Cô đi phía trước, dẫn theo một nhóm người, cũng không để ý vì sao chị Lưu và mọi người lại đến chậm. Mãi cho đến khi đi tới cửa thang máy, nhóm chị Lưu mới đuổi kịp, đợi cô nhìn kỹ lại thì lập tức ngẩn người.
"Những thứ này... đều là của mình sao?"
Nhìn đống chuyển phát nhanh chất cao quá đầu của năm sáu người, nhất thời cô không phân biệt nổi đâu là chị Lưu, đành chột dạ giấu mặt sau bó hoa, không dám tin đống đồ này là của mình.
"Đều là của cô ạ." Một giọng nói nhỏ phát ra từ phía sau đống đồ.
Thẩm Nhã Vận vẫn không thể tin nổi, tay ôm hoa khẽ run lên.
Thẩm Nhã Ca đang làm cái gì vậy?
Đi buôn sỉ à?
"Ting" một tiếng, cửa thang máy mở ra, Thẩm Nhã Vận không dám chậm trễ, vội vàng bước vào, ấn giữ nút mở cửa để mọi người cùng vào.
Thang máy từ từ đi lên, cô định nói vài câu bông đùa để xua tan bầu không khí ngượng ngùng, nhưng vừa mở miệng đã thấy ánh mắt sắc như d/ao của chị Lưu phía sau đống đồ, cô lập tức ngậm miệng.
Cô cứ im lặng thì hơn.
Cửa thang máy mở ra, Thẩm Nhã Vận vội đi phía trước dẫn đường, đi qua một góc ngoặt lại phải dừng lại dặn dò mọi người đi hướng đó, sợ họ vì tầm nhìn hạn chế mà đi nhầm đường.
Đợi họ vào phòng, cả nhóm đặt hết đồ xuống, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.
Thẩm Nhã Vận thấy hơi ngại, vội lấy vài chai nước từ trong phòng đưa cho mọi người, liên tục nói lời cảm ơn.
Nhóm người cũng không ở lại lâu, đặt đồ xong là đi ngay, để lại một mình cô trong phòng đối diện với đống hộp lớn nhỏ dưới sàn.
Thẩm Nhã Ca này rốt cuộc muốn làm gì?
Tiễn mọi người đi xong, Thẩm Nhã Vận nhìn đống hộp giấy không còn chỗ đặt chân, lông mày khẽ nhướng lên, tiện tay cầm một hộp lên bóc.
Son môi hiệu Joe, nước hoa nhà họ Lê, còn cả túi xách của một nhãn hàng nào đó. Cô đặt những món quà đã bóc lên ghế sofa, chẳng mấy chốc sofa cũng không còn chỗ, đành phải chất lên bàn, lên giường.
Trang sức, nước hoa, son môi, túi xách, phụ kiện, cái gì cũng có, người không biết chắc tưởng cô đang bày sạp b/án hàng.
Trong số những món quà này, có món cô đặc biệt thích, có món thì không có cảm giác gì, nhưng dù sao nhận được quà cũng thấy vui. Nghĩ một hồi, cô bỏ hộp quà xuống, cầm chiếc điện thoại ném trên sofa nửa tiếng nay, tìm WeChat, vừa vui vừa tò mò nhắn tin.
【Tại sao lại tặng nhiều đồ cho em thế?】
【Dù sao cũng cảm ơn chị nhé】
Người xưa có câu "đá/nh kẻ chạy đi không ai đá/nh người chạy lại", huống chi đây là người tặng quà, về điểm này, sự lịch sự cần có của Thẩm Nhã Vận chưa bao giờ thiếu.
Tin nhắn gửi đi xong, cô mở ứng dụng video xem tiếp bộ phim lúc nãy. Vốn định xem mười phút rồi quay lại trả lời Thẩm Nhã Ca, không ngờ phim quá hay, xem hết cả tập cũng không nhớ ra là còn có tin nhắn, đợi đến khi nhớ ra thì đã là một tiếng rưỡi sau.
Cô vỗ mạnh vào đầu, vội vàng mở WeChat, chột dạ bấm vào khung chat với Thẩm Nhã Ca, hơi sợ chị ấy gi/ận.
Thế nhưng khi bấm vào, cô chỉ thấy hai dòng tin nhắn lúc nãy mình gửi, không có tin nhắn mới nào cả. Không biết Thẩm Nhã Ca ngủ rồi hay vì lý do gì mà vẫn chưa trả lời.
Thẩm Nhã Vận thở phào, giả vờ như mình không quên trả lời, yên tâm mở ứng dụng video xem tiếp bộ phim dang dở.
Vừa xem vừa tấm tắc: Đóng phim thì phải xem người khác diễn mới sướng!
Cô thức trắng đêm cày phim, thấy trời sắp sáng mới vội vàng chợp mắt. Đến khi tiếng chuông báo thức đá/nh thức, Thẩm Nhã Vận mở đôi mắt mệt mỏi, cầm điện thoại nhắn cho Thẩm Nhã Ca.
【Lát nữa gặp nhé】
Thế nhưng kỳ lạ là cho đến khi cô rửa mặt đá/nh răng xong, vẫn không thấy Thẩm Nhã Ca trả lời.
Kể cả tin nhắn tối qua cũng không có hồi âm.
*
Không có hồi âm, Thẩm Nhã Vận hơi bất an, nhưng nghĩ có thể Thẩm Nhã Ca bận quá nên quên mất, cô liền đến nhà hàng theo đúng thời gian và địa điểm Thẩm Nhã Ca gửi hôm qua. Lúc này đang là giờ ăn trưa, nhà hàng rất đông khách.
Cô đội mũ, đeo khẩu trang, cúi đầu đi vào sảnh tầng một, nói với lễ tân số phòng bao mà Thẩm Nhã Ca đã gửi.
Tầng một không có phòng bao, chỉ có bàn ăn, các vị trí được ngăn cách bởi tấm chắn. Ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy hết mọi người, chỗ Thẩm Nhã Ca đặt là phòng bao trên tầng hai.
Một nhân viên phục vụ đi tới dẫn đường, Thẩm Nhã Vận đi theo, đến cửa phòng bao thì khựng lại, lông mày nhíu ch/ặt.
Trên bàn ăn trong phòng bao chỉ có bộ trà đặt cố định, trống không không một bóng người.
"Ở đây chưa có ai đến sao?" Cô không nhịn được hỏi nhân viên phục vụ, nói xong lại thấy câu hỏi có vẻ gây hiểu lầm, bèn bổ sung: "Ý tôi là, bạn tôi đã đến chưa?"