“Cô bé đến rồi.” Đan Hành Hải nhìn thấy bóng dáng đang tiến lại gần.
“Cô ấy tên gì? Ông chắc là biết chứ?” Giọng điệu của Cố Tòng Tây chưa bao giờ có sự kính trọng dành cho Đan Hành Hải, ngay cả khi đặt câu hỏi cũng vô cùng trực diện.
Đan Hành Hải biết mình từng đắc tội hắn vì chuyện Khương Du, nhưng cũng không gi/ận: “Cô bé sẽ tự giới thiệu… Ta nghĩ cô bé rất thích cái tên này.”
Thiếu nữ mặc y phục đỏ chầm chậm bước tới, vạt váy tung bay nhè nhẹ bên chân, tựa như một đóa hoa phượng vĩ nở rộ dưới ánh trăng. Khi cô bé vừa bước một chân vào quán trọ, ánh đèn vàng ấm áp mới chiếu rọi rõ khuôn mặt.
“Một cô gái trẻ quá.” Khương Du không khỏi cảm thán.
Trông cô bé chỉ mới mười sáu, mười bảy tuổi.
Đó cũng chính là độ tuổi khi cô qu/a đ/ời, h/ồn phách bị giam cầm suốt cả trăm năm.
Thiếu nữ lên lầu ngồi xuống bên cửa sổ, hỏi tiểu nhị vài câu, rồi mới có chút ý tứ chuyển tầm mắt về phía nhóm người họ.
Đúng lúc này, người trong quán mang lên một chén rư/ợu.
Đôi mắt thiếu nữ áo đỏ sáng rực lên, cũng chẳng màng đến lễ tiết mà tiến lại gần bàn của họ.
“Vừa nãy họ nói với tôi Phù Xuân chỉ còn lại chén cuối cùng, các người có thể cho tôi… xin ké một chút được không?”
Khương Du hơi ngạc nhiên nhìn cô bé, không ngờ cô gái nhỏ tuổi thế này lại là một “sâu rư/ợu” nhỏ: “Được chứ, lại đây ngồi đi.”
“Hay quá!”
Những chuyện sau đó cũng chẳng cần họ phải dò hỏi nhiều, cô bé Tần Đường Khê vốn tính tình hoạt bát, chẳng mấy chốc đã phơi bày hết mọi chuyện của mình.
Thiếu nữ tự rót cho mình một chén rư/ợu, rồi bắt đầu lầm bầm như thể đã say: “Thực ra tôi chưa từng uống rư/ợu, nhưng thầy Tần ngày thường thích đến đây gọi Phù Xuân nhất. Bình thường thầy không cho tôi đụng vào rư/ợu, nhưng hôm nay tôi lén trốn xuống núi, đã đến đây rồi thì muốn thử một chút.”
“Thầy Tần là ai?” Lận Hoài Cảnh thuận theo lời cô bé hỏi tiếp.
Tần Đường Khê uống rư/ợu vào, đôi mắt có chút long lanh: “Là một thầy giáo rất giỏi, thầy ấy cái gì cũng biết, nếu các người có vấn đề gì… tôi đều có thể dẫn các người đi gặp thầy.”
“Chúng tôi đúng là có vài vấn đề cần thỉnh giáo thầy ấy.” Đan Hành Hải quan sát phản ứng của Tần Đường Khê, sắc mặt lại không mấy dễ chịu.
“Được thôi, vậy đợi tôi uống xong chén rư/ợu này, tôi sẽ dẫn các người qua đó…” Tần Đường Khê vừa nói dứt câu liền lảo đảo rồi gục xuống.
…
“Cô ấy say rồi?”
Một giây trước Tần Đường Khê trông còn rất tỉnh táo, vậy mà kết quả lại say không báo trước, khiến Cố Tòng Tây đứng hình.
“Đúng vậy, có lẽ vì trải nghiệm của h/ồn phách trước đó, cô bé chỉ có thể dẫn người vào núi vào ban ngày thôi.” Đan Hành Hải thở dài: “Ta đã thử rất nhiều lần, uống một chén là gục, ban đêm thì không cách nào vào được núi.”
Khương Du nhớ lại vẻ mặt của Đan Hành Hải: “Tiên sinh vừa rồi chú ý điều gì sao? Trên người cô bé có điểm gì khác lạ?”
“Cách đây không lâu ta từng đến đây một lần, lúc đó Tần Đường Khê đã có chút ý thức riêng, biết tiết lộ về cấm thuật của thầy Tần,” Đan Hành Hải nhìn chằm chằm Tần Đường Khê đang gục trên bàn, “Nhưng bây giờ, cô bé dường như chẳng biết gì cả.”
“H/ồn phách lại mất đi khả năng thoát khỏi cấm thuật của hắn. Nghĩa là… thầy Tần đang gia cố cấm thuật?”
“Chắc là vậy.” Khương Du tiếp lời: “Chúng ta nên đẩy nhanh tốc độ thôi.”
“Nếu hiện tại thầy Tần đang gia cố cấm thuật, có lẽ không thể đợi đến ngày mai được nữa.” Đan Hành Hải đột nhiên lên tiếng: “Ta không chắc đêm nay sẽ xảy ra chuyện gì.”
Việc gia cố chú thuật thường cần phải trả một cái giá nhất định, biện pháp phổ biến chính là rót thêm nhiều linh lực vào.
Nhưng một khi chú thuật xuất hiện vấn đề, cái giá phải trả để bù đắp lại càng lớn hơn. Vì thế, đa số những người thông linh gặp trường hợp này thường chọn cách từ bỏ chú thuật cũ và triệu hồi một cái mới.
Mà thứ cần trả giá cho cấm thuật thường không chỉ là linh lực, hay nói đúng hơn là linh lực của đa số người thông linh không đủ để chống đỡ, nên thường phải dùng đến những th/ủ đo/ạn không mấy chính đạo.
Thầy Tần đã giam cầm khu vực này suốt trăm năm, tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tay.
Vậy lần này, cái giá mà hắn chọn là gì?
Khương Du nghĩ đến đây, lòng chùng xuống, nhưng lại không nói rõ được là tại sao.
“Có thể làm cô ấy tỉnh lại không?”
Câu hỏi của Cố Tòng Tây kéo Khương Du ra khỏi dòng suy nghĩ.
“H/ồn phách đang ở trong chú thuật, sẽ tuân theo những trải nghiệm vốn có trước đó của cô bé,” Khương Du lắc đầu, “Chắc là không gọi tỉnh được đâu.”
“Ta đã từng đi vài lần, đại khái nhớ đường, có thể dẫn các người lên đó.” Đan Hành Hải đột nhiên nói: “Các người mang cô bé theo, trên núi sẽ có mê chướng ngăn cản những kẻ muốn lên núi, nhưng sẽ không ngăn cản cô ấy.”
Cố Tòng Tây lại bắt đầu khịa ông: “Vậy sao ông không nói sớm?”
Đan Hành Hải nghẹn lời: “Ta cũng đâu chắc làm vậy có được không, dù sao vẫn hơn là ngồi chờ ch*t, hay là cậu đi đi?”
“Được rồi, để tôi mang cô ấy theo, chúng ta mau lên núi thôi.”