Mọi người chỉ là hoàn thành nhiệm vụ để phối hợp tuyên truyền, đôi bên cùng có lợi, địa chỉ chỉ cần có hiệu lực là được, ai mà quản thật hay giả.
Nói xong những lời này, lại thấy lông mày Thẩm Nhã Vận nhíu ch/ặt hơn, như thể nghi vấn không được giải đáp mà còn hoang mang hơn. "Sao thế? Địa chỉ có vấn đề à?"
"Không có..." Thẩm Nhã Vận lắc đầu, không muốn nói nhiều, "Chị Lưu chị về đi, mai gặp ạ, b/ắn tim nhé."
Bị người ta cười tươi rói đẩy ra khỏi cửa, còn được tặng kèm một cái nháy mắt, Lưu Tầm buồn cười, cuối cùng cũng không thể gi/ận nổi.
Nhóc con này, trở mặt nhanh hơn lật bánh tráng...
Bất lực thở dài, lại nhớ đến biểu cảm kỳ quặc của Thẩm Nhã Vận vừa rồi, không yên tâm nên mở bảng danh sách ra xem lại lần nữa, nhưng cũng chẳng thấy có gì bất thường.
Rất bình thường mà, phải không...
Nghĩ vậy, tầm mắt bỗng dừng lại ở một chỗ trên bảng, chị dùng hai ngón tay phóng to màn hình.
Địa chỉ này... chị cảm thán, xem ra độ nổi tiếng của Nhã Vận vẫn rất cao, ngay cả trong công ty 'Hải Khúc' cũng có fan của Nhã Vận...
Lần theo thông tin địa chỉ về phía trước, nhìn thấy tên tài khoản, chị lập tức hiểu ra.
Bắc Sơn Vĩ.
Thảo nào người của họ không liên lạc được với cô ấy, hóa ra là nhân viên công ty 'Hải Khúc'. Công ty này là gã khổng lồ trong ngành công nghệ, nhân viên bên trong không cần nghĩ cũng biết đều là những nhân tài hàng đầu.
Người ưu tú mà, kiêu ngạo một chút cũng là chuyện bình thường.
Dường như đã tìm được lý do Bắc Sơn Vĩ không thèm ngó ngàng tới nhân viên của mình, Lưu Tầm cất điện thoại, liếc nhìn cửa phòng Thẩm Nhã Vận lần cuối rồi xoay người rời đi.
*
Sau khi Lưu Tầm rời đi, màn hình máy tính sau cửa phòng Thẩm Nhã Vận vẫn đang sáng. Cô hiếm khi dùng máy tính, máy chỉ để dự phòng, lúc này vì tiện so sánh nên mới từ tận đáy vali lôi chiếc máy tính đã lâu không dùng ra.
Cắm điện, khởi động, mở khóa, mở trang cá nhân 'Bắc Sơn Vĩ' trên mạng xã hội, cô lướt xuống từng bài một, rồi so sánh với khung chat trên điện thoại của mình.
Lướt không biết bao lâu, cuối cùng cô dừng lại ở một bức ảnh.
Nhìn thời gian và địa điểm hiển thị dưới ảnh, rồi đối chiếu với tin nhắn Thẩm Nhã Ca gửi cho mình, tay cô khẽ run lên.
Ngày 9 tháng 3, Bắc Sơn Vĩ chụp ảnh hậu trường đoàn phim của cô, 2 ngày sau là ngày 11, cô tìm cô ấy nói chuyện thì biết là đến thành phố C công tác, cũng lại là hai ngày sau đó, Thẩm Nhã Ca gửi tin nhắn cho cô cũng là đang công tác ở thành phố C.
Thành phố C, Hải Khúc...
Hải Khúc...
Địa chỉ trên bảng danh sách của chị Lưu dường như vẫn còn hiện ra trước mắt, cô còn đặc biệt tìm ki/ếm trên bản đồ, quả thực chính là địa chỉ của công ty Hải Khúc.
Thẩm Nhã Vận lại lướt thêm vài cái, còn có mấy mốc thời gian đáng ngờ khác sau khi ước tính lịch trình của Thẩm Nhã Ca thì dường như đều khớp, càng nhìn càng thấy sợ, càng nghĩ càng thấy rùng mình.
Bắc Sơn Vĩ...
Thẩm Nhã Ca...
Sao có thể chứ? Chắc chắn là mình nghĩ nhiều rồi.
Cô lắc đầu, cố gắng thuyết phục bản thân rằng mình bị đa nghi quá mức, không thể cứ thấy địa chỉ của Bắc Sơn Vĩ ở Hải Khúc mà cho rằng Bắc Sơn Vĩ chính là Thẩm Nhã Ca được. Một công ty lớn hàng ngàn người như Hải Khúc, sao có thể...
Cô lắc đầu cười khẽ bản thân liên tưởng quá hoang đường, thế nhưng giây tiếp theo lại chợt nhớ ra điều gì, cô bật dậy khỏi sofa, sắc mặt thay đổi đột ngột.
Sao lại không thể!
Sau khi sofa mất trọng lượng, vết lõm dần đàn hồi trở lại, Thẩm Nhã Vận không ngồi xuống ngay. Cô nhớ đến một câu nói vô tình của Kiều Lâm trước đây, trong đáy mắt đầy vẻ kinh nghi bất định.
Kiều Lâm lần trước khi đi chơi cùng họ đã nói Thẩm Nhã Ca hồi đại học từng tham gia câu lạc bộ quan sát chim, câu lạc bộ quan sát chim... chẳng phải Bắc Sơn Vĩ trước khi chụp ảnh cô cũng là chụp chim sao!
Cô vội vàng ngồi xuống, lướt trang cá nhân xuống tận cùng.
Tài khoản Bắc Sơn Vĩ sớm nhất có thể tìm được là từ năm năm trước, bức ảnh đầu tiên chính là chim bạc má đuôi dài, cục bông nhỏ tròn tròn trắng muốt, cũng chính là avatar hiện tại của Bắc Sơn Vĩ.
Bắc Sơn Vĩ chụp chim, Thẩm Nhã Ca cũng từng chụp chim, Bắc Sơn Vĩ đến thành phố C, Thẩm Nhã Ca cũng đến thành phố C, địa chỉ của Bắc Sơn Vĩ là Hải Khúc, công ty của Thẩm Nhã Ca chính là Hải Khúc!
Nghĩ đến đây, da gà nổi lên khắp người, dường như việc Bắc Sơn Vĩ = Thẩm Nhã Ca đã trở thành sự thật. Đầu óc cô chợt thoáng qua một cơn choáng váng, h/ồn vía như không còn ở trong thân x/ác, đôi má nóng bừng, không nói rõ là x/ấu hổ hay thẹn thùng nhiều hơn, chỉ cảm thấy muốn độn thổ cho xong.
Đừng mà, không thể nào.
Sao chuyện này có thể xảy ra chứ?
Những suy nghĩ hỗn độn lần lượt hiện lên trong tâm trí, sau một hồi x/ấu hổ đến mức muốn co quắp ngón chân, cái đầu đang nóng ran dần bình tĩnh lại, từ từ nghĩ đến vài điểm bất hợp lý.
Không đúng không đúng, chụp chim cũng chẳng nói lên được điều gì, đó dù sao cũng là chuyện thời đại học rồi. Thẩm Nhã Ca bận tối mắt tối mũi, sao có thể còn thời gian chạy nhảy vào rừng, chưa nói đến việc chụp ảnh cô, chị ấy lấy đâu ra thời gian rảnh rỗi.
Thỉnh thoảng vài lần trùng hợp thời gian cũng chẳng nói lên được điều gì, tính kỹ ra thì chắc chắn số lần không khớp còn nhiều hơn.