Thẩm Nhã Vận đang còn mải suy nghĩ xem câu nói trước đó rốt cuộc có ý gì, nghe đến câu sau thì lập tức đen mặt.
Ý gì đây?
Kh/inh thường cô sao?
Chẳng lẽ Thẩm Nhã Ca nghĩ cô đến cả tiền một bữa cơm cũng không trả nổi?
Trong mắt cô tức thì bốc hỏa, trừng mắt nhìn Thẩm Nhã Ca. Thế nhưng từ lúc nói xong câu đó, Thẩm Nhã Ca cứ cúi gằm mặt, một tay che trán, tay kia day day huyệt thái dương, dáng vẻ chột dạ, đầy vẻ ngượng ngùng không dám nhìn thẳng vào cô.
Thấy chị như vậy, cơn gi/ận đang chực chờ bùng n/ổ bỗng dưng khựng lại. Trong mắt cô thoáng hiện lên sự do dự, liên tưởng đến việc Thẩm Nhã Ca từ hôm qua đến nay không hề trả lời tin nhắn của mình, nghi hoặc dần nảy sinh, cô nghĩ đến một khả năng.
"Chị," cô nghi ngờ nhìn chị, "điện thoại đâu?"
Phải rồi, từ lúc vào đây đến giờ chưa từng thấy chị lấy điện thoại ra, dù không thích xem điện thoại, nhưng chẳng lẽ không lo lắng có người liên lạc sao?
Nghe cô hỏi câu này, Thẩm Nhã Ca rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, ngẩng đầu nhìn sang bên cạnh, dán mắt vào chén trà trắng trên bàn như thể trên đó có hoa văn tuyệt thế nào đó, thản nhiên nói:
"Mang đi sửa rồi."
"Hỏng lúc nào?"
"Tối qua."
Thảo nào không nghe máy không trả lời tin nhắn, chắc là sau khi gửi tin nhắn xong thì điện thoại hỏng. Thẩm Nhã Vận hiểu ra, cơn gi/ận vì chị không nghe máy cũng giảm bớt. Cô vừa định hỏi sao tối qua không mang đi sửa, lại nhớ ra lúc gửi tin nhắn xong đã là mười một mười hai giờ đêm, làm gì có chỗ nào sửa, nên thôi.
"Sao mà hỏng?" Hỏi xong lại thấy không đúng, nhìn sang thực đơn trên bàn, giọng cô dịu lại, "Ăn cơm trước đi, lát nữa nói sau."
Thẩm Nhã Ca lúc này mới dời mắt khỏi chén trà, ngoan ngoãn chọn vài món đưa cho phục vụ, sau đó nhìn cô em gái đã bớt gi/ận giải thích:
"Rơi... vào bát mì tôm." Thẩm Nhã Ca mím môi nói, vẻ mặt có chút ngượng ngùng.
Câu trả lời bất ngờ khiến Thẩm Nhã Vận suýt nữa phun cả nước đang uống ra ngoài, cô kinh ngạc nhìn chị, không hiểu sao điện thoại lại rơi vào bát mì tôm, nghĩ một hồi lại liên tưởng đến điều gì đó, cô nhìn chị đầy kỳ quặc hỏi:
"Chị lấy điện thoại đ/è lên nắp mì tôm à?"
Thẩm Nhã Ca gật đầu, thở hắt ra một hơi, giải thích đầu đuôi câu chuyện: "Ừ, sáng nay mang đi sửa, vốn bảo sáng là sửa xong, không ngờ sửa mãi đến mười giờ vẫn chưa được. Hỏi lại thì bảo có thể phải đến chiều, không có thời gian cụ thể, nên chị đành vội vàng chạy qua đây trước."
"Không có điện thoại chị đến đây bằng cách nào?" Thẩm Nhã Vận giờ hoàn toàn không còn gi/ận nữa, chỉ còn lại sự tò mò.
"Đi xe buýt, mượn tiền mặt của người qua đường."
Chị nói rất thản nhiên, Thẩm Nhã Vận lại vô thức nhìn bộ áo khoác đắt tiền chị đang vắt trên lưng ghế, tưởng tượng cảnh chị mặc bộ đồ sang trọng đó đi mượn tiền người qua đường, ánh mắt cô rũ xuống, cơn gi/ận dần tan biến.
"Thế mà cũng không biết gọi cho em một cuộc điện thoại." Cô tùy tiện khều khều đôi đũa, hỏi một cách bâng quơ rồi ngước mắt nhìn chị.
Đến mức mượn được tiền người lạ rồi, sao lại không mượn để gọi cho cô?
Thẩm Nhã Ca bỗng im lặng, mở miệng định giải thích nhưng cuối cùng vẫn không nói một lời. Thấy vậy, cơn gi/ận vừa tan một nửa của Thẩm Nhã Vận lại trỗi dậy, càng lúc càng bùng ch/áy.
Người này, người này thật là...
Không cần nói cũng hiểu chị ta tính toán gì, chắc chắn nghĩ điện thoại sửa xong trong buổi sáng, đợi sửa xong thì coi như không có chuyện gì xảy ra mà đi ăn với cô. Chỉ là không ngờ việc sửa chữa gặp trục trặc, buộc phải phá vỡ kế hoạch vội vàng chạy tới, thậm chí đến giờ vẫn phải giải thích với cô, chắc là uất ức lắm nhỉ...
Cô đúng là rảnh hơi đi lo lắng cho chị ta!
Tiếng đũa gõ vào đĩa sứ kêu lạch cạch từng hồi, trong bầu không khí ngột ngạt nghe như tiếng trống dồn, chỉ chờ một câu nói là châm ngòi cho cơn gi/ận.
*
Hiện tại là mùa xuân, nhưng trong phòng vẫn bật máy sưởi nên ngột ngạt vô cùng. Bỗng một luồng gió lạnh thổi tới khiến cả hai đều ngẩng đầu nhìn ra phía cửa.
"Hai vị, xin mời dùng món ạ."
Phục vụ bưng khay thức ăn bước vào, tươi cười rạng rỡ.
Từng đĩa thức ăn bốc khói nghi ngút, bày biện tinh xảo được đặt trước mặt hai người, cửa mở ra, gió ùa vào.
Phục vụ tươi cười giới thiệu xuất xứ của từng món ăn, bầu không khí ngột ngạt lặng lẽ theo luồng gió mà tan đi.
Thẩm Nhã Vận buông đôi đũa đang khều khều xuống, tập trung nghe phục vụ giới thiệu, đợi người đi khỏi mới nhìn sang Thẩm Nhã Ca.
Ánh mắt cô lay động, cuối cùng sự bất lực chiếm thế thượng phong, đôi mắt màu hạt dẻ dịu lại, cô đẩy đĩa thức ăn về phía chị.
"Ăn đi."
Coi như nể tình chị cất công chạy tới đây, không chấp nhặt với chị nữa.
Cô không chấp nhặt, Thẩm Nhã Ca cũng không nói thêm lời nào, không biết là sợ nói nhiều sai nhiều hay trong lòng đang có tâm sự.
Hai người lặng lẽ ăn hết bữa cơm, cuối cùng vẫn là Thẩm Nhã Vận khều khều đôi đũa, phá vỡ sự im lặng.
"Họ... không nói khi nào thì sửa xong sao?"