Thẩm Nhã Vận nhìn vẻ mặt khẳng định chắc nịch của chị, cảm giác kỳ quái trong lòng lại trào dâng, giống hệt như cảm giác hôm qua khi cô nhìn thấy những bức ảnh trong album điện thoại của Thẩm Nhã Ca.
Hôm qua sau khi thả chú chim bạc má đuôi dài đầu đỏ kia, họ cùng nhau đến điểm sửa chữa để lấy điện thoại của Thẩm Nhã Ca.
Lúc đến nơi đã khá muộn, điện thoại của Thẩm Nhã Ca vẫn chưa sửa xong, hai người đành ngồi trên ghế ở cửa hàng chờ đợi. Cô thấy quần áo của chị không biết làm thế nào mà ướt hết cả, liền đặt một bộ quần áo mới bảo họ gửi đến điểm sửa chữa.
Ngồi một lúc thì quần áo đến, Thẩm Nhã Ca vào nhà vệ sinh thay đồ, cô ngồi lại đại sảnh tiếp tục chờ. Đúng lúc đó cửa hàng gọi đến số của Thẩm Nhã Ca.
Điện thoại sửa xong, cô cầm lấy số thứ tự mà Thẩm Nhã Ca để lại cho mình để lên nhận, nhân viên bảo cô kiểm tra lại xem có vấn đề gì khác không.
Cô thề, cô thực sự không cố ý bấm vào album ảnh trong điện thoại của Thẩm Nhã Ca!
*
Khoảnh khắc vô tình bấm vào album ảnh, cô không hề lường trước được mình sẽ thấy nhiều ảnh chim chóc đến thế.
Ảnh cận cảnh, ảnh toàn cảnh, đủ các chủng loại...
Khoảnh khắc đó, cô bị choáng ngợp bởi số lượng ảnh quan sát chim chóc dày đặc, khổng lồ này mà đứng hình tại chỗ. Thế nhưng chưa kịp nhìn kỹ, điện thoại đã bị Thẩm Nhã Ca vừa thay đồ xong không biết từ lúc nào đi tới lấy lại.
Khoảnh khắc chiếc điện thoại bị lấy đi khỏi tầm mắt, cô thậm chí vẫn còn đang đứng đờ đẫn, mở to mắt nhìn Thẩm Nhã Ca đầy ngốc nghếch, hồi lâu sau mới nhớ ra hỏi chị chuyện này là sao.
"Chỉ là vài tấm ảnh thôi mà." Thẩm Nhã Ca thản nhiên đáp, "Quên chưa dọn dẹp thôi."
Chị nói một cách tùy ý, như thể những bức ảnh đó chẳng có gì là lạ. Trong phút chốc, cô đã bị chị che mắt, cho rằng đúng là chẳng có gì to t/át, điện thoại ai mà chẳng lưu vài tấm ảnh kỳ lạ, đôi khi là do phần mềm tự động lưu, đôi khi là hứng lên chụp cả chục tấm giống nhau. Thế nhưng giờ nghĩ lại kỹ, điện thoại người bình thường sao có thể lưu nhiều ảnh chim chóc đến thế?
Càng nghĩ càng thấy không ổn, Thẩm Nhã Vận lúc này thấy Thẩm Nhã Ca lại một lần nữa khẳng định đó là mòng biển mỏ đỏ mà không cần tra c/ứu, cảm giác kỳ quái trong lòng càng mãnh liệt, tâm lý phản kháng vô cớ cũng càng dâng cao.
"Sao chị biết là mòng biển mỏ đỏ? Cách xa thế này, lại chưa xem ở cự ly gần, nhỡ là loại hải âu khác thì sao?"
"Chị nhìn thấy rồi, mỏ và chân của chúng đều có màu đỏ sẫm."
"Loài chim có mỏ và chân đỏ sẫm nhiều lắm, sao chị dám khẳng định là mòng biển mỏ đỏ?"
Cô bỗng dưng như bị "thánh soi" nhập, liên tục chất vấn Thẩm Nhã Ca.
Kiều Lâm ngạc nhiên nhìn sang, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai người họ. Thẩm Nhã Ca cũng nhìn cô đầy lạ lùng, sau khi suy tư một lát mới giải thích lại lần nữa, giọng nói nhẹ nhàng, kiên nhẫn và tỉ mỉ.
"Hồ này mỗi năm vào mùa này đều thu hút một lượng lớn mòng biển mỏ đỏ, đây cũng là thánh địa ngắm hải âu nổi tiếng." Chị dừng lại một chút rồi tiếp tục, "Hơn nữa em nhìn kỹ đi, toàn thân loài chim này cơ bản là màu trắng, lông đuôi lại là màu đen, ngoài mỏ đỏ chân đỏ ra, mắt của nó hoàn toàn đen, đây cũng là một trong những điểm khác biệt để phân biệt mòng biển mỏ đỏ với các loại hải âu khác."
Thẩm Nhã Ca nói rất nghiêm túc, nghiêm túc như hồi nhỏ chị giảng bài toán cho cô vậy. Dưới ánh đèn bàn vàng ấm áp khi ấy, sự nghiêm túc trong mắt chị lấp lánh như những ngôi sao vàng, rực rỡ đến mức khiến người ta không tự chủ được mà dõi theo, giống như cô từng như thế...
Tâm trí cô thoáng bàng hoàng, những lời muốn tranh cãi không thốt ra được, lặng lẽ tan biến trong dòng suy nghĩ hỗn độn.
"Vẫn nên tin Nhã Ca đi," Kiều Lâm cười khẽ, quay sang nhìn cô, giải thích lý do vì sao anh tin tưởng Thẩm Nhã Ca, "Hồi đại học cô ấy từng tham gia hiệp hội những người yêu thích quan sát chim chóc, so với những tay mơ như chúng ta thì cô ấy chắc chắn biết nhiều hơn rồi."
Lời nói nhẹ nhàng rơi vào tai cô lại khiến cô gi/ật mình, không cần suy nghĩ đã theo bản năng hỏi dồn: "Hồi đại học chị tham gia hiệp hội quan sát chim chóc ạ? Sao em lại..." không biết...
Lời nói tan biến bên bờ môi, Thẩm Nhã Vận chợt nhận ra câu này không ổn.
Cô đâu chỉ không biết Thẩm Nhã Ca từng tham gia hiệp hội quan sát chim chóc, hầu như mọi chuyện của Thẩm Nhã Ca trong những năm đại học đó cô đều không hề hay biết.
Không nghe, không hỏi, không nói, đó chính là thái độ của cô dành cho chị trong suốt những năm ấy.
Sự im lặng đột ngột của cô khiến hai người bên cạnh không hẹn mà cùng lặng thinh. Thẩm Nhã Ca chợt mím môi, dường như cũng nhớ ra điều gì đó, ánh mắt hơi trầm xuống. Kiều Lâm nhìn hai người họ, ánh mắt khẽ d/ao động.
Một lúc sau, sau khoảng lặng, Thẩm Nhã Vận bỗng như phát hiện ra điều gì đó, giơ tay chỉ về phía mặt hồ, giọng nói đầy ngạc nhiên.
"Ê, có mấy chiếc thuyền nhỏ có thể tự chèo kìa, 1, 2, 3... có thể ngồi bốn người, vừa hay chúng ta có ba người, hay là mình chèo thử xem sao ạ?"
Biểu cảm của cô đầy ngạc nhiên, dường như là hứng lên đột xuất, bỗng chốc trở nên cực kỳ phấn khích. Nếu không phải ngay từ đầu họ đã nhìn thấy những chiếc thuyền đó, thì chẳng ai nghĩ cô đang cố tình đá/nh trống lảng, nhưng hai người còn lại, ai mà chẳng thông minh cơ chứ?