màn hình máy tính, mắt nhức mỏi.
"Đó là tiền của mẹ. Mẹ muốn cho v/ay tiếp là chuyện của mẹ. Sau này đừng bắt con phải kiểm tra, cũng đừng bắt con phải đi đòi."
"Sao con lại m/áu lạnh như vậy?"
"Đúng. Con m/áu lạnh. Nhớ kỹ nhé, lần sau đừng tìm con nữa."
Tôi cúp máy.
Văn phòng chỉ còn lại mình tôi.
Trên bàn là hộp cơm đã nguội ngắt, ngoài cửa sổ là ánh đèn của những tòa nhà văn phòng.
Mắt khô khốc, nhưng nước mắt lại không rơi. Tôi đẩy hộp cơm nguội sang một bên, dạ dày trống rỗng, nhưng lồng ngựk lại như bị nhét đầy những thứ nặng nề.
Điện thoại rung lên một cái.
Chu Tự Bạch gửi một tấm ảnh.
Trước mặt anh là hai bát hoành thánh.
"Quán mới mở dưới tòa nhà văn phòng luật. Đường Lê nói em vẫn còn ở công ty, ăn uống gì chưa?"
Tôi trả lời: "Ai là kẻ mật báo?"
"Quần chúng nhiệt tình."
Chẳng bao lâu sau, anh xách túi giữ nhiệt xuất hiện ở phòng họp.
Anh không hỏi tôi đã cãi nhau chuyện gì với mẹ.
Cũng không nói câu "Dù sao đó cũng là mẹ con".
Anh bóc đũa thìa, đưa cho tôi.
"Hành lá để riêng rồi. Lần trước em nói không ăn."
Tôi húp một ngụm nước dùng nóng hổi.
Khối cứng nghẹn trong cổ họng dần tan chảy.
"Chu Tự Bạch, anh có phải với đối tượng xem mắt nào cũng chu đáo thế này không?"
"Anh chỉ xem mắt mỗi một người."
"Vậy là anh không có nhóm đối chứng rồi."
"Có thể thiết lập quan sát dài hạn."
Anh ngồi đối diện tôi, mở bát hoành thánh của mình.
"Trình Vãn Ninh, anh có cảm tình với em."
Chiếc thìa chạm vào thành bát, phát ra tiếng kêu giòn tan.
Anh nhìn tôi.
"Lời này anh đã suy nghĩ mấy ngày nay, không liên quan đến việc tối nay tâm trạng em tốt hay x/ấu. Em cũng không cần trả lời ngay. Cứ tiếp tục danh nghĩa 'đối tượng xem mắt bình thường' để gặp em, bản thân anh cũng thấy chột dạ."
"Vậy anh muốn đổi thành danh nghĩa gì?"
"Người theo đuổi."
"Có gì khác biệt?"
"Đối tượng xem mắt bình thường mời em đi ăn, chỉ là tìm hiểu lẫn nhau. Đổi cách gọi, mỗi lần anh đến gặp em, không cần phải giả vờ công việc hóa quá mức nữa."
Anh nói rất thẳng thắn.
Tôi cúi đầu húp thêm một ngụm nước dùng.
"Phê chuẩn."
"Phê chuẩn cái gì?"
"Quan sát dài hạn."
Chu Tự Bạch cười.
Anh cười lên hoàn toàn khác lúc đối đáp với người khác, đuôi mắt cong xuống, như thể vừa tháo dỡ hàng rào trên tòa án.
Ăn xong hoành thánh, anh cùng tôi chỉnh lý tài liệu đến mười giờ.
Trước khi đi, mẹ tôi lại gửi một tin nhắn.
"Chủ nhật về nhà ăn cơm, đừng dẫn cậu Chu theo. Dì cả con thấy mặt nó là đ/au tim."
Tôi đưa điện thoại cho anh.
Anh đọc xong, nghiêm túc hỏi tôi: "Đây là lời khen à?"
"Ở nhà con, được coi là cấp độ cao nhất."
Đêm đó anh đưa tôi về nhà, khi cửa thang máy sắp đóng lại, anh lại giơ tay chắn một cái.
"Còn một việc nữa."
"Hối h/ận rồi à?"
"Trong thời gian theo đuổi, có thể anh sẽ làm không tốt. Em có thể nói thẳng với anh, đừng vì hôm nay anh đưa hoành thánh mà cấp cho anh giấy phép vĩnh viễn."
Tôi dựa vào khung cửa nhìn anh. Đèn cảm ứng ở hành lang tắt ngóm, rồi lại được giọng nói của anh làm cho sáng rực. Cổ tay áo sơ mi của anh dính một chút nước dùng, chắc là lúc nãy dọn bát không cẩn thận quệt phải, trông khác hẳn với vị luật sư Chu từng câu từng chữ đều vững vàng trong phòng riêng.
"Được." Tôi nói, "Cấp giấy phép tạm thời trước. Thời hạn hiệu lực tùy vào biểu hiện."
Lúc này anh mới bước vào thang máy.
Trước khi cửa đóng lại, tôi thấy anh cúi đầu cười một cái. Rất ngắn, nhưng rất thật.
6.
Chu Tự Bạch theo đuổi người khác không có trận địa gì hoành tráng. Hoa thỉnh thoảng mới tặng, trước đó còn hỏi tôi văn phòng có tiện nhận không; đến đón tôi cũng không chắn trước cửa, chỉ đỗ xe đúng vị trí tôi chỉ định.
Anh sẽ hỏi trước xem cuối tuần tôi có rảnh không.
Tôi nói tăng ca, anh liền hẹn sang tuần sau.
Tôi nói muốn xem phim, anh sẽ gửi ba suất chiếu, để tôi chọn.
Đường Lê đá/nh giá: "Người đàn ông này ổn định cảm xúc như gửi tiết kiệm ngân hàng vậy."
Tôi nói: "Tiết kiệm ngân hàng không biết m/ắng dì cả hộ tôi."
"Đó là khoản đầu tư lợi nhuận cao."
Có lần chúng tôi hẹn đi xem phim, anh đột xuất bị người nhà của một vụ án t/ai n/ạn lao động chặn lại ở văn phòng luật. Trước giờ chiếu, anh gọi điện đến, nói không kịp rồi.
"Vé anh hủy, em muốn tự đi xem cũng được. Anh bận xong sẽ đến đón em."