Hộp giấy trắng tuyết được gói ghém vô cùng cẩn thận, chỉ có một chuỗi ký tự và biểu tượng hình chim ưng đơn giản mà rõ ràng.
"Quà cho bạn đây."
"Quà gì cơ?" Đỗ Triết Nghiên nhận lấy hộp quà, nhìn những ký tự bên trên, đáy mắt thoáng qua vẻ do dự.
Đâu có nói là còn có quà đâu, nên nhận hay không đây?
Sự nghi hoặc và do dự trong mắt cô ấy không giống như đang giả vờ, điều này khiến Thẩm Nhã Vận - người vốn đã hoàn toàn dẹp bỏ sự nghi ngờ - bỗng gi/ật thót tim, có chút ngỡ ngàng.
Chớp chớp mắt, cô chậm rãi cân nhắc rồi nói: "Quà cho bạn thôi, trước đó mình đã nói rồi mà, mình không phải là người nói mà không giữ lời đâu."
Ồ, hóa ra trước đó từng nói rồi.
Đỗ Triết Nghiên yên tâm, dùng cả hai tay nhận lấy món quà: "Còn mang quà theo nữa, ngại quá đi mất."
"Bạn có muốn mở ra xem không?" Cô hỏi.
"Không cần đâu, về nhà xem cũng như nhau cả, bạn tặng gì mình cũng thích hết." Đỗ Triết Nghiên xua tay cười, từ chối đề nghị này.
Quà cáp cứ để người nào đó tự mình mở đi.
"Được thôi..." Thẩm Nhã Vận cũng không cưỡng cầu, chỉ là đôi mắt đang cười nơi Đỗ Triết Nghiên không nhìn thấy lại hiện lên vài phần nghi hoặc.
'Bắc Sơn Vĩ' dường như không biết trong chiếc hộp đó đựng cái gì...
"Mình về trước đây, công ty bận ch*t đi được, không rời người được một phút nào, tạm biệt nhé~
Đỗ Triết Nghiên nhìn đồng hồ trên cổ tay, ước chừng thời gian đã gần tới, cô tiếc nuối, lưu luyến lại có chút bất lực chào tạm biệt thần tượng, cầm lấy chiếc áo gió đặt bên cạnh và chiếc ô người phục vụ đưa tới, ôm hộp quà vội vã rời đi.
Cùng với người phục vụ tiễn khách ra tận cửa, nhìn 'Bắc Sơn Vĩ' lên xe rồi, đôi mắt vốn luôn chứa ý cười của Thẩm Nhã Vận nhanh chóng tối sầm lại, ánh mắt đầy vẻ nghi ngại. Một lát sau, cô nhanh chóng vẫy một chiếc taxi đang đi ngang qua.
"Chú tài xế, đuổi theo chiếc xe phía trước ạ."
...
Chiếc xe chở Đỗ Triết Nghiên lao đi vun vút, cho đến tận trước tòa cao ốc đồ sộ mới dừng lại.
Biểu tượng trước tòa nhà giống như hình dải Mobius nhưng không khép kín, phần quỹ đạo phía trên bên phải trông như những con sóng vươn ra ngoài vòng tròn, tung ba giọt nước màu xanh ra bên ngoài, hai chữ lớn màu đen nằm ngang bên phải biểu tượng.
Hải Khúc.
Đúng là Hải Khúc thật...
Nhìn Đỗ Triết Nghiên xuống xe bước vào công ty Hải Khúc, Thẩm Nhã Vận hạ mắt, khóe miệng gi/ật gi/ật, cảm thấy bản thân mình chắc là có vấn đề gì rồi.
Sao có thể chỉ vì Bắc Sơn Vĩ không nhận ra ống kính của hãng SN mà nghi ngờ này nọ chứ... được rồi, dù sao thì vẫn thấy khá kỳ lạ.
Một người quanh năm vác máy quay trên vai mà lại không nhận ra logo của hãng SN sao? Hãng thiết bị nhiếp ảnh này chẳng phải rất nổi tiếng sao? Chẳng phải được coi là "Hermes" trong giới nhiếp ảnh hay sao?
Rốt cuộc là do cô tìm hiểu không kỹ, hay là 'Bắc Sơn Vĩ' thực ra rất vui mừng nhưng không thể hiện ra ngoài?
"Cô có xuống xe không?"
Người tài xế đột nhiên lên tiếng c/ắt ngang dòng suy nghĩ, cô lắc đầu: "Chú đưa cháu đến..."
Đột nhiên cô im bặt, nhìn tòa nhà Hải Khúc ngay trước mắt, khóe môi khẽ mím lại, đôi mắt màu hạt dẻ lóe lên điều gì đó, cô khẽ mở lời.
"Đến đây là được rồi ạ."
Cô tiện đường ghé qua thăm Thẩm Nhã Ca một chút.
*
Xuống xe, mở ô, công ty Hải Khúc ngay trước mắt.
Lớp kính bên ngoài tòa nhà cao ốc khổng lồ phản chiếu bầu trời đen kịt, vô cùng hùng vĩ tráng lệ.
Là một doanh nghiệp lớn có tiếng của thành phố A và cả nước, tòa nhà Hải Khúc đương nhiên không phải nơi ai muốn vào cũng được.
Một người 'ai muốn vào cũng được' như cô...
Không còn cách nào khác, đành phải liên lạc với lễ tân, nhờ họ kết nối với Thẩm Nhã Ca để cho cô vào.
...
"Em gái của Tổng giám đốc Thẩm?" Trần Băng An ngạc nhiên, cuộc gọi đột ngột từ lễ tân khiến cô khẽ nhíu mày.
"Vâng, chúng tôi đều không biết Tổng giám đốc Thẩm có em gái, nên chỉ có thể hỏi cô thôi ạ, có nên cho cô ấy đi không?"
"Cô ấy nói mình tên gì?" Trần Băng An tiếp tục truy vấn.
"Thẩm Nhã Vận ạ."
Đúng là khớp thông tin, nhưng sao người đó lại đột ngột đến công ty, chẳng phải là...
Là trợ lý đặc biệt sắp xếp hầu hết lịch trình và xử lý các vấn đề liên quan của Thẩm Nhã Ca, đương nhiên cô biết nhiều thứ hơn người ngoài, ví dụ như cô em gái có thân phận đặc biệt này của Tổng giám đốc Thẩm.
"Cô đưa cô ấy đến thang máy, bảo cô ấy lên..." Suy nghĩ một chút rồi dừng lại, "Thôi bỏ đi, cô đưa cô ấy đến thang máy số 2, tôi xuống đón."
Người lễ tân mặc đồng phục trắng của công ty sau khi nghe điện thoại xong, kinh ngạc nhìn cô gái che kín mít trước mắt, không ngờ người này lại thực sự là người thân của Tổng giám đốc Thẩm. Vẻ mặt vốn dĩ chỉ làm việc công vụ nay đã mang thêm vài phần dò xét và kính trọng.
Thẩm Nhã Vận không để ý đến những điều này, biết rằng có thể vào được là cô đã thở phào nhẹ nhõm.
Cô đến Hải Khúc chỉ là nhất thời ngẫu hứng, chẳng có sự chuẩn bị nào cả. Mạo hiểm thế này, nếu chị Lưu mà ở đây chắc chắn sẽ không cho phép.
Lễ tân dẫn cô đến trước một thang máy, những con số trên thang máy giảm dần cho đến khi dừng lại ở số '1', cửa từ từ mở ra. Người phụ nữ mặc bộ vest gọn gàng, sắc sảo nhìn thấy cô liền nở nụ cười.
"Chào cô, tôi tên là Trần Băng An, trợ lý của Tổng giám đốc Thẩm."