Cậu ấy nói: "Con muốn trở nên thật lợi hại, muốn nổi danh khắp thiên hạ, để mọi người nghe thấy tên con là phải sợ hãi."
"Như vậy sẽ không để thầy vì chúng con mà bị thương nữa."
Chỉ là vật đổi sao dời, thầy trò năm xưa trở mặt, chính mình cũng trở thành kẻ "phản diện" tội á/c tày trời trong miệng cậu ấy.
Khương Du cũng có chút không phân biệt được, những lời Lận Ngôn từng nói trước kia, rốt cuộc có bao nhiêu phần là thật, bao nhiêu phần là giả.
...
Khi mơ màng tỉnh lại, Khương Du có chút không x/ác định được mình đang ở đâu.
Nàng chậm rãi bò dậy, qua ánh lửa bập bùng bên cạnh giường, nhìn thấy người bước ra từ trong bóng tối không xa: "Thầy tỉnh rồi."
"Ta đang ở đâu?" Khương Du hỏi cậu.
Lận Hoài Cảnh đưa cho nàng một cốc nước: "Thầy chắc là khát rồi, uống chút nước trước đi."
Khương Du nhìn chằm chằm cốc nước trong tay cậu, biết rõ cậu sẽ không muốn nói thêm, bèn định hỏi chuyện khác: "Sao con biết những điều đó? Những chuyện xảy ra trên Thiên giới, chuyện về yêu tộc lai mấy trăm năm trước."
Lận Hoài Cảnh nhìn mặt nước trong vắt một hồi lâu, cuối cùng cũng đặt cốc xuống, vươn tay nhẹ nhàng đắp lại tấm chăn trên người Khương Du.
"Mẹ con, là hậu duệ của Đằng Xà."
Khương Du ngẩn người.
Người thông linh trên đời này, hầu như không ai là không rõ Đằng Xà tộc có ý nghĩa gì.
Yêu tộc lai gây ra cuộc thảm sát dẫn đến chiến lo/ạn mấy trăm năm trước, chính là Đằng Xà.
Chỉ là sau khi Yêu Đế năm xưa bị chế phục, Đằng Xà tộc bị truy sát tận cùng, sau vài lần bị mai phục và vây gi*t, hầu như không còn dấu vết của Đằng Xà trên thế gian nữa.
Tuy đã mấy trăm năm không nghe tin tức về tộc này, nhưng việc có hậu duệ Đằng Xà che giấu thân phận trốn chạy đến tận bây giờ cũng không có gì lạ.
Thế nhưng người này lại là Lận Hoài Cảnh, đứa trẻ do một tay nàng nuôi lớn.
Năm xưa chính tay nàng đã tiếp nhận Lận Hoài Cảnh từ tay người tộc Đằng Xà... và cả huyết mạch Nhân Đế còn sống?
Người tộc Đằng Xà biết rõ chân tướng năm xưa, thật sự sẽ tha cho Nhân Đế từng bị truy sát sao?
"Con cũng có huyết thống Nhân Đế? Con thực sự là m/áu mủ của Lận Ngôn?" Khương Du nhớ lại những lời nghe được trong cuộc đối đầu ngày hôm đó, suy ngẫm một lúc, cuối cùng nói ra câu hỏi khiến nàng nghi hoặc nhất: "Năm xưa ta nhận nhầm người, là vì lý do gì?"
Lận Hoài Cảnh khẽ cười: "Còn có thể vì lý do gì nữa, thầy thông minh như vậy, không thể nào là thầy thực sự nhất thời hồ đồ mà nhầm lẫn được."
"Từ khi nào con đã bắt đầu lên kế hoạch?" Khương Du hỏi: "Trước khi ta đến Địa giới tìm các con sao?"
Lận Hoài Cảnh lắc đầu: "Không phải, từ trước khi con còn chưa ra đời."
Khương Du ngẩn người.
"Hơn tám mươi năm trước Nhân giới đại lo/ạn, hoàng thất lưu lạc nhân gian, chạy trốn khắp nơi, đây cũng là chuyện thầy thường hay kể trước kia."
Lận Hoài Cảnh thấy nàng khựng lại, nhếch môi cười một tiếng, rồi mới nói tiếp: "Nhân Đế tiền nhiệm mang theo người vợ đang mang th/ai chạy trốn khắp nơi, tình cờ chạy đến vùng đất Địa giới mà họ chưa từng muốn đặt chân tới, họ che giấu thân phận, trên đường đi tình cờ được một người phụ nữ trẻ mới mất chồng cưu mang."
Người mà Lận Hoài Cảnh gọi là Nhân Đế, theo luân lý cương thường thì nên gọi là cha. Nhưng Lận Hoài Cảnh chỉ dùng giọng điệu lạnh nhạt để trần thuật, như đang kể chuyện của người khác.
"Mà lúc đó, vợ của Nhân Đế mang th/ai, đi lại bất tiện, đàn ông lại khó tránh khỏi d/ục v/ọng, ngày thường sống chung một mái nhà với người góa phụ yêu tộc xinh đẹp kia, khó tránh khỏi nảy sinh ý đồ bất chính, tư thông với người phụ nữ yêu tộc đó."
Câu chuyện sau đó Khương Du đã rất rõ ràng.
Người phụ nữ yêu tộc đó chính là mẹ ruột của Lận Hoài Cảnh, sau khi tư thông với Nhân Đế thì mang th/ai con của ông ta.
Nhưng vợ chồng Nhân Đế lúc đó đều không hay biết, vì lưu lại dấu vết quá lâu, kẻ truy sát của Nhân giới đã tìm đến nơi đó. Thế là vợ chồng Nhân Đế sớm đã bàn bạc xong, muốn sau khi đứa trẻ chào đời, sẽ lại ra ngoài dẫn dụ hỏa lực truy đuổi, để lại đứa trẻ cho người đáng tin cậy nuôi dưỡng.
Cũng may người phụ nữ yêu tộc đó lương thiện, chủ động đề nghị giúp họ nuôi nấng đứa trẻ, thế là vợ chồng Nhân Đế mới yên tâm rời đi.
Sau khi Lận Ngôn chào đời và vợ chồng Nhân Đế rời đi vài tháng, Lận Hoài Cảnh cũng ra đời.
Khoảng thời gian chênh lệch để lại vừa đủ để giở trò, người phụ nữ Đằng Xà lúc đó nói Lận Ngôn là đứa con sinh ra với người đàn ông đã khuất, lại thêm Lận Hoài Cảnh quả thực có huyết thống Nhân Đế, hệ thống cũng không kiểm tra sai.
Thì ra là vậy.
"Trước đây mẹ con đã hạ phong ấn lên người Lận Ngôn, nên trước khi thực lực của anh ấy phá vỡ phong ấn, thiên phú tu luyện của Lận Ngôn người ngoài không thể nhìn ra." Lận Hoài Cảnh bổ sung: "Tất nhiên, anh ấy biết mình có vấn đề, chỉ là thầy không đặt quá nhiều tâm tư lên người anh ấy."
"Bà ấy lúc đó đã tính toán xong, muốn lợi dụng thân phận của các con để thực hiện màn kịch ngày hôm nay, minh oan cho yêu tộc lai..." Khương Du giờ mới hiểu được suy nghĩ của người phụ nữ Đằng Xà đó.
Vì thế nhẫn nhịn không phát tác, bảo toàn huyết mạch của kẻ th/ù, cho đến nhiều năm sau mới đủ sức tung đò/n chí mạng.
Một kế hoạch thật đẹp đẽ, ngay cả chính mình là người xuyên không, cũng đã nằm trong bàn cờ đó.