Chỉ đến lúc này, họ mới nhận ra đò/n tấn công tưởng chừng chí mạng vừa rồi chẳng qua chỉ là trò vặt vãnh.
Cảnh vật xung quanh chợt vặn vẹo, hóa thành những luồng linh lực cuồn cuộn, tỏa ra ánh sáng xanh lam nhạt, dường như đang hội tụ một thứ gì đó.
Khương Du không cảm nhận được sự thay đổi của trường linh lực xung quanh, nhưng lần này chỉ bằng mắt thường cũng có thể nhìn ra.
Ông ta đang hấp thụ linh lực lưu chuyển giữa đất trời để hóa thành sức mạnh của riêng mình--
Không đợi ai nhắc nhở, Lận Ngôn và mấy người kia đã chủ động giơ tay ngăn cản ông ta. Thế nhưng khi vừa kết ấn chú, đã có những luồng linh lưu liên tục đá/nh tới, cản trở hành động của họ.
Thuật pháp của thầy Tần quả thực q/uỷ quyệt, Lận Ngôn và những người khác nhất thời khó lòng chống đỡ.
"Người nhà Mộc." Đan Hành Hải đột nhiên lên tiếng ở bên cạnh.
Cố Tòng Tây vừa giơ tay thi chú chặn thuật pháp, nhất thời không hiểu, đầu cũng chẳng kịp quay lại: "Gì cơ?"
"Ông ta là người nhà Mộc sao?" Lận Hoài Cảnh phản ứng nhanh hơn, hỏi lại.
Đan Hành Hải gật đầu: "Đúng, ông ta dùng thuật pháp của nhà Mộc."
Khương Du đứng bên cạnh, vì không có linh lực nên không thể giúp gì, chỉ đứng suy ngẫm lời của Đan Hành Hải.
Trước đây thầy Tần cũng từng thi triển chú thuật, nhưng không bị Đan Hành Hải nhận ra ngay lập tức, mà bộ thuật pháp ông ta thi triển hôm nay...
Khương Du ngước mắt nhìn người cách đó không xa, đang kết những thủ ấn phức tạp khó nhìn thấu, luồng linh lưu màu xanh lục nhạt từ tay ông ta lan tỏa ra bốn phía, quét sạch khắp mọi nơi trên đỉnh núi trong nháy mắt.
Nàng quả thực chưa từng thấy trước đây, nhưng đã từng nghe qua về nhà Mộc trong những lời đồn đại.
Đây là một dòng huyết thống vô cùng bí ẩn.
Dù nghe nói gia tộc chính tọa lạc ở Nhân giới, nhưng rất ít người biết thông tin về dòng dõi này, chỉ biết người nhà Mộc ai nấy đều có thiên tư xuất chúng. Đặt trong thế giới lấy linh lực làm tôn chỉ này, họ thuộc loại được trời ban cơm ăn, có cách huấn luyện linh lực đ/ộc đáo và không truyền ra ngoài.
Xét về tư chất huyết thống so với người Thiên giới thì thế nào... Khương Du không rõ, dù sao nàng cũng chưa từng gặp.
Ghi chép về người nhà Mộc cực kỳ ít, ít đến mức nếu muốn Khương Du nhớ lại chuyện liên quan, nàng chỉ có thể nhớ được một điều.
--Đó là tin đồn nghe lỏm được từ mấy cuốn sách nhảm nhí trước đây. Nếu để Khương Du đá/nh giá, cuốn sách đó xứng danh là "báo lá cải", những chuyện ghi trên đó phần lớn là để câu khách, độ tin cậy không cao.
Cả đại lục này chắc không tìm được cuốn thứ hai dám bịa đặt như thế.
Đan Hành Hải giải thích: "Trăm năm trước, nhà Mộc từng có một đệ tử trẻ tuổi phản bội gia tộc, nghe nói là phạm trọng tội, vốn dĩ phải xử lý nhưng vào ngày hành hình lại bỏ trốn. Nhưng sau khi người đó bỏ trốn thì bặt vô âm tín, chắc là đã che giấu thuật pháp học được từ nhà Mộc nên mới không để lộ tung tích."
"Thời gian khớp đấy... nhưng ông ta không phải họ Tần sao?" Cố Tòng Tây lúc này vẫn còn tâm trí tham gia trò chuyện, chỉ là có thể thấy rõ n/ão bộ chưa kịp xoay chuyển.
Đan Hành Hải nhíu mày, nhưng vẻ chán gh/ét nhanh chóng bị sự nghiêm túc thay thế: "Ông ta dùng chú pháp nhà Mộc, ta từng thấy qua, còn việc dùng hóa danh sau khi phản bội cũng là chuyện bình thường, chỉ là ông ta dường như không muốn quên đi thân phận trước kia của mình."
"Tại sao lại nói vậy?"
"Ông ta chắc là Mộc Khâm Y." Câu này là Khương Du tiếp lời, nàng đối chiếu với lời của Đan Hành Hải và ký ức về câu chuyện nhỏ của nhà Mộc trong đầu mình.
Sau này còn tự đặt cho mình cái tên "thầy Tần", cũng khó trách khi Đan Hành Hải nhắc đến nhà Mộc, Khương Du lại nhớ đến người này.
Nghe Khương Du nhắc đến cái tên đó, Đan Hành Hải vô cùng kinh ngạc, quay đầu nhìn nàng: "Cô biết chuyện này sao?"
"Tôi từng đọc được trong một cuốn sách."
"Cuốn "Tứ Hải Kỳ Văn - Những tin đồn nhỏ bạn chưa biết" à?"
Đan Hành Hải đọc tên sách, không sai một chữ so với ấn tượng của Khương Du.
"Đúng là nó."
Khương Du tuy rất ngạc nhiên nhưng không suy nghĩ nhiều, chỉ khâm phục sự uyên bác của Đan Hành Hải, dù là bậc đại nho nhưng chuyện gì cũng chịu khó tìm hiểu.
Dù sao cuốn sách nhảm nhí đó cũng là do chủ tiệm nhét vào tay nàng khi nàng m/ua sách, có ngày đợi người chán quá nên mới lôi ra đọc vài dòng.
Nó tương đương với những tờ quảng cáo trong nhà vệ sinh công cộng ở xã hội văn minh mà nàng từng trải qua.
Đọc thì nhạt nhẽo, vứt đi cũng chẳng tiếc, nhưng đọc rồi cũng chẳng sao cả.
Ai ngờ giây tiếp theo lại nghe Đan Hành Hải tự hào nói: "Cuốn đó ta viết đấy."
"Lão già ông đừng có khoe khoang nữa, ông nói xem làm sao giải quyết ông ta đi!" Cố Tòng Tây rốt cuộc không chịu nổi nữa, vừa nhanh chóng tung linh lưu phòng thủ vừa lớn tiếng m/ắng nhiếc.
Linh lưu là đò/n tấn công dày đặc, Tần Đường Khê lúc này không còn cách nào dùng thân mình đỡ để tiêu hao linh lực của ông ta nữa, hơn nữa đò/n tấn công của thầy Tần cố ý né tránh cô, thậm chí việc đỡ giúp họ cũng đã quá sức.
Đan Hành Hải lúc này mới sững sờ: "Ừm... thực ra ta không biết."
Cố Tòng Tây nghiến răng nghiến lợi: "Nếu tôi còn sống mà ra ngoài được, tôi nhất định sẽ rêu rao khắp nơi, phải lôi ông xuống khỏi cái vị trí 'đại nho' kia mới được!"
--Làm gì có đại nho nào mà hỏi gì cũng không biết chứ?!
"Được rồi, đừng nói nữa."